Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4206 lượt.
, dò xét lẫn nhau.
Cô nhìn thấy các giám đốc tụm năm tụm ba đứng một chỗ, người thì liên tiếp nhìn đồng hồ, người thì ngóng ra phía cửa, dường như đang đợi người nào đó.
Chợt nghe thấy giọng nói nho nhỏ thì thào bên cạnh: “Nghe nói hôm nay ngài chủ tịch cũng đến!”
“Thật á? Chính là Văn Quang Nhiễm kia á?” Giọng nói khác tỏ ra rất kinh ngạc.
“Đúng rồi. Còn có chủ tịch nào nữa chứ? Nghe nói ông ấy rất hà khắc! Yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc. Người ta lớn lên ở nước ngoài, chút ít tiếng Anh của chúng ta nếu nói không đến nơi đến chốn thì người ta sẽ nhanh chóng nghe ra ngay!”
“Sợ cái gì chứ? Nghe ra thì nghe ra chứ sao! Cùng lắm là không xuất ngoại nữa, cũng chả có gì tổn thất cả!”
“Cô thì biết cái gì? Quản lý của phòng tôi ký thác kỳ vọng rất cao vào chúng tôi! Nếu tôi không thắng được, làm bà ý mất mặt, thì bà ý không xé xác tôi ra mới là lạ!”
“Thật hay đùa vậy? Quản lý của các anh nói vậy sao? Vậy anh phải cố lên! Tôi…”
“Suỵt! Mau nhìn đi! Cô mau nhìn đi!” Một giọng nói khác đột nhiên vội vàng ngắt lời bọn họ.
Lãnh Tử Tình cũng hiếu kỳ nhìn về hướng cô ta chỉ, hai người đàn ông đi từ cửa vào mặc tây trang là lượt, đằng trước là một người khuôn mặt nghiêm túc, tuổi còn trẻ nhưng cực kỳ có uy nghiêm. Người đằng sau bị anh ta che khuất, Lãnh Tử Tình không nhìn thấy gương mặt, chỉ cảm thấy đó cũng không phải là người tầm thường!
Ngày 29 tháng 1 – Khó xử
Lãnh Tử Tình cũng hiếu kỳ nhìn về hướng cô ta chỉ, hai người đàn ông đi từ cửa vào mặc tây trang là lượt, đằng trước là một người khuôn mặt nghiêm túc, tuổi còn trẻ nhưng cực kỳ có uy nghiêm. Người đằng sau bị anh ta che khuất, Lãnh Tử Tình không nhìn thấy gương mặt, chỉ cảm thấy đó cũng không phải là người tầm thường!
Liền thấy mấy ông giám đốc lúc nãy vội vàng đon đả vây quanh, trật tự đi theo, đưa bọn họ đến hàng ghế giám khảo. Mà người đàn ông đi trước không ngồi xuống luôn mà lịch sự đưa tay mời người đàn ông đi sau ngồi xuống trước.
Lãnh Tử Tình nhìn bóng dáng của người đàn ông kia, lắc lắc đầu. Rốt cuộc người nào là chủ tịch nhỉ? Hai người đàn ông xem ra đều rất có phong thái tổng tài.
Chưa kịp thu hồi ánh mắt lại thì người chủ trì bên này đã khai mạc, cuộc thi chính thức bắt đầu!
Lãnh Tử Tình phát hiện chủ tịch Văn có hai má lúm đồng tiền rất rõ. Vừa mỉm cười đã làm thay đổi triệt để hình tượng nghiêm khắc của anh ta.
Người đàn ông đang ngồi hừ lên một tiếng, nghĩ ngợi chút rồi đứng dậy nói: “Nếu không phải tình cờ gặp ông ở đây thì ông cho rằng tôi sẽ lãng phí thời gian quý báu của tôi vào việc này sao?”
“Tôi cũng cực kỳ tò mò về việc tại sao ông lại xuất hiện trong địa bàn của tôi đấy. Chẳng lẽ ông là gián điệp thương mại hay sao?” Văn Quang Nhiễm càng cười sáng lạn.
Thấy chủ tịch tươi cười, đám giám đốc ai cũng cười phụ hoạ theo.
Lôi Tuấn Vũ khinh thường nói: “Ông cho là ai cũng xem trọng việc làm ăn của ông à? Tôi chỉ có thời gian mười phút mà thôi!” Hắn nhìn nhìn đồng hồ, nói không kiên nhẫn.
“Được, tôi mượn ông mười phút!” Văn Quang Nhiễm trả lời rất hào sảng.
Lãnh Tử Tình cảm thấy giọng nói của người đàn ông kia có chút quen tai, nhưng cô cũng chỉ có thể nhìn thấy dáng vẻ của hắn, nhất thời không nhớ ra hắn là ai. Dù sao mình từ lúc mất trí nhớ đến giờ cũng không nhớ ra đã gặp qua những người nào.
Người đàn ông kia đi trước Văn Quang Nhiễm, trước tiên đi đến đứng trước mặt bốn thí sinh kia, ánh mắt lần lượt đảo qua từng người. Bốn thí sinh không ngờ chủ tịch lại đích thân đến nói chuyện với bọn họ, nhất thời đều ngẩn người ra.
Vẫn là Doãn Thiến phản ứng nhanh nhẹn, lập tức mỉm cười tiến lên nói: “Hello sir! Welcome to our hotel!” [Xin chào tiên sinh, hoan nghênh ngài đến với khách sạn chúng tôi!'>
Văn Quang Nhiễm nhướn mày nhìn nhìn cô, ánh mắt dừng lại vài giây, tựa hồ khá là tán thưởng sự linh hoạt của cô.
Lãnh Tử Tình cũng toát mồ hôi lo cho bọn họ. Chủ tịch Văn này và người đàn ông kia sẽ không ra đề bài nào quá khó cho họ chứ? Có điều còn tốt, người đàn ông đó chẳng phải là nói chỉ cho mười phút thôi sao? Vậy chỉ e là cũng không tới phiên cô bị làm khó dễ!
Vỗ vỗ tay lên ngực, Lãnh Tử Tình yên tâm hơn rất nhiều.
Quả nhiên, chợt nghe thấy Lôi Tuấn Vũ bình thản nói: “Descendre à l’hôtel.” [Nghỉ tại khách sạn.'>
Ách? Bốn thí sinh trợn mắt lên nghe không hiểu. Doãn Thiến lập tức phản ứng lại, vị tiên sinh nói căn bản không phải là tiếng Anh. Là loại ngôn ngữ nào cô cũng không biết. Không thể cứ vậy mà đứng thuỗn ra được, vì thế Doãn Thiến không chút hoang mang nói: “Can you speak English?” [Ngài có nói được tiếng Anh không ạ?'>
Kỳ thật biểu hiện của Doãn Thiến mà nói nếu như mấy người bọn họ đang trong lúc làm việc thì ai cũng sẽ đều nói như vậy. Chỉ là vì ba người kia tựa hồ bị uy danh chủ tịch dọa cho ngây ngẩn, nhất thời không phản ứng kịp. Doãn Thiến cũng chỉ là không coi Văn Quang Nhiễm là chủ tịch mà thôi!
Người đàn ông kia chỉ thờ ơ liếc mắt nhìn Doãn Thiến, tựa hồ không có chút cảm gi