Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4101 lượt.
hắn, nhìn vẻ mặt mờ mịt của hắn, gào toáng lên: “Cậu lại không biết cái gì là QQ hả?!”
“Cái gì? Cổ phiếu hả? Hay là mã số công ty quảng cáo?” Lôi Tuấn Vũ cau mày hỏi.
“Ông trời ơi!” Cổ Dương chán nản ngồi trên ghế, “Cậu đúng là người cổ đại nha!
Giờ là thời đại nào rồi, còn có người không biết sử dụng QQ? Đây là một công cụ để nói chuyện, cậu có thể nói chuyện với người ở bên kia đại dương bằng cách này! Nói chuyện, cậu hiểu chưa?” Cổ Dương ra sức giải thích.
“Chẳng phải là có điện thoại sao? Không có việc gì thì nói chuyện làm gì!” Lôi Tuấn Vũ phản bác.
Quên đi, nói đạo lý với người không hiểu, căn bản chính là tự rước lấy khổ vào thân!
Cổ Dương bắt đầu đăng nhập trang Baidu, sau đó tìm kiếm tên sách “Chệch quỹ đạo” trong ấn tượng của anh. Ông trời ơi, lại có đến mấy vạn đường link! Cổ Dương nhìn đến hoa cả mắt, nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.
“Làm gì vậy? Cậu làm như vậy có thể tìm được cô ấy sao? Cô ấy rất nổi tiếng hả?” Lôi Tuấn Vũ một chút cũng không tin tưởng.
“Không phải cô ấy nổi tiếng, mà là chỉ cần cô ấy viết trên mạng, thì nhất định có thể tìm được cô ấy! Quan trọng là người viết sách này cũng quá nhiều, cái nào là cô ấy đây?” Cổ Dương xem xét từng cái một…
Ngày 10 tháng 3: Trò chơi mới bắt đầu
“Làm gì vậy? Cậu làm như vậy có thể tìm được cô ấy sao? Cô ấy rất nổi tiếng hả?” Lôi Tuấn Vũ một chút cũng không tin tưởng.
“Không phải cô ấy nổi tiếng, mà là chỉ cần cô ấy viết trên mạng, thì nhất định có thể tìm được cô ấy! Quan trọng là người viết sách này cũng quá nhiều, cái nào là cô ấy đây?” Cổ Dương xem xét từng cái một…
“Cậu làm thế này khác gì tìm kim đáy biển?!” Lôi Tuấn Vũ nhìn từng dãy kết quả tìm kiếm, hình như phải đến mấy trăm cái! Như thế này thì đến khi nào hắn mới tìm được?!
“Không thử thì sao biết được. Tôi tưởng cậu biết mã số QQ của cô ấy, cậu có biết là cảnh sát bắt tội phạm bỏ trốn thường là nhờ QQ mà tìm thấy đó! Ai ngờ cậu là cái loại người cổ đại lại còn không biết! Tôi nhớ cô ấy đã từng viết mấy quyển sách…” Cổ Dương cố gắng gõ đầu nhớ lại tên sách.
Cổ Dương vừa quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt sa sầm của Lôi Tuấn Vũ, thật sự hoảng sợ: “Cậu uống nhầm thuốc rồi hả?! Sắp tìm được Lãnh Tử Tình rồi, cậu không vui sao?! Tôi cũng không có thời gian của nước Mỹ để dạy cậu! Cậu tìm thư ký của cậu đi! Không còn sớm nữa, tôi phải đi đàm phán với Bối Nhi của tôi rồi!
Lôi Tuấn Vũ đè vai Cổ Dương lại, hung tợn nói: “Nếu cậu không lập tức dạy tôi, tôi sẽ đem Kiều Chi Ảnh ở Maldives băm thành trăm mảnh!”
Cổ Dương sửng sốt, không hiểu ra làm sao, chuyện này có liên quan gì đến Kiều Chi Ảnh chứ?! Hắn thật đúng là không phải bụng dạ hẹp hòi thông thường!
“Được rồi, coi như tôi chịu rồi! Một cô gái như vậy, cậu có để cho người ta con đường sống hay không?! Được được được, cái này đơn giản đến chết đi được! Trẻ con ba tuổi cũng biết! Tôi phải cảnh cáo cậu, đây là lần cuối cùng tôi chấp nhận sự uy hiếp của cậu, nếu lần sau cậu còn lôi chuyện Kiều Chi Ảnh ra! Tôi sẽ đấu với cậu đó!” Cổ Dương tức giận nói.
Lại lần nữa nhìn đồng hồ, Cổ Dương thở dài, hai đùi không ngừng lắc qua lắc lại, phát tiết sự bất mãn trong lòng. Sau đó hắng giọng nói: “Cậu xem…”
Lôi Tuấn Vũ phá lệ tích cực học… Hắn quả thực là thông minh, một chút liền hiểu hết! So với trẻ con ba tuổi, vẫn là giỏi hơn nhiều!
Cổ Dương đã rời đi. Lôi Tuấn Vũ vẫn nghiền ngẫm QQ trước máy tính, không ngừng tìm hiểu các chức năng sử dụng như thế nào. Hiện giờ đã là hơn chín giờ tối, lúc này cô có lên mạng không?!
Hắn lấy tên trên mạng của mình là Thiên đạo thù cần. (Dịch nghĩa: Đạo trời báo đáp cho người cần cù) Nghe ra có vẻ rất tạo cảm hứng.
Hắn cũng không biết nên gọi là gì, nhìn thấy trong số bạn tốt của Cổ Dương có cái gì mà “Tâm tư vỡ nát” “Đặt bút vẽ tình yêu” “Khúc hát hổ thẹn”… Không phải là bệnh tật rên rỉ thì là yêu đi yêu lại! Người trẻ tuổi hiện giờ đều thích treo tình yêu bên miệng sao?!
Vì thế tùy tiện nghĩ ra cái tên này, sau đó đăng ký. Quả thật giống như lời Cổ Dương nói, rất dễ dàng. Chỉ chốc lát đã học được.
Không biết làm sao, hắn không muốn về nhà, có lẽ là hy vọng tối nay có thể nhìn thấy cô. Trong thế giới ảo này, hắn lại có thể tìm thấy một chút an ủi.
Ho khan vài tiếng, Lôi Tuấn Vũ bấm mở cái loa nhỏ đang nhấp nháy, xuất hiện một dòng tin, hắn đã được chấp nhận gia nhập vào diễn đàn độc giả của Lãnh Tử Tình. Không đợi hắn tiến vào, liền nhìn thấy biểu tượng đó không ngừng nhấp nháy.
Lôi Tuấn Vũ bấm mở nhóm có tên là “Bình minh”, hắn nhìn thấy có khoảng gần hai trăm tên người. Cổ Dương nói với hắn biểu tượng phía trước mà sáng là đang online, biểu tượng tối là không online hoặc đang ẩn mình.
Vừa tiến vào lãnh địa của cô, Lôi Tuấn Vũ liền có chút hồi hộp, không biết cô có online hay không.
Vui sướng nhìn thấy biểu tượng tên là Tử Dạ kia. Lôi Tuấn Vũ bỗng nhiên có chút hít thở không thông, cô có ở đó không? Đang ở đâu?
Chần chừ một lát, hắn liền nháy đúp vào biểu tư