Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.
án trước được câu tó lời này. Mặc dù ngượng ngùng nhưng cũng chỉ có thể mỉm cười. Nếu đã cùng anh đến dự hôn lễ của em gái anh, nếu nói cả hai chỉ là bạn bè bình thường thì cũng thật giả tạo. Vì thế cho dù anh nói gì, cô cũng chỉ có thể mỉm cười đồng ý.
Sau khi suy đoán của mình được chứng thực, Đường Minh Tuyên cười gượng gạo hơn, nhìn cô với vẻ mặt rất khó diễn tả.
Tống Ngải Lâm cũng tươi cười chào hỏi họ. Cô ta rất hiểu cảm giác của cô em họ lúc này nên tỏ ra khá đồng cảm, không muốn nhìn thấy em mình mất bình tĩnh nên kiếm cớ kéo cô ta đi.
Thuần Khiết nhìn theo họ. Đường Minh Tuyên rất xinh đẹp, da trắng nõn nà, trên người là bộ váy đắt tiền màu lantím, mái tóc dài vấn cao, trông vô cùng đáng yêu. Cô ta lại là tiểu thư danh giá, quả thực rất xứng đôi với Phong Bính Thần.
Phong Bính Thần hướng mắt nhìn theo ánh mắt cô, không khỏi bật cười: “Sao, em cũng có hứng thú với cô ta?”.
Thuần Khiết nói: “Em có hứng thú với tất cả những người có thể trở thành tình địch của mình, cho dù là nam hay nữ”.
Phong Bính Thần cười lớn.
Trong đám khách mời lại có người nhìn về phía họ. Anh vốn luôn là người nổi bật, đã quen với việc bị người khác chú ý tới, vì thế tỏ ra như không có chuyện gì. Nhưng Thuần Khiết thì ngược lại, cô không giỏi giao thiệp, trước ánh mắt dò hỏi, hiếu kì, suy đoán của mọi người, cô mỉm cười và mỉm cười. Tệ hơn là ngoài Phong Bính Thần, cô không có một người quen nào. Cho dù biết vài người nhưng cũng chỉ là thông qua báo chí. Buổi tối này sẽ dài như thế nào không cần nghĩ cũng đoán được.
Bữa tiệc bắt đầu lúc tám giờ, toàn bộ khách mời dùng bữa trên chiếc bàn dài trong vườn hoa. Không khí của buổi tiệc vô cùng ấm cúng, lãng mạn với ánh đèn lung linh, với tiệc champagne, với tiếng nhạc vui tai. Đôi trai tài gái sắcnâng li cảm ơn mọi người.
Thuần Khiết và Phong Bính Thần được sắp xếp ở vị trí gần cô dâu chú rể nhất. Cô biết Phong Bình đã lâu, nhưng trước đó chỉ có thể nhìn thấy ảnh cô ấy trên tạp chí thời trang hay các báo tin tức. Tối nay có cơ hội được gặp mặt, trong lòng thầm thán phục vẻ đẹp trời phú của cô ấy. Đúng là một đại mĩ nhân khiến người ta phải ghen tị, còn hơn cả superstar.
Phong Bình cũng rất tò mò về bạn gái của anh trai. Nhưng hôm nay cô là nhân vật chính, phải chào hỏi rất nhiều người nên không thể nhìn kĩ được. Lúc này mới được ngồi xuống ngắm nghía thật kĩ. Tướng mạo không phải là loại khiến người ta phải thốt lên kinh ngạc, không giống với những cô bạn gái lung linh tỏa sáng trước đây của Bính Thần. Nhưng lại có một vẻ kín đáo, khó nắm bắt. Khi bắt gặp ánh mắt của cô liền mỉm cười. Nụ cười dịu dàng, thân thiện nhưng dường như trong đôi mắt lại có một lớp băng vô hình, có thế phản chiếu lại ánh mắt dò hỏi của người khác. Điều đó khiến cô ta có một sức hút lạnh lùng hoặc là thách thức - ồ không, hai từ này không chính xác lắm. Nói tóm lại là một sức hút đặc biệt. Nếu cô là một người đàn ông, e là cũng bị cuốn hút. Nghĩ đến đây, Phong Bình không kìm được mỉm cười.
Thuần Khiết có thể cảm nhận được ánh mắt của cô ấynhưng vờ như không biết, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. Cô biết rằng sự quan sát đó là chuyện thường tình. Nếu đã đến đây rồi thì phải chấp nhận sự “săm soi” của người khác, mặc dù trong lòng chưa thể quen được. Trên thực tế, cô có một sự “bài xích” thuộc về bản năng khi bắt đầu một mối quan hệ xã giao phức tạp.
Nói một cách nghiêm khắc thì đây cũng chính là lí do mà cô thất bại trong cuộc tình trước. Bố mẹ của Trác Việt chỉ nghĩ rằng hoàn cảnh của cô không được tốt lắm, gia đình bình thường nhưng không có nghĩa là không có một chút cơ hội nào. Có điều cô không hề nồ lực mà đã tuyên bố từ bỏ. Bản thân cô đã tự rút lui trước.
Cô biết sự khác biệt giữa tình yêu và hôn nhân. Yêu là chuyện của hai người nhưng hôn nhân thì không phải. Hôn nhân là chuyện của hai gia đình, là một mối quan hệ đan xen phức tạp.
Gia đình cô rất phức tạp. Cô không muốn để người khác biết.
Đúng vậy, cô khao khát có được tình yêu, khao khát yêu một người nào đó, có một mối quan hệ đơn giản, thuần khiết. Nhưng chưa bao giờ khao khát hôn nhân, thậm chí không định có con. Cô không biết mình có thể trở thành một người mẹ tốt được không. Bản thân cô là mộtđứa trẻ bị bỏ rơi, bị tổn thương. Cô cũng biết rằng những người đã từng bị tổn thương rất nguy hiểm. Họ rất biết bảo vệ mình. Cô không dám đảm bảo rằng chắc chắn mình sẽ không trút những tổn thương mà mình đã phải chịu đựng lên con cái.
Cô chorằng những cuộc hôn nhân thành công nhất trên đời này đều được xây dựng từ những lời nói dối. Mồi khi nhìn thấy hôn lễ của người khác, cô đều có một nỗi buồn u ám. Hôm nay cũng vậy. Cô nghĩ: với hai vị thiếu gia tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, không biết nỗi khổ cực trong nhân gian này, hôn nhân sẽ là khởi điểm của những khổ não và trở ngại mà họ phải gánh chịu. Cô thật sự rất muốn gửi tới họ những lời chúc phúc vô hạn, hi vọng sau này họ không...
“Sao thế?”. Bỗng nhiên Phong Bính Thần khẽ huých vào tay cô. Cô cầm dao dĩa một lúc rất lâu mà không lấy thức ăn khiến anh chú