XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344207

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4207 lượt.

ì cái vinh dự này, nên tất cả các bộ phận từ nhà bếp, quan hệ công chúng, bảo vệ v.v… đều đang tích cực làm công tác trù bị. Chỉ độc có bộ phận tạp vụ các chị bị cô lập bên ngoài. Ngay đến nhân viên nam nữ đứng ở cửa đón khách cũng muốn tham gia, cho dù mỗi bộ phận chỉ có một người thắng cuộc, nhưng tất cả mọi người đều giơ cao khẩu hiệu là câu nói nổi tiếng: “Cơ hội luôn đến với những người có sự chuẩn bị.” Đây là một câu nói rất chí lý.
Đấy, đến cậu trai đẹp phụ trách trông giữ chỗ dừng đỗ xe trước cửa khách sạn mấy ngày gần đây cũng chỉ dùng tiếng Anh để chỉ huy thôi, chỉ sợ lần này kiên quyết phải giành phần thắng rồi!
“Ha ha ha! Tôi nói lão Lưu à! Chị cũng không xem lại thủ hạ của mình đi! Chậc chậc, đều là loại tố chất gì chứ? Định giao tiếp bằng ngoại ngữ sao, chỉ sợ cũng chỉ biết nói một từ tiếng Anh duy nhất là “Come on” mà thôi! Phòng tạp vụ, chắc là do các chị tự mình lập ra phòng ban cho mình nhỉ! Ha ha ha!” Một cô nhân viên phục vụ dáng cao gầy cao ngạo cười nhạo!
“Tô Mỳ Sợi!* [Chị Lưu đọc chệch tên để chế giễu: tên thật là Miao Tiao Su, nhưng chị đọc là Mian Tiao Su, Mian Tiao là Mỳ Sợi.'> Câm cái mồm thối của cô lại đi! Tố chất của chúng tôi làm sao? Thích coi thường người khác vậy phải không? Cô chẳng phải cũng chỉ là phục vụ bưng bê hay sao? Có gì đặc biệt hơn người nào? Chúng ta đều là nhân viên của khách sạn Nhật Hàng! Phân công không phân gia! Không có tạp vụ chúng tôi, thì nơi này liệu có được sạch sẽ ngăn nắp được không? Đừng cho rằng chúng tôi không hiểu từ “Come on” có nghĩa là gì nhé! Chỉ có cô mới biết vài câu xì xồ thôi sao? Cô cả ngày nằm mơ đến phát điên rồi à? Chỉ cái tố chất đó của cô mà muốn làm giám đốc đại sảnh à, tôi thấy cô đúng là nằm mơ giữa ban ngày mà!” Chị Lưu chống nạnh mắng một thôi một hồi.
Người đàn ông vừa nói vóc dáng không tính là cao, thấp hơn giám đốc Lâm nửa cái đầu, hơi béo, nhưng biểu tình rất nghiêm túc.
“Các cô không làm việc, lại tụ tập ở trong này đánh nhau, không muốn làm nữa có phải hay không? Ai đầu têu? Tiểu Tô? Là cô phải không?”
Tiểu Tô? Từ này vừa nói ra thì đám tạp vụ đều bặm môi lại. Vừa nhìn đã biết là anh ta đang thiên vị một bên rồi. Người ta lại có giao tình với giám đốc! Xem ra lời chị Lưu cũng không phải là tin đồn vô căn cứ!
Miêu Điều Tô lập tức ngẩng cổ lên, mỉm cười rất đúng tiêu chuẩn, lộ ra tám cái răng, nói năng rất hồn nhiên, trong sáng: “Giám đốc Lý, không phải đâu ạ. Chúng tôi không đánh nhau, chúng tôi đang giao lưu kinh nghiệm! Phải không, chị Lưu?”
Những người có mặt tại đương trường không ai là không nổi da gà. Lãnh Tử Tình cũng rất hiếu kỳ, sao mà vừa mới cãi nhau to vậy, vừa gặp người tên giám đốc Lý kia thì thay đổi thần tốc như thế, thật là đáng khâm phục nha! Lông tơ trên tay cô dựng đứng lên xoạt xoạt, cô không thể không lấy bàn tay vuốt vuốt một hồi mới làm cho chúng trở về vị trí cũ.
Chị Lưu là hảo hán không chịu thua thiệt trước mắt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, vuốt vuốt lại mái tóc đang rối tung lên, nói: “Đúng đúng đúng, chúng tôi đang bàn luận tài nghệ với tiểu Tô và mấy chị em đây! Giám đốc Lý, ngày mai chẳng phải là có cuộc thi hay sao, chúng tôi đều muốn có thành tích tốt mà!” Chị Lưu cái khó ló cái khôn, tuỳ tiện bịa ra một lý do.
“Đúng rồi, đúng rồi!”
“Vâng vâng vâng!”
Mọi người lập tức hùa theo.
Vị giám đốc Lý kia ánh mắt quét qua mười mấy nhân viên trước mặt, quần áo tóc tai ai nấy xộc xệch, còn bịa chuyện. Có điều xem ra, binh sĩ của anh ta dường như chiếm thượng phong, tâm tình của anh ta rất tốt, rốt cuộc vẫn có chút mặt mũi.
Miêu Điều Tô nhìn thần sắc của giám đốc Lý, xem ra hôm nay tâm trạng của hắn không tồi, sao không lợi dụng cơ hội này mà phản kích nhỉ. Thế là, cô ta lập tức đi qua kéo cánh tay của chị Lưu, ra vẻ nhiệt tình nói: “Giám đốc Lý, anh xem, chẳng phải chuyện này sao? Vừa hay anh và giám đốc Lâm đều ở đây, cuộc thi ngày mai, tất cả các phòng chúng tôi đều có người tham gia, duy chỉ có phòng tạp vụ…”
Miêu Điều Tô nhấn mạnh 3 chữ “phòng tạp vụ”, tựa hồ như có ý cười nhạo.
Chị Lưu vừa nghe thì giật mình toát mồ hôi lạnh. Con nhỏ Miêu Điều Tô này làm cái trò gì đây? Chị ta bất quả là nói bừa lúc nóng giận mà thôi, cô ta lại muốn đấu thật sao? Đúng là đồ hồ ly tinh chết tiệt! Muốn lôi các chị ra làm trò cười phải không?
Chị ta hung hăng nhéo mạnh vào sau lưng Miêu Điều Tô. Chợt nghe Miêu Điều Tô kêu “ai ui” một tiếng!
Miêu Điều Tô trừng mắt lườm chị Lưu đứng cạnh một cái rồi trách móc: “Ai ui, em nói chị Lưu nha! Chị cũng đừng rụt rè thế chứ? Vừa hay các anh giám đốc cũng đang ở đây, đừng các chị phải chịu uỷ khuất mà! Giám đốc Lý, giám đốc Lâm, có câu tục ngữ rất hay: “Có thể bỏ qua cả một ngôi làng chứ không bỏ rơi một con người”. Phòng tạp vụ cũng là một phòng rất rất quan trọng trong khách sạn Nhật Hàng chúng ta, cuộc thi này không thể không cho các chị ấy một cơ hội, có đúng không ạ?”
Chị Lưu nghe được xanh cả mặt mày, cái con nhỏ Tô Mỳ Sợi này giỏi thật, đúng là lấy việc công báo thù tư mà!!! Khốn kiếp, ngày mai đã thi rồi, bả