Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341602
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1602 lượt.
.
Trác Việt thật lòng xin lỗi: “Xin lỗi...”. Nói rồi định nắm tay cô theo bản năng nhưng Thuần Khiết kịp thời rụt lại. Sau đó hai người đều sững sờ.
Anh ta gượng cười: “Nếu cần giúp đỡ, anh có thể….”
Thuần Khiết ngắt lời anh ta: “Sao? Anh chuẩn bị cho tôi vay tiền sao?”.
Trác Việt không kìm được cau mày: “Em có thể đừng đặt lòng tự trọng quá cao như thế được không?”.
Thuần Khiết cười nói: “Vậy thì, xin hỏi anh định giúp tôi thế nào? Anh định thuê tôi làm cho anh chắc?”.
Trác Việt lại bị cô làm cho tức nghẹn cổ, gườm gườm nhìn cô không nói lên lời. May mà lúc ấy phục vụ mang cafe đá tới cho Thuần Khiết, giúp họ xoa dịu không khí. Thuần Khiết bưng cốc cafe, khẽ nhấp một ngụm.
Im lặng một lúc, bồng nhiên anh ta thấp giọng nói: “Cho dù em có tin hay không, đến tận bây giờ quan hệ giữa anh và Ôn Đế vẫn rất trong sáng”.
“Lẽ nào anh cho rằng chỉ có nảy sinh quan hệ tình dục thì mới gọi là phản bội”.
“Không sai. Anh nghĩ như vậy đấy”.
Thuần Khiết bật cười: “Như vậy xem ra chúng ta chia tay là một sự lựa chọn đúng đắn. Bởi vì chúng ta suy nghĩ quá khác nhau về vấn đề quan trọng này”
Trác Việt hỏi lại: “Lẽ nào em chưa từng thích người đàn ông nào? Giấu giếm anh hẹn hò với anh ta?”.
Nghe vậy, bồng nhiên trong đầu Thuần Khiết hiện lên hình bóng của Phong Bính Thần nhưng ngoài miệng lại nói: “Chưa”.
Trác Việt cười lạnh lùng: “Vậy thì em và Tiêu Ức Sơn là thế nào? Nửa đêm nửa hôm đi dạo bên ngoài?”.
Thuần Khiết sững người: “À, vậy bây giờ là vấn đề của tôi?”.
“Anh không nói như vậy, nhưng em không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, không cho anh cơ hội giải thích, đơn phương định tội cho anh! Em không thấy mình quá bảo thủ, quá độc đoán sao? Như thế không công bằng với anh”.
“Xin hỏi hôm nay anh đến để khiếu nại sao?”.
“Nhưng em không yêu anh thật lòng, đó là sự thật
Thuần Khiết nghe mà bực mình, lập tức phản kích: “Anh thì yêu tôi tha thiết, dịu dàng, ân cần, nói với bố anh tôi là bạn anh quen ở Anh, họ Chân.. ”
“Stop!”. Trác Việt hét lên: “Hôm nay anh không đến để cãi nhau với em...”.
“Trời mới biết anh đến làm gì?”.
Trác Việt không nói nữa, nhìn cô một lúc rất lâu rồi nói: “Em thật sự không biết?”.
Thuần Khiết ngạc nhiên nhìn anh ta: “Tôi đâu có đi guốc trong bụng anh”.
Trác Việt lại im lặng một lúc, bồng nhiên nở nụ cười dịu dàng: “Anh thấy em đúng là quá ngốc”. Ngừng một lát, có chút bực tức nói: “Hôm nay là sinh nhật em”.
Nói xong, anh ta lấy trong túi một hộp quà xinh xắn, đưa đến trước mặt cô: “Sinh nhật vui vẻ!”.
Thuần Khiết sững người.
Bồng nhiên tình thế thay đổi, hoàn toàn vượt khỏi dự đoán của cô. Hai người vừa mới đối đầu với nhau, bồng nhiên anh ta dịu dàng lấy quà, chúc cô sinh nhật vui vẻ, khiến cô không biết nên nói gì. “Hồi tháng hai đi công tác châu Âu anh đã mua nó. Mặc dù chia tay rồi nhưng vẫn muốn tặng cho em”.
Thuần Khiết không nói gì, trong lòng cảm động nhưng khuôn mặt không chút biểu cảm, bướng bỉnh nói: “Anh tưởng tặng một món quà sinh nhật thì tôi sẽ tha thứ cho anh, quay lại với anh sao?”.
Trác Việt bật cười, bĩu môi, tỏ vẻ không muốn tính toán.
“Bởi vì anh đã trở thành người lạ?”.
“Quá quý giá”.
“Còn em không thể nhận món quà quý giá của người lạ”.
“Anh hiểu ý tôi...”.
“Anh không hiểu!”. Trác Việt nhìn thẳng vào mắt cô, dịu giọng nói: “Có lẽ đây là món quà cuối cùng anh tặng em, là lần sinh nhật cuối cùng anh ở bên cạnh em. Anh biết em là người rất tự trọng. Anh cũng biết mình không cố gắng trong mối quan hệ này. Anh rất xin lỗi! Em biết đấy, tương lai của anh đã được sắp đặt từ lâu rồi, không được lựa chọn”.
Anh ta nói rồi lấy một điếu thuốc, châm lửa. Bồng nhiên không trở nên thật nặng nề.
Thuần Khiết do dự một lúc, cuối cùng nhận hộp quà ấy, vờ ra vẻ bình thản mỉm cười: “Nếu nhận quà có thể làm giảm bớt sự áy náy của anh, vậy tôi từ chối thì thật bất nhã”.
Trác Việt gượng cười, không nói gì.
Trải qua nửa tháng suy nghĩ và điều chỉnh, Thuần Khiết cũng nghĩ thoáng hơn về việc chia tay. Lúc nãy lại trút hết những nỗi bực dọc còn sót lại, biết rằng cả hai không thể quay lại được nữa lại thấy nhẹ lòng hơn, liền nói: “Hôm nay là sinh nhật tôi. Nếu đã nhận quà của anh rồi, vậy thì mời anh ăn bữa cơm nhé!”.
Thế là hai người đi bộ sang nhà hàng Nhật Bản cạnh đó ăn tối, uống hết một chai rượu. Một mặt là vì sinh nhật của Thuần Khiết. Mặt khác là vì cả hai đều có chút thương cảm.
Trác Việt uống khá nhiều. Ăn xong, Thuần Khiết đề nghị để mình lái xe đưa anh ta về nhưng anh ta không đồng ý.
Hai người bắt đầu tranh cãi. Bỗng nhiên anh ta nói với cô: “Em biết trước đây anh đã từng có rất nhiều bạn gái...”. Thuần Khiết không biết vì sao anh ta lại nói như vậy nhưng vẫn gật đầu: “Biết”.
“Nhưng chúng ta duy trì được lâu nhất, em biết vì sao không?”.
“Vì sao?”.
“Vì em không hề quản lí anh. Hồi đi học, phòng của anh bừa bộn, em chưa bao giờ tự ý dọn dẹp giúp anh. Anh chơi bời bên ngoài, bỏ bê học hành, em cũng không nói anh. Khi đi làm anh cũng thường xuyên đi tiếp khách, t