Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4205 lượt.
ác nào đối với giọng nói ngọt ngào kia. Hắn thậm chí ngay cả kính râm trên mặt cũng không thèm gỡ xuống, lạnh lùng đáp: “No!”
Doãn Thiến sửng sốt, người đàn ông này rõ ràng là tới làm khó các cô mà! Vẫn duy trì nụ cười tiêu chuẩn trên môi, cô vội lấy ra một tờ đơn giá nghỉ đêm tại khách sạn bằng tiếng Pháp, ra ký hiệu bằng tay mời hắn lựa chọn.
Không ngờ Lôi Tuấn Vũ căn bản ngay cả liếc mắt nhìn cũng không thèm.
Văn Quang Nhiễm cười nói: “Ê! Vũ, ông cố tình phải không? Mười phút này của ông định sao đây?”
Người đàn ông kia cũng trả lời: “Vous m’avez demandé de venir, je suis très occupé, est-ce bien cela?” [Là ông mời tôi đến, ông cho rằng tôi rảnh rỗi lắm sao?'>
[AC: Hix, chị tác giả này đã không biết tiếng Pháp còn chơi nổi, viết loạn tùng bậy lên, làm mình lại phải đi sửa hộ cho đúng ngữ pháp, đã thế lại còn dịch ra tiếng Trung sai so với câu tiếng Pháp sử dụng nữa chứ! Thôi mình cứ để câu dịch theo ý tác giả!'>
Văn quang nhiễm khoát tay, nói: “Ligne, vous continuez. Le plus vous rendre les choses difficiles pour eux, plus les avantages pour moi, n’est-ce pas?” [Được, ông tiếp tục đi. Ông càng làm khó dễ bọn họ, đối với tôi càng có nhiều ích lợi, không phải sao?'>
[AC: Chịu không hiểu tác giả dùng từ “ligne” ở đây là sao, hơn 15 năm học tiếng Pháp của mình cũng chưa thấy ai nói như thế! _ __”'>
Lôi Tuấn Vũ bĩu bĩu môi, từ chối cho ý kiến. Hắn đang giúp Văn Quang Nhiễm, chẳng phải là nói thi đấu hay sao? Nếu đã là thi đấu, thì phải có rất nhiều nhân tố không lường trước được. Chẳng lẽ bọn họ dám bảo đảm khách nào đến khách sạn của bọn họ cũng là người văn minh lịch sự à?!
Vì vậy, hắn quay về phía bốn vị mỹ nữ kia nói: “Personne ne parle français, non?” [Không có người nào nói được tiếng Pháp sao?'>
Ngày 29 tháng 1 – Xả giận
Vì vậy, hắn quay về phía bốn vị mỹ nữ kia nói: “Personne ne parle français, non?” [Không có người nào nói được tiếng Pháp sao?'>
Một câu hỏi nghiêm khắc, cho dù mọi người nghe không hiểu cũng có thể nhận ra được ngữ khí chỉ trích trong đó.
Lãnh Tử Tình thật sự là không thể nào nín nhịn được nữa! Người đàn ông này thật là khó chiều mà! Ngữ khí chanh chua đó sao mà giống tính cách của Tô Mỳ Sợi vậy chứ! Còn nói là bạn tốt của chủ tịch Văn cơ đấy!
“Président, pourquoi si agréssif?” [Tiên sinh, việc gì phải hung hãn như vậy?'>
Lãnh Tử Tình lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ hắn bỏ kính râm ra, trời ơi trời! Cô kìm lòng không đặng mà bưng chặt miệng lại, hắn… hắn giống với chồng cô như hai giọt nước! Thảo nào Kiều Chi Ảnh nói với cô bọn họ là anh em sinh đôi. Khuôn mặt này vài ngày nay cô đã nhìn ngắm không biết bao nhiêu lần!
Cô tưởng tượng ra dáng vẻ ngọt ngào của đôi vợ chồng mới cưới đang ở bên nhau, tuy chỉ là tưởng tượng nhưng tựa hồ như có thật vậy.
Lúc này, mặt và cổ Lãnh Tử Tình bắt đầu từ từ đỏ lên, sao cô lại thấy nóng nực vậy nhỉ? Hơn nữa đối phương còn là kẻ thù của cô nữa chứ! Sao lại có thể như vậy được? Sao có thể có hai người có khuôn mặt giống nhau như đúc vậy được?
Ánh mắt tinh tường của Văn Quang Nhiễm nhìn thấu biểu hiện của hai người họ, kịp thời nói: “Vũ, chẳng phải ông bảo khách sạn chúng tôi không có người biết tiếng Pháp hay sao? Ông thấy đó, đây là nhân viên tạp vụ của khách sạn chúng tôi. Tiếng Pháp của cô ấy nói rất lưu loát phải không? Tiểu thư, có thể nói cho tôi biết tên cô được không?”
Lãnh Tử Tình thật thà nói ra tên mình. Cô đang nghĩ giờ mình có nên chạy đi hay không.
Văn Quang Nhiễm nói tiếp: “Tên rất hay! Tuyển được nhân viên như cô là vinh hạnh của khách sạn chúng tôi! Vũ, tiểu thư Lãnh Tử Tình nói chuẩn như vậy, ông thân là tổng giám đốc tập đoàn Kiêu Dương, không cần phải dùng tiếng Pháp để làm khó nhân viên chúng tôi chứ! Giờ ngôn ngữ thông dụng quốc tế vẫn là tiếng Anh mà!”
Văn Quang Nhiễm đứng bên cạnh nói thao thao bất tuyệt, Lôi Tuấn Vũ căn bản một câu cũng không nghe. Hắn thẳng tắp nhìn Lãnh Tử Tình tựa hồ như muốn chạy trốn, bình tĩnh xuống, nói tiếp: “Je tiens agrave souligner.” [Tôi muốn nói chuyện riêng với em!'> [AC: Không hiểu tác giả muốn nói gì, nếu theo đúng câu dịch tiếng Trung thì tiếng Pháp phải là: “Je voudrais te parler seul à seul.”'>
Lãnh Tử Tình lắc lắc đầu nói: “Je suis désolée, monsieur. Si vous voulez rester, je peux gérer pour vous. Je travaille maintenant.” [Thực xin lỗi, tiên sinh. Nếu ngài muốn nghỉ lại, tôi có thể làm thủ tục cho ngài. Giờ tôi đang làm việc.'>
Lãnh Tử Tình cố ý xuyên tạc ý của Lôi Tuấn Vũ. Cô coi những lời nói của Lôi Tuấn Vũ là lời yêu cầu của khách.
Lôi Tuấn Vũ nhíu mày nói: “Vous savez ce que je veux dire.” [Em biết ý của tôi là gì mà!'>
Dáng vẻ lạnh lùng cứng rắn của cô nhóc đó thật là không đáng yêu chút nào! Hắn vẫn thích lúc cô gọi hắn là Tuấn Vũ, hắn nói gì cô cũng không phản bác, bộ dáng thật nhu thuận, ngoan ngoãn.
Mới có vài ngày mà cô lại bị mất trí nhớ, biến thành một người xa lạ! Nhìn thấy hắn mà ra vẻ xa cách như vậy. Hơn nữa thần tình lúc có lúc không