Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4158 lượt.
"Bà xã à, anh vốn định dịu dàng một chút, nhưng em buộc anh phải dùng sứcmạnh. Em đã nói như vậy, thì ông xã là anh sao có thể không đáp ứng bà xã chứ?!"
Nói xong, Lôi Tuấn Vũ tựa như conbáo săn mồi nhào tới. . .
"Á--" Tiếng thét chói tai vang khắp phòng.
Ngày 3 tháng 2: Ông bố đơn thân?
Cảnh đẹp trên biển của Vịnh Hạ Long thật là mê người. So với Quế Lâm, Vịnh Hạ Long còn đẹp hơn một bậc. Quế Lâm là núi bao quanh nước, còn ở đây là nước bao quanh núi. Từng ngọn núi đứng độc lập giữa làn nước, tựa như một bức tranh, thanh nhã thoát tục, non nước hợp nhất, sơn thủy hài hòa. Du thuyền dù là ở trên biển, hay ở trong núi, đều khiến người ta có một loại ảo giác, giống như đang du ngoạn trong một bức tranh. Đẹp không sao tả xiết!
Những khối đá hình thù kỳ dị nổi lên giữa biển, có cái được gọi là đảo mẹ con, có cái được gọi là hòn gà chọi, trông quả thật rất giống. Mọi người không tránh khỏi muốn lưu lại hình ảnh với những cảnh đẹp này. Mỗi bước thuyền trôi là một cảnh, không có hai cảnh nào là hoàn toàn giống nhau. Thường thường mọi người sẽ lấy máy ảnh ra so sánh những cảnh đẹp ở cùng một chỗ, bình luận những thay đổi trong nháy mắt đó.
Ngồi trên thuyền ngắm cảnh không phải là lần đầu nữa, ít nhất trong chuyến đi này cũng đã trải qua một lần kinh nghiệm. Do đó mọi người ngoại trừ ngắm cảnh đẹp, còn đa số thời gian đều ở lại trong khoang thuyền. Người thì đánh bài, người thì hát hò, người thì ngủ, người thì nói chuyện phiếm.
Còn Lãnh Tử Tình thì sao, thật sự là không cưỡng nỗi, đang nằm ngủ trên ghế. Lôi Tuấn Vũ thì cẩn thận đắp cho cô một chiếc áo. Sau đó ngồi bên cạnh cô, lấy ra di động mang theo bên mình, đang viết viết vẽ vẽ gì đó.
Mộng Ba nhìn thấy mấy nải chuối ngự, còn có cả loại quả gọi là chôm chôm. Lại nhìn cậu bé kia. Ha ha, thật là thiên hạ đều là một nhà nha! Không cần trao đổi bằng ngôn ngữ, liền có thể nhìn ra cậu ta đang chào hàng.
Nhìn thấy tuổi tác cậu bé kia cũng không lớn lắm, Mộng Ba động lòng trắc ẩn. Cậu ta có phải là không có tiền đi học nên mới ở đây buôn bán không? Cô rút từ trong ví ra mười đồng, vẫy vẫy trong tay hỏi: "10 đồng có thể mua bao nhiêu?"
Chỉ thấy cậu bé kia nhìn nhìn tiền, lắc lắc đầu. Còn bới lộn hoa quả trong tay mình.
Mộng Ba nghĩ nghĩ, dường như hiểu ra ý của cậu ta, như vậy là chê ít tiền sao? Cô vội vàng rút ra 10 đồng nữa, quơ quơ trong tay. Lần này ngay cả nói cũng không nói nữa.
Cậu bé cười vui vẻ, lộ ra hai hàng răng trắng bóng. Đưa chùm chôm chôm trong tay cho Mộng Ba. Mộng Ba cười, lại đưa thêm 20 đồng, nhận lấy một nải chuối từ tay cậu bé.
Cậu bé cười rất thoải mái, nhét bốn mươi đồng trong tay vào túi quần. Vẫy tay với Mộng Ba, một khắc kia đứng lên trông rất phong độ. Chỉ thấy cậu ta nhanh nhẹn nhảy lên chiếc thuyền đánh cá nhỏ của nhà mình.
Mộng Ba bây giờ mới phát hiện, trên chiếc thuyền đánh cá kia còn mắc một chiếc võng, trên võng có một đứa nhỏ chưa đầy hai tuổi đang nằm, ngủ rất ngon lành!
Ha ha! Thật là một bức tranh cuộc sống ở Vịnh Hạ Long! Thật vô cùng ung dung tự tại. Cái nôi thiên nhiên đó, lắc qua lắc lại, nụ cười ngọt ngào của con trẻ, đẹp không gì sánh được! Trên thuyền còn có một đôi nam nữ, xem tuổi tác hẳn là cha mẹ của đứa nhỏ. Cậu bé kia vui vẻ nhảy xuống thuyền, lấy tiền trong túi đưa cho người phụ nữ kia. Người phụ nữ đó nhìn về hướng Mộng Ba, lộ ra một nụ cười bẽn lẽn. Mộng Ba cũng hướng về phía họ thân thiện vẫy tay.
Mộng Ba đem hoa quả vừa mới mua được phân phát cho mọi người ăn. Hoa quả nhiệt đới rất khác với phương bắc. Đến nơi này, nhập gia tùy tục, vẫn là phải nếm thử một chút đặc sản chứ! Đây chính là niềm tâm đắc làm hướng dẫn viên du lịch của Mộng Ba. Cô xưa nay chưa từng bỏ qua đồ ăn ngon!
Phương Khiết đánh bài đã mệt, gọi Hồ đẹp trai đến thay chân. Hồ đẹp trai bởi vì ở chỗ Tô Duệ không nịnh nọt được gì, đành phải nhận lời.
Phương Khiết liền cùng Mộng Ba ăn hoa quả, tiện thể hàn huyên một chút.
"Đây là cái gì?" Phương Khiết chỉ vào những quả màu đỏ lông xù hỏi.
"Chôm chôm! Là hoa quả nhiệt đới. Chưa từng ăn hả? Ở bên chúng ta cũng có bán đó." Mộng Ba nói.
"Ha ha, tôi rất ít ăn hoa quả nhiệt đới." Phương Khiết bóc thử một quả chôm chôm, bỏ vào miệng nếm thử, nói tiếp: "Cũng được, hơi giống với quả vải!"
"Ha ha, đúng vậy! Tôi đi đến đâu cũng không thể có lỗi với cái miệng của mình! Chỉ cần là nơi tôi đã từng đi, nhất định sẽ không bỏ qua đặc sản!"
Tán chuyện về hoa quả, rất nhanh đã thấy nhàm chán. Mộng Ba cố tình tìm đề tài để nói: "Quan hệ đồng nghiệp của các cô thật là tốt."
"Ha ha, thật không? Ra ngoài phải chăm sóc nhau thôi! Mọi người ngày thường ở trong khách sạn tuy rằng quen biết, nhưng cũng không thường xuyên giao tiếp. Ra ngoài, đều là người trẻ tuổi, có vẻ dễ chung sống!"
"Tôi cảm thấy mọi người hình như đều rất tôn trọng cô, như Tô tiểu thư cũng không đấu võ mồm với cô lắm. Theo tôi quan sát, cô đối với người khác cũng không phải như vậy!" Mộng Ba nói. Trên đường đi cô