Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341135
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1135 lượt.
n trong đâm ra, trong bén nhọn lóe ra sắc sảo, cũng hủy diệt phần yên tĩnh kia rồi.
"Cô đây đã đi suốt một ngày trong rừng, sau đó bơi dọc theo bờ sông hơn nửa đêm mới đến được chỗ này. Thật sự là không thể tưởng tượng nổi, nơi đó là chỗ có nhiều cá sấu nhất." Đó là câu đầu tiên cảnh sát nói sau khi nhìn thấy Lý Kỳ.
Hiểm trở trên đường đi, bọn họ cũng không phải gặp lần đầu tiên. Tại New Guinea, bọn họ bị ong vàng đuổi theo mà rơi xuống đầm lầy; tại Bắc Cực, để chụp được chim Whimbrelquý hiếm vùng Eskimo mà bọn họ suýt chết cóng trong cơn bão tuyết, còn có một lần tại Mexico anh bị bọn buôn ma túy bắt cóc, nhốt suốt bốn ngày mới thả ra. Lần nào bọn họ cũng như có thần linh phù hộ mà may mắn thoát hiểm, dường như tai nạn cũng chưa từng thật sự ập xuống, Đường Mật luôn cười nói rằng: "Lý Kỳ, anh là bùa hộ mệnh của tôi." Nhưng anh biết rõ, trên thực tế cô mới là bùa hộ mệnh của anh.
Rơi vào đầm lầy, là cô dạy anh không nên vùng vẫy, nghiêng người dùng tư thế bơi ngửa cố gắng bơi về chỗ đất cứng, cuối cùng cô bắt lấy rễ cây bên bờ kéo anh lên. Trong cơn bão tuyết, anh đông cứng đến gần như mất đi tri giác, chân không nhúc nhích được, tưởng rằng cứ thế mà chết đi, là cô đã cắt cổ tay nhỏ từng giọt máu tươi vào cổ họng anh, rồi hai người dìu nhau về đến nơi dựng trại. Tại Mexico, cô một mình lái xe chạy đến hoang mạc mà cả cảnh sát cũng không dám đến, dùng dây chuyền đá mắt mèo gia truyền đổi anh về từ trong tay bọn buôn ma túy, mà sợi dây chuyền kia là di vật duy nhất mẹ cô đã để lại.
Lý Kỳ hiểu rõ Đường Mật hơn bất cứ ai, nước mắt và an ủi trước nay đều không phải cái cô cần, mà lòng tin và kiên trì mới là cái cô muốn, việc anh có thể làm là ở bên cạnh cô cùng cô tiếp tục đi tiếp, để dấu chân bọn họ mặc sức vui vẻ đặt ở mỗi ngóc ngách của thế giới rộng lớn, sau đó cô đọng vào từng thước trong cuộn phim 35 millimet. Anh biết rõ mình vẫn yêu cô, theo thời gian trôi qua, phần tình cảm ấy từ cảm giác yêu say đắm ban đầu đã biến thành thân tình như bây giờ. Không nhất định phải có được lẫn nhau, không nhất định phải cả đời gần nhau, đã từng cùng sinh cùng tử cũng đã đủ hoài niệm cả đời rồi. Thế giới rất lớn, sinh mệnh lại rất ngắn, thay vì đau khổ đuổi theo sao băng xa vời, chẳng bằng giữ thật chặt que dạ quang trong tay, bọn chúng đều có thể phát sáng như nhau mà.
Nghĩ tới đây, Lý Kỳ đưa tay xoa xoa đầu Đường Mật, dùng giọng điệu thờ ơ trêu đùa: "Nếu khi cô đang đi nghỉ mà thấy có đàn ông bắt chuyện, ngàn vạn lần đừng nói đến công việc của cô với anh ta đấy."
"Vì sao? Chẳng lẽ sợ tôi làm anh ta khó chịu, dọa người ta chạy mất?" Đường Mật có chút buồn cười nhìn anh ta.
"Không, là sợ anh ta sẽ thật sự yêu cô, sau đó cướp mất chén cơm của tôi." Lý Kỳ nhếch môi, lộ ra nụ cười công tử phóng đãng quen thuộc, đôi mắt ẩn sau kính râm nửa khép nửa mở, không nhìn ra vẻ mặt chân thật.
"Yên tâm, nếu như vậy thật, tôi sẽ bảo chồng tương lai cưới tôi đồng thời phải cưới luôn anh, như vậy anh sẽ không sợ bị mất chén cơm." Đường Mật vỗ mu bàn tay Lý Kỳ, ý bảo anh ta hoàn toàn không cần lo lắng, khả năng cô có thể gả đi so với gặp được người ngoài hành tinh phỏng chừng còn nhỏ hơn. Có người đàn ông nào có thể chịu được thời gian vợ mình ở cùng động vật còn nhiều hơn với mình? Lại có người đàn ông nào có thể chịu được số lần vợ mình chạm vào thiết bị chụp ảnh còn nhiều hơn chạm vào bình sữa của con? Tình yêu lãng mạn một khi rời khỏi sự bồi dưỡng của cuộc sống ngày thường thì dù tươi đẹp mấy cũng chỉ là đóa hoa không rễ, không lâu dài được, Đường Mật hiểu rất rõ việc ấy.
"Buồn nôn! Tôi cũng không thích bị đàn ông bạo cúc!" Lý Kỳ tháo kính râm xuống, mang vẻ mặt chán ghét nhìn cô.
Đường Mật nhún vai, trên mặt lộ ra nụ cười xấu xa vì trêu đùa thành công. Tiếng nói ngọt ngào của tiếp viên hàng không trong loa vang lên, hành khách trong khoang máy bay cũng dần dần yên tĩnh trở lại, khi một tấm che sáng cuối cùng bị đóng lại, máy bay cũng bắt đầu trượt đi.
"Cảm ơn anh, Lý Kỳ." Đột nhiên, Đường Mật cúi đầu nói một câu.
"Cảm ơn cái gì?" Lý Kỳ ngạc nhiên ngẩng lên đầu.
Chỉ thấy cô giật giật đôi môi, chưa đợi anh nghe rõ ràng, giọng nói liền bị bao phủ bởi tiếng vang rền rất lớn của động cơ máy bay, mang theo nghi hoặc của anh cùng vút lên bầu trời xanh thẳm.
Về Nhà (Thượng)
Sau khi Đường Mật chia tay với Lý Kỳ ở sân bay, liền đón taxi về nhà mình nằm ở một vùng nông thôn, còn Lý Kỳ thì cần chuyển cơ để bay đi Hawaii, thực hiện "Hành trình đi săn tươi đẹp" của anh ta trong hai tháng.
Sau khi trải qua hơn ba giờ đi xe xóc nảy, nghe tài xế taxi nói đủ loại thời tiết, giao thông, thơ ca, thời sự chính trị, cây nho biến đổi gen cùng với "bình luận đặc biệt" về số đo ba vòng của tổng thống phu nhân, cuối cùng vào lúc hoàng hôn Đường Mật đã về đến nơi.
Xe dừng trước cánh cổng sắt cổ xưa mà to lớn của "Biệt thự Black Truffle", cô đổ mồ hôi thanh toán tiền xe và tiền boa trong tiếng ba hoa của tài xế, dỡ hành lý xuống, sau đó