Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.
hậm chí nôn trong nhà vệ sinh nhà em, em cũng không nói gì. Vì sao bây giờ bồng nhiên lại trở nên nói nhiều như thế”.
Anh ta uống rượu nên cũng nói nhiều hơn, khoác tay lên vai cô và nói: “Em biết không? Từ nhỏ đến lớn anh đã phải nghe mẹ anh cằn nhằn đủ rồi, thật sự không muốn có người phụ nữ nào quản thúc mình..
Thuần Khiết nghe anh ta nói như vậy nên cũng không miễn cưỡng nữa, đưa chìa khóa xe cho anh ta: “Nếu đã vậy thì anh tự lái xe về đi. Tôi không dám ngồi xe của sâu rượu”.
Anh ta cười: “Yên tâm đi, chút rượu này không là gì với anh”. Thuần Khiết kiên quyết từ chối: “Dù sao thì chúng ta cũng không cùng đường. Tôi bắt taxi cũng được”.
Anh ta im lặng một lúc, gật đầu và nói: “Tùy em”.
Thuần Khiết mỉm cười tạm biệt anh ta: “Chúc ngủ ngon”.
Anh ta đi về phía chiếc xe, đi được vài bước bồng nhiên lại dừng lại, quay người nhìn cô. Ánh đèn đường vàng cam chiếu lên khuôn mặt anh ta. vẻ mặt ẩn chứa nỗi buồn mơ hồ.
Bồng chốc trái tim của Thuần Khiết trở nên vô cùng mềm yếu, không kìm được bước tới ôm anh ta.
Hai người đang ôm nhau, bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng còi xe chói tai. Họ như bừng tỉnh giấc mộng, vội vàng buông tay. Thuần Khiết lùi ra sau hai bước, ngoảnh đầu nhìn thì thấy chiếc Porsche màu đỏ.
Trong khoang lái là Phong Bính Thần với bộ quần áo trắng, bên cạnh là Phương Quân Hạo.
Thuần Khiết vô cùng ngạc nhiên, không kìm được sững người. Nhưng ngay lập tức lấy lại tinh thần, đang định mỉm cười chào. Nào ngờ Phong Bính Thần đã lái xe lại, ngay sát chân của Trác Việt, suýt chút nữa thì đâm vào anh ta khiến anh ta giật nảy mình, chửi rủa: “Không có mắt à, lái xe kiểu gì đấy?”.
Thuần Khiết cũng giật nảy mình, vội vàng hỏi: “Không sao chứ?”.
Lúc ấy, bỗng nhiên xe của Phong Bính Thần lùi lại. Anh thò đầu ra cửa xe nhìn cô, lạnh lùng nói: “Cô không biết xấu hổ sao? Ôm ấp người khác giữa đường”. Nói xong câu này lại phóng vụt đi khiến Thuần Khiết cảm thấy rất mơ hồ.
Trác Việt nhìn Thuần Khiết với ánh mắt nghi ngờ: “Người đó là ai?”.
Thuần Khiết bực tức nói: “Đồ điên!”.
Trác Việt càng nghi ngờ hơn: “Em quen anh ta?”.
Thuần Khiết không nói gì, hỏi lại anh ta: “Anh lái xe về đi, không sao thật chứ?”.
Trác Việt tiếp tục dò hỏi: “Anh ta là ai?”.
Bồng nhiên Thuần Khiết trở nên bực tức: “Liên quan gì đến anh?”. Nói xong mới nhận ra thái độ của mình quá tệ, nhẹ giọng nói: “Nếu không thể lái xe thì bắt taxi về đi. Ngày mai bảo tài xế đến..
Trác Việt cũng bực tức, ngắt lời cô: “Đã nói không sao rồi, anh đi đây”.Nói rồi mở cửa xe, lái xe bỏ đi. Để lại một mình Thuần Khiết đứng trên đường, cảm thấy rất mơ hồ. Nghĩ một lúc vẫn thấy mơ hồ, mơ hồ đến nực
Tháng sáu mùa hạ, thời tiết nóng bức. Cô bắt xe về nhà, vừa vào cửa liền bật điều hòa, thay quần áo, sau đó vào bếp đun nước pha trà, nhân tiện múc một chậu nước, ngâm lồng chim, cho chim tắm. Sau đó cô vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, đến khi cô đi ra thì nước trà cũng vừa ấm.
Cô vốn biết sắp xếp thời gian, mọi việc đều đúng trình tự. Chỉ vì gần đây nghỉ việc, ngủ tới mức không biết ngày đêm, quên cả sinh nhật của mình. Có điều nói đi cũng phải nói lại, từ nhỏ cô cũng không chú trọng những ngày này. Tính cách của cô có phần lạnh lùng, không phải không đủ nhiệt tình với người khác mà ngay cả với bản thân mình cũng vậy.
Năm cô sáu tuổi bố mẹ cô li dị. Cô sống cùng bố và mẹ kế hơn mười năm, đã sớm biến thành một người lạnh lùng, tự lập. Trác Việt nói cô chưa bao giờ quản thúc anh ta. Thực ra chẳng qua là tính cách đó được hình thành ngay từ nhỏ. Sau khi bố tái hôn, trong nhà có thêm em trai, em gái. Cô tự biết mình không có địa vị gì, chưa bao giờ có ý kiến gì với cuộc sống của họ.
Mẹ kế nghĩ rằng cô chỉ biết học, không thể uy hiếp mình nên tỏ ra rất rộng lượng, cho cô ra nước ngoài học để được tiếng thơm với họ hàng, bè bạn, tránh để người khác nghĩ rằng mình đối xử tệ bạc với cô.
Bố cô có một công ti thương mại, kinh doanh một số sản phẩm khoa học kĩ thuật. Mẹ kế thường nói không kiếm được nhiều tiền, nửa đùa nửa thật cằn nhằn. Cô nghe nhiều, không tránh khỏi cũng có chút nghi ngờ. Có thể cho cô đi du học, cô vẫn còn có chút cảm kích.
Mẹ cô là một giáo viên, sau khi li hôn không tái giá. Người phụ nữ sống một mình không khỏi cảm thấy cô đơn, hút thuốc uống rượu quá nhiều, mấy năm trước đã mất vì bệnh phổi. Sau đó, cô hiếm khi liên hệ với người nhà. Sau khi tốt nghiệp thường sống ở ngoài.
Hai năm nay, ngoài Trác Việt, chẳng có ai nhớ sinh nhật của cô. Cô chưa bao giờ chủ động nói, bạn thân cũng thường qua rồi mới nhớ: “A, Thuần Khiết, hình như hôm trước là sinh nhật cậu”. Sau đó hô hào các bạn tổ chức bù, ăn uống một trận, nhận hai món quà muộn.
Không biết ngày này năm sau còn có ai nhớ sinh nhật cô?
Cô lấy một điếu thuốc trong ngăn kéo, vừa châm lửa, hút được hai hơi thì bồng nhiên chuông cửa reo. Cô vòng qua đầu giường nhìn đồng hồ, một giờ sáng, giờ này rồi còn ai đến?
Cô nghi ngờ bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn qua khe cửaPhong Bính Thần.
Anh không giống với những người chưa hẹn