Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344159
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4159 lượt.
mắng Hồ đẹp trai: "Tôi khinh! Còn kêu Tô tỷ Tô tỷ. . . ! Tô tỷ củatôi. . . lúc tôi rơi xuống nước. . . cậu ở ngay trước mặt, sao cậu không cứu? !Tôi khinh!" Một ngụm nước liền phun về phía Hồ đẹp trai.
"Tô tỷ, Tô tỷ, tỷ đừng có giận!Tôi chẳng phải là cho rằng tỷ biết bơi sao?" Hồ đẹp trai vội vàng nétránh, sau đó tiến sát lại, tiện tay đưa ra khăn tắm, dáng vẻ quỳ gối thật sựlà rất đáng thương.
"Tôi biết bơi? ! Tiểu tử thối!Tôi biết bơi thì còn kêu cứu làm gì? ! Tai cậu điếc rồi hay là làm sao? Cậukhông nghe thấy tôi kêu cứu sao?" Tô thon thả cuối cùng cũng hết sặc, càngkhông buông tha hắn ta.
"Tô tỷ này! Thật là mất mặt!Tôi. . . tôi căn bản là không biết bơi!" Hồ đẹp trai ủy khuất nói.
"Cái gì?" Tô thon thảthiếu chút nhảy dựng lên, "Cậu không biết bơi? ! Cậu không biết bơi cậu mặcquần bơi ở đây ra vẻ làm gì chứ? !"
"Hà hà, cái này chẳng phảilà tôi phối hợp với tỷ sao! Tỷ chẳng phải cũng không biết bơi mà vẫn mặc áo tắmxuống đây sao?" Hồ đẹp trai cười hì hì nói.
Cuộc đối thoại của hai người bọnhọ khiến những người nghe được thiếu chút nữa hộc máu, đúng là một đôi oan gia!
Ngày 2 tháng 2: Đêm Hạ Long
"Hà hà, cái này chẳng phải là tôi phối hợp với tỷ sao! Tỷ chẳng phải cũng không biết bơi mà vẫn mặc áo tắm xuống đây sao?" Hồ đẹp trai cười hì hì nói.
Cuộc đối thoại của hai người bọnhọ khiến những người nghe được thiếu chút nữa hộc máu, đúng là một đôi oan gia!Đã không biết bơi còn ở đây khoe khoang cái gì? ! Tưởng mình là kiện tướng sao!Một màn náo loạn này thiếu chút nữa đã mất mạng người nha! Chuyện này nếu giám đốc Lâm Địch Phi biết được, e là bọn họ không tránh khỏi bị một trận kết án. Đi ra bên ngoài, sợ nhất chính là vấn đề an toàn.
Giám đốc Lâm rõ ràng đã nói với mọi người, buổi tối ở đất Việt Nam không được tự ý đi lại, nếu ra khỏi cửa nhất định phải báo với anh ta! Nhưng mấyngười bọn họ thì sao? ! Tuy rằng không có ra khỏi cửa lớn, nhưng thiếu chút nữađã mất mạng người! Thật quá mức chịu đựng!
"Cậu! Tiểu tử thối! Mắt tôi mù rồi, mới nhận một người em kết nghĩa như cậu! Cậu thật đáng chết! Từ giờ trởđi, coi như tôi không quen biết cậu!" Tô Duệ tay chống nạnh, cũng không đểý hình tượng gì nữa! Mái tóc kia ướt đẫm nước đã rối bù lên rồi. Hơn nữa dáng vẻchanh chua của cô ta thật sự chẳng còn chút cảm tình nào nữa.
Chỉ thấy Trang Ngạo Nhiên vén haibên tóc ra sau tai, phong độ ngời ngời nói: "Tôi chỉ mang mỗi bộ quần áonày, hiện giờ không muốn làm ướt nó. Hơn nữa có nhiều kiện tướng bơi lội ở đây,làm sao đến lượt tôi? !" Những lời này, cũng thật là thâm hiểm.
Khang Huy khóe miệng khẽ nhếch,cũng bỏ đi mất. Thực ra trong lòng anh ta hiểu rõ, Trang Ngạo Nhiên là cố ý nóinhư vậy, thực ra anh ta cũng không biết bơi. Nếu không, trong tình huống như vậy!Dù là một tên ngốc cũng sẽ nhảy xuống nước!
Một đám phụ nữ bị ép phải quay vềphòng, được một phen hú hồn!
Lãnh Tử Tình tuy rằng chưa cóbơi, nhưng rốt cục cũng biết được rằng kỹ thuật bơi của mình vẫn khá lợi hại. Cứuđược người tâm tình của mình thấy rất tuyệt. Cũng may không có chuyện gì lớn. Mọingười không ai bảo ai nhưng đều thống nhất, không thể để Lâm Địch Phi biết được.Coi như tối hôm nay không có ai đi đâu cả!
Trước cửa phòng, Lãnh Tử Tình đitới đi lui, tâm trạng đột nhiên trở nên căng thẳng. Cô cố gắng bình ổn tâmtình, không biết nên mở cửa phòng như thế nào.
Đang do dự, đột nhiên phía sauvang lên một giọng nói: "Thế nào? Không vào sao? Hay là em còn định đếnphòng của người khác?"
Vội quay đầu lại, nhìn thấy LôiTuấn Vũ mặc áo choàng tắm đứng ở sau cô, kinh ngạc đưa tay ra chỉ: "Anh. .."
"Đừng có anh anh em em gì nữa!Nếu còn không vào sẽ cảm lạnh đấy!" Dứt lời, Lôi Tuấn Vũ đẩy cửa phòng, tiệntay ôm Lãnh Tử Tình đi vào.
"Sao anh cũng ở bênngoài?" Lãnh Tử Tình có tật giật mình hỏi. Nhưng khi nhìn thấy Lôi Tuấn Vũmặc áo choàng tắm, Lãnh Tử Tình vẫn thật sự có chút không thoải mái, hoang mangrối loạn.
"Người phụ nữ của anh nhânlúc anh đang tắm mà chuồn mất, em cảm thấy anh làm sao còn mặt mũi mà ở lạiphòng chứ? !" Lôi Tuấn Vũ nửa đùa nửa thật nói. Nói thật! Khi hắn phát hiệnLãnh Tử Tình đã chuồn mất thì thiếu chút nữa đã giận điên lên! Cô gái nhỏ này lạidám. . . Hắn ước chừng 20 phút mới khiến cho dục vọng của mình tiêu tán. Sauđó, liền ra khỏi cửa tìm Lãnh Tử Tình, vừa lúc ở đại sảnh nhìn thấy một màn hỗnloạn kia. Thật trùng hợp, Lâm Địch Phi cũng ở đó!
"Em. . . em chỉ muốn đi bơithôi!" Lãnh Tử Tình cố ý hiểu sai ý tứ của Lôi Tuấn Vũ.
Lôi Tuấn Vũ khẽ thở dài:"Anh thấy em là muốn đi hẹn tình nhân thì phải!" Nói xong, hắn đẩy mạnhLãnh Tử Tình vào phòng tắm, tiện tay đóng cửa phòng lại, nghiêm khắc nói,"Đi tắm rửa sạch sẽ đi!"
Lãnh Tử Tình vội vỗ vỗ lên cánhtay mình, lạnh quá! Mặc dù ở đây không lạnh lắm, nhưng trên người bị ướt dù saocũng rất khó chịu, cô vội mở vòi hoa sen, bắt đầu tắm.
Trong lòng lại thấy không yên. Tắmxong có phải là nên. . . trời ạ! Khuôn mặt ửng hồng tỏ rõ ý nghĩ xấu xa của cô.
"Ai da! Đáng