Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344182

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4182 lượt.

thon thả này, dọc đường đi hình như là muốn so đo với cô, nếu không châm chọc cô vài câu, thì hình như thấy không thoải mái.
"Đừng để ý đến cô ta! Con người cô ta chính là như vậy, đi đến đâu cũng đều ghen tị!" Thời Kính Nhiên rất tự nhiên mà khoác vai Lãnh Tử Tình, an ủi.
"Á!" Lãnh Tử Tình cuống quýt tránh khỏi vòng tay của anh ta, kinh hoàng trừng mắt: "Anh! Đừng có tùy tiện như vậy! Tôi đã nói rồi, tôi là người đã kết hôn! Tôi không thích đụng tay đụng chân như vậy!"
Có lẽ là do Lãnh Tử Tình quá gấp gáp, nên ngữ khí có chút nghiêm khắc. Khiến cho Thời Kính Nhiên sửng sốt một chút. Anh ta ngại ngùng đút tay vào túi, cười gượng gạo, nói: "Xin lỗi, đã mang lại phiền phức cho em rồi! Tôi có chút kìm lòng không đậu. Tôi không có ý suồng sã với em, tôi chỉ muốn kéo em đi cùng thôi."
Lãnh Tử Tình nuốt nuốt nước bọt, cũng cảm thấy chính mình có chút chuyện bé xé ra to! Hắng giọng, nói: "Vậy thì cám ơn! Tôi. . . có thể tự đi được." Vội vàng bước nhanh mấy bước, đuổi kịp dòng người phía trước.
Có lẽ vẫn buồn bực vì sự nóng nảy của mình vừa nãy, Lãnh Tử Tình nhìn những người bộ lạc này cũng không có tâm tình gì nữa. Bọn họ chỗ thì cứ túm năm tụm ba đứng ở trong một cái lều tranh nói chuyện, nói những lời chẳng ai hiểu nổi, chỗ thì lại có một phụ nữ trông một đứa trẻ đang ngủ trưa, đứa trẻ đó ngủ trên đống cỏ, không quan tâm đến thời tiết se lạnh, đắp một tấm da thú ngủ ngon lành, chỗ thì đang gõ "trống quỷ" tiết tấu nhanh, lắc eo đá chân, hát những giai điệu vui, được bọn họ gọi là "biểu diễn" . . .
Theo phong tục bản địa, bọn họ mỗi người phải quyên góp ít tiền, bởi vì người ở đây không có nguồn sống, bọn họ chỉ dựa vào việc trưng bày văn hóa và lối sống bộ lạc của mình, để đổi lấy chi phí du lịch của khách tham quan. Lúc đưa tiền cho người Chân Bì kia, Lãnh Tử Tình bỗng nhiên phát hiện, anh ta hướng về mình nở nụ cười. Trong miệng lẩm bẩm một câu, hình như là "cám ơn" .
Bịch một tiếng. Lãnh Tử Tình ngẩn ra! Anh ta đang nói cám ơn sao? Trong đầu đột nhiên nghi hoặc, chẳng lẽ bọn họ không phải là người Chân Bì? Hay là bọn họ tiếp xúc với văn minh hiện đại quá lâu rồi, cũng học được ngôn ngữ của bọn họ? ! Nhìn tất cả những người vừa cho tiền dưới cằm lại bị vẽ thêm một vệt màu, lòng Lãnh Tử Tình lại lắng xuống một chút, máy móc để bọn họ vẽ ký hiệu lên. Đây vốn là bộ lạc cắm rễ trong rừng sâu nguyên thủy, đã bị mùi tiền hiện đại rửa trôi đi hương vị của bọn họ rồi!
Bọn họ không còn mặc quần áo da thú với màu sắc sặc sỡ, trong tay cầm giáo dài sắc nhọn săn bắn trong rừng núi nữa, bọn họ không còn nướng rắn nướng trai để ăn nữa, không còn đứng trên đỉnh núi hát ca dao hòa cùng thiên nhiên nữa, mà giống như chúng ta, ăn cơm trắng uống nước trà, không có tiền thì sẽ sầu não. Thậm chí bọn họ còn nhàn nhã hơn chúng ta, thực ra nói một cách khó nghe đó là lười biếng. Khi bọn họ nhận được tiền quyền góp từ tay những du khách kia, thì tâm trạng như thế nào? ! Nghĩ là đương nhiên? Bọn họ cười thân thiện vì chúng ta, hay là bọn họ cười thân thiện vì tiền của chúng ta? Ánh mắt và nụ cười đó còn được mấy phần chân thành? !
Tâm tình Lãnh Tử Tình như rơi xuống vực sâu. Cô không khỏi lắc lắc đầu. Nữ vương à! Ba mươi mấy người bộ lạc của cô liệu có thực lòng muốn cùng cô đến nơi này, đem những thứ gọi là văn hóa này "diễn" cho du khách xem? ! Thoát ly khỏi bản thể cuộc sống, các bạn có còn là các bạn nữa không? Mỗi ngày tiếp nhận rất nhiều du khách, các bạn có thấy vui vẻ không? Cái loại "trưng bày" này lẽ nào cũng là "công việc" ?






Ngày 31 tháng 1: Hổ thẹn!
Thoát ly khỏi bản thể cuộc sống, các bạn có còn là các bạn nữa không? Mỗi ngày tiếp nhận rất nhiều du khách, các bạn có thấy vui vẻ không? Cái loại "trưng bày" này lẽ nào cũng là "công việc" ?
Nhìn từng tầng từng tầng đầu trâu xếp chồng lên cao, Lãnh Tử Tình dường như thấy được những người Chân Bì đang săn mồi trong rừng sâu kia, bọn họ sở dĩ không muốn giống những người này ở đây cho người ta ngắm nghía, có phải là do trong lòng bọn họ còn có một đức tin? ! Trong tiềm thức, dường như nghe được một thanh âm từ xa vọng lại, trộn lẫn giữa tiếng gầm rú và tiếng ca hát – y y a a oa oa, là đang gọi người trong tộc bọn họ sao?
Suy nghĩ bị tiếng thét chói tai cắt đứt. Lãnh Tử Tình còn chưa hiểu ra chuyện gì, liền bị một người bộ lạc kéo tay, nhập vào đám người đang nhảy múa trước mặt. Dọa Lãnh Tử Tình sợ đến mức suýt thét chói tai.
Cảm giác thô ráp của cánh tay đang lôi kéo cô làm cho tim Lãnh Tử Tình đập mạnh, hương vị hoang dã nhập vào huyết quản, nỗi sợ hãi lập tức lan đến tim.
Lãnh Tử Tình xấu hổ, hóa ra vỗ mông cô lại có nghĩa là thích cô! Xem ra là cô thần hồn nát thần tính rồi! Lén nhìn sang Thời Kính Nhiên bên cạnh, trên mặt anh ta không có xấu hổ cũng không có ngạc nhiên, sự xúc động đột biến vừa nãy, thật là không biết anh ta thế nào. Chẳng lẽ thật sự là vì cô sao? ! Không không không! Không nên có, loại cảm giác thụ sủng nhược kinh này không nên có.
Đối v