Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.

của cô có gì bất thường, vẫn nói tin vui của Văn Tây cho cô nghe.
Nghe thấy những lời này, Thuần Khiết thấy lòng nguội lạnh. Xem ra tin này có liên quan đến cô ta.
Cô lại ngắt lời cậu: “Cho chị số của nó”.
Thế là Dực Phi đưa số điện thoại cho cô. Cô lấy được số điện thoại, lập tức ấn nút gọi nhưng không ai nghe.
Cô gọi liên tiếp ba cuộc nhưng không ai nghe. Gọi thêm lần nữa thì ngoài vùng phủ sóng, vốn dĩ vẫn chưa chắc chắn một trăm phần trăm nhưng phản ứng của Văn Tây đồng nghĩa với việc chứng thực chuyện này.
Xảy ra chuyện như thế này, cô còn mặt mũi nào mà gặp lại Tiêu Ức Sơn? Cô sẽ xấu hổ đến chết mất, cố gắng lắm mới làm cho mình bình tĩnh lại được, cô suy nghĩ một lúcrồi bắt đầu gọi điện cho Tiêu Ức Sơn.
Nào ngờ anh cũng tắt máy.
Cô lập tức gọi điện thoại hỏi về chuyến bay đến thành phố T trong ngày hôm đó, hỏi rất nhiều công ti hàng không, khó khăn lắm mới đặt được một vé vào hơn năm giờ chiều, vội vàng thu dọn hai bộ quần áo rồi đi ra ngoài bắt một chiếc taxi, phóng thẳng đến sân bay.
Sau gần hai tiếng trên máy bay, về đến nhà cũng là giờ ăn tối.
Ông chủ của nhà họ Chân không có nhà, bà chủ Hứa Lam và hai đứa con đang ăn cơm. Nhìn các món ăn trên bàn có thể thấy bữa ăn đã sắp kết thúc.
Văn Tây đang vui sướng nói cho mẹ nghe về viễn cảnh tương lai tươi đẹp, nghĩ rằng mình sắp hot rồi, sau đó sẽ không ngừng nhận được lời mời phỏng vấn, xe sang đưa đón, được mọi người chú ý, hàng vạn fan vây quanh, đẹp tới nỗi muốn bay lên. Nhưng sự xuất hiện đột ngột của Thuần Khiết đã dội nước lạnh vào ước mơ rực lửa của cô ta. Cô về nhanh như vậy khiến cô ta có chút trở tay không kịp. Hứa Lam cũng thấy ngạc nhiên, tưởng rằng cô về để xem mặt nên nhiệt tình đón tiếp.
“Ăn tối chưa?”.
“Ăn trên máy bay rồi ạ”.
“Sao không gọi điện về trước thông báo một tiếng để dì bảo tài xế ra sân bay đón con”.
“Không sao, dù sao thì cũng không xa ạ”.
“Ngồi xuống đây, ăn thêm chút nữa nhé”.
“Không cần đâu”. Thuần Khiết cười nhạt rồi nói: “Con muốn nói chuyện với Văn Tây”.
Cuối cùng Hứa Lam cũng thấy có gì đó bất thường, quay sang nhìn con gái rồi lại quay sang hỏi cô: “Sao thế, hai đứa có chuyện gì sao?”.
Văn Tây vội vàng tranh nói trước: “Một chút chuyện nhỏ”. Sau đó đứng dậy nói với Thuần Khiết: “Vào phòng em nói chuyện nhé”.
Thuần Khiết đặt hành lí xuống, cùng cô ta vào phòng, nhân tiện đóng cửa phòng.
Hai người đứng trong phòng nhìn nhau, giằng co một hồi lâu, Văn Tây tự biết mình làm sai nên tự nhận thua trước, không dám nhìn ánh mắt sắc bén của cô: “Chị ngồi đi”.
Thuần Khiết lạnh lùng đi thẳng vào vấn đề: “Đưa thư cho chị”.
Văn Tây không thể phủ nhận, đành phải nói: “Thư không ở trong tay em”.
“Ở đâu?”
“Bị ông bầu của em lấy đi rồi”.
Thuần Khiết tức đỏ mặt. Trên máy bay cô đã nghĩ tất cả những hậu quả xấu nhất mà mình có thể nghĩ được. Nhưng khi nghe thấy những lời này vẫn không kìm được sôi máu, không thể bình tĩnh được.
Cô hít một hơi thật sâu rồi nói: “Gọi điện thoại cho ông ta, bảo ông ta lập tức mang tới”.
“Muộn thế này rồi, ngày mai rồi nói”.
“Gọi điện thoại cho ông ta, ngay lập tức”.
Trước giọng nói gay gắt của cô, Văn Tây đành phải lấy điện thoại ra gọi cho ông bầu của mình.
Không biết rốt cuộc vì mục đích gì mà đối phương nghĩ rằng thư tình của Tiêu Ức Sơn nên nằm trong tay mình. Ông ta lấy lí do mình đã tạo nên thanh thế từ tin đồn kia nên kiên quyết muốn nắm toàn bộ tình hình, cho rằng lúc này Văn Tây không nên gây thêm chuyện. Trong điện thoại ông ta vừa dỗ dành vừa uy hiếp, Văn Tây không phảilà đối thủ của ông ta, dăm ba câu đã bị đánh bại, nhìn Thuần Khiết với ánh mắt yếu ớt.
Thuần Khiết giành lấy chiếc điện thoại trên tay cô ta, lạnh lùng nói: “Tôi là Chân Thuần Khiết. Hành vi của ông đã xâm phạm đến sự riêng tư của tôi, hi vọng ông lập tức trả lại thư”.
Nói xong cô cúp máy. Cô không biết rốt cuộc bức thư ấy viết những gì, vì thế không tiện nói gay gắt quá, tránh để đối phương công khai nội dung bức thư, không có lợi cho Tiêu Ức Sơn.
Cô im lặng một lúc rồi trả điện thoại cho Văn Tây: “Vì sao hồi ấy em không đưa thư cho chị?”
Văn Tây ngồi xuống giường, bĩu môi nói: “Lúc ấy chị không ở nhà, em tiện tay vứt vào hộp, đợi đến khi chị về thì em đã quên sạch rồi”.
Thuần Khiết nghe vậy, quả thực không biết nên phản ứng thế nào. Một lúc sau lại nói: “Thư thuộc về quyền riêng tư của chị, sao em có thế tùy tiện đăng lên mạng?”
Văn Tây tự biết đuối lí, phụng phịu nói: “Vốn dĩnghĩ sẽ làm như thế. Nhưng anh ta là Tiêu Ức Sơn, em không kiềm chế được nói với công ty. Họ nghĩ rằng đây là cơ hội tốt, vì thế...
Thuần Khiết không còn gì để nói, vô cùng tuyệt vọng về IQ của cô ta.
Văn Tây thấy cô không nói gì, bỗng nhiên thay đổi ngữ điệu, van nài cô: “Chị ơi, chúng ta là người một nhà, chị giúp em lần này đi. Chuyện này sẽ không ảnh hưởng gì đến chị. Được Tiêu Ức Sơn thích đâu phải là chuyện gì đáng xấu hổ, nếu là em, em sẽ xúc động đến phát khóc..
Thuần Khiết hỏi lại: “Thư gửi cho chị, liên quan gì đến em?”.
“Chỉ c