Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344179

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4179 lượt.

sao?" Giọng nói của Thời Kính Nhiên rất dịu dàng, thanh âm không lớn, chỉ hai người bọn họ có thể nghe được.
"Hả?" Lãnh Tử Tình không hiểu gì cả, cái này có liên quan gì đến dưới chân chứ? !
Cô cúi đầu, ông trời ơi! Nhìn xem cô đi đến tận đâu? ! Rõ ràng là có đường đi, hai chân cô lại dẫm trên bùn đất, đã lệch khỏi đường đến hơn nửa mét rồi, nếu còn đi tiếp, e là sẽ đi vào lùm cây rồi!
Xấu hổ vội vàng trở lại đường đi, Lãnh Tử Tình liên tục nói cảm ơn.
"Em phải bám sát vào, người ở đây rất nguyên thủy đấy. Nếu nhìn trúng em, em có thể sẽ bị giữ lại đấy!" Thời Kính Nhiên cười thâm sâu nói.
Lãnh Tử Tình đột nhiên máu nóng tuôn trào, trêu đùa nói: "Nhưng mà A Văn vừa nãy rõ ràng có nói, đàn ông tới nơi này có vẻ được ưa thích đấy! Nếu phải giữ lại, thì chính anh có vẻ thích hợp."
"Ha ha, phải không? Nói như vậy tôi ở trong mắt em vẫn là có vẻ ưa nhìn sao? !" Thời Kính Nhiên không chút che giấu nhiệt tình trong mắt.
Lãnh Tử Tình lờ đi. Chỉ lo nói chuyện, không chú ý dòng người phía trước đã dừng lại, Lãnh Tử Tình lại suýt chút nữa đụng phải Doãn Thiến ở phía trước, được Thời Kính Nhiên đúng lúc giữ lại.
"Này! Người đẹp! Em dường như đi đường rất không để tâm nha!" Thời Kính Nhiên khẽ cười nói.
"Tôi. . ." Lãnh Tử Tình thực là không còn lời nào để nói. Còn không phải là do anh ta liên tục nói chuyện với cô, còn phóng ra ánh mắt thần bí như vậy, cô trốn tránh thật là vất vả! Nếu không, chính mình sao có thể ngốc nghếch đến vậy? ! Tong đầu lại có một dây thần kinh đang nhắc nhở cô, lẽ nào cô vẫn luôn tùy tiện như vậy? !
Không để ý tới anh ta nữa! Dừng lại làm gì vậy? Lãnh Tử Tình tò mò nhìn xung quanh. Người phía trước hình như từng người một đều bị người Chân Bì ngăn lại, vẽ cái gì đó lên mặt họ.
Hướng dẫn viên A Văn vội vàng giải thích cho mọi người còn đang ngơ ngác, nói đây là sự chúc phúc của bọn họ, dùng phương thức này để biểu đạt sự thân thiện đối với những người bước vào thế giới của bọn họ.
Ha ha, dù sao cũng đã đi vào rồi! Cũng chỉ có thể để mặc người ta xâm lược! Mọi người đều cẩn thận tiếp nhận lễ rửa tội nguyên thủy này.
Lãnh Tử Tình chỉ cảm thấy trên mặt mình lành lạnh, vừa ngẩng đầu, liền đối diện với ánh đèn sáng chói trên núi, ồ? Còn có cả chụp ảnh nữa! Ha ha, sự kết hợp giữa nguyên thủy và hiện đại này, dường như là có thêm chút hương vị thương mại.
Nhìn những vệt màu trên mặt, nghe nói còn không được lập tức lau đi! Nếu lau đi, những người Chân Bì này sẽ không vui đâu!
Đi đến nơi này, dường như càng gần hơn nữa với cuộc sống của bọn họ. Xuyên qua đoàn người, Lãnh Tử Tình nhìn thấy dưới mấy cây cọ, trên những cột Đồ Đằng muôn hình muôn dạng đều có khắc những vẻ mặt khác nhau, vô cùng phong phú. Trên một chiếc ghế ở giữa, có một cô gái đang ngồi. Da cô ta cũng là màu đồng cổ, mặc y phục da báo như những người Chân Bì kia, hai tay khoanh trước ngực. Trên đầu cô đội một vòng hoa tươi và rất nhiều lông vũ dài, phong thái trang nghiêm tỏa ra khí chất vương giả.
Hóa ra cô ta chính là nữ vương của bộ lạc! Lãnh Tử Tình tỉ mỉ quan sát cô ta. Đôi mắt của cô ta rất to, rất đẹp. . .






Ngày 31 tháng 1: Ai bị trêu đùa?
Hóa ra cô ta chính là nữ vương của bộ lạc! Lãnh Tử Tình tỉ mỉ quan sát cô ta. Đôi mắt của cô ta rất to, rất đẹp. Khuôn mặt tròn tròn, so với một nữ vương của bộ lạc hoang dã trong ấn tượng của cô, cô ta coi như là xinh đẹp. Còn nữ vương thì sao? Cô ta dường như căn bản là không nhìn thấy mọi người, ngay ngắn ngồi ở đó, vẻ mặt uy nghiêm.
Hướng dẫn viên A Văn chỉ nói mọi người có phúc, mới có thể nhìn thấy nữ vương. Mọi người còn không ngừng kêu oa oa chào hỏi nữ vương.
Lãnh Tử Tình tò mò vuốt ve cột Đồ Đằng, những khuôn mặt kỳ dị này nói lên điều gì? Ở đây thật là nhiều cột Đồ Đằng như vậy!
Một dáng người cao lớn tiến lại, giống như là chuyên gia giải đáp thắc mắc cho cô, nói: "Những cột Đồ Đằng này đều tồn tại mối liên hệ siêu nhiên với một sự vật nào đó trong bộ lạc, bộ lạc coi chúng là dấu hiệu và tượng trưng cho dân tộc mình. Trong thế giới tinh thần của thổ dân bọn họ, bọn họ là thần hộ mệnh nguyên thủy nhất, cũng là tôn giáo tín ngưỡng thâm căn cố đế. Có nhìn thấy hai cái cột đó không?" Thời Kính Nhiên chỉ vào hai cái cột ở hai bên nữ vương tiếp tục nói, "Bên trái là pháp sư, bên phải là dũng sĩ, năm mươi tư cái còn lại đại diện cho thần linh ở các nơi. Ở đây có tất cả năm mươi bảy cái cột Đồ Đằng, là quảng trường Đồ Đằng của bộ lạc."
Đã không còn Tô thon thả ồn ào, mọi người lại hướng ánh mắt vào những người Chân Bì kia. Bọn họ vẫn nói những lời người ta nghe không hiểu, dù là lúc một mình thì miệng vẫn cứ lẩm bẩm. Ngôn ngữ tay chân hấp dẫn tràn đầy tính hoang dã đó làm cho lòng mọi người đều thu lại, không dám sơ suất, chỉ sợ chỗ nào đó làm không đúng, mạo phạm đến bọn họ, bọn họ sẽ đột nhiên xông tới! Trong hoàn cảnh ngôn ngữ bất đồng đó, văn mình gặp phải hoang dã chỉ còn cách giơ hai tay đầu hàng.
Phù! Lãnh Tử Tình thở phào một hơi nhẹ nhõm. Tô