Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4082 lượt.
ng ta sẽ về nhà.” Lôi Tuấn Vũ nói đến mức không thể tự nhiên hơn được nữa, giống như hai người bọn họ là đôi vợ chồng già vậy.
Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ, đành phải nằm xuống, mặc cho hắn cầm lấy tay mình, nhưng nhắm mắt lại vẫn không ngủ được. Ai có thể ngủ ngon dưới ánh mắt rực lửa kia chứ?
“Anh, có muốn ngủ một lát không.” Lãnh Tử Tình mở mắt ra, nhìn vào mắt hắn, nơi đó còn ánh lên tơ máu, tràn đầy mỏi mệt.
Đôi môi mỏng khô khốc khẽ động: “Em đang quan tâm anh sao?”
Hai má lập tức nóng bừng, Lãnh Tử Tình giận dỗi nói: “Anh nhìn em như vậy, em làm sao ngủ được?!”
“Được rồi.” Lôi Tuấn Vũ dáng vẻ rất khó xử, thế là, liền cởi áo khoác, xoay người, nằm xuống bên cạnh Lãnh Tử Tình. Chiếc giường nhỏ bé lập tức trở nên chật chội.
“Anh…” Lãnh Tử Tình cả kinh đến không nói thành lời! Phòng bệnh mà hắn sắp xếp cho cô là phòng đôi, rõ ràng có một cái giường lớn còn trống mà.
“Ngoan, ngủ đi!” Lôi Tuấn Vũ xoay người ôm cô vào trong lòng, hơi thở đều đều ở ngay bên tai cô, đã có chút thâm trầm.
Nghĩ đến hắn cũng đủ mệt rồi! Một ngày vất vả, đêm qua hắn lại làm thật nhiều… Hiện giờ đã sắp rạng sáng, cô còn đến bệnh viện, thân thể hắn e là đã sớm mệt rã rời rồi.
Lãnh Tử Tình rõ ràng phát hiện cô quả thực đang quan tâm hắn, rất quan tâm. Bất an nhúc nhích người một chút, muốn thoát ra khỏi lòng hắn.
“Đừng nhúc nhích! Ngủ cho ngoan đi!” Giọng Lôi Tuấn Vũ có chút mơ màng không rõ, còn tỏ ra một chút mất kiên nhẫn.
Lãnh Tử Tình liền bất động. Tùy ý để hắn ôm, trong chốc lát liền cảm thấy cả người bắt đầu khô nóng. Vội vàng nhắm chặt hai mắt, chỉ chốc lát sau, cũng dần dần chìm vào mơ màng…
Ngày 12 tháng 3: Ăn nước miếng của cô
Lãnh Tử Tình bị Lôi Tuấn Vũ đón về nhà. Thật cẩn thận nằm xuống giường.
Lôi Tuấn Vũ liền vào phòng bếp, chỉ chốc lát sau, một bát mì nóng hổi đã ra lò.
“Thật sự lại là mì à?” Lãnh Tử Tình không khỏi khinh thường. Cô nhớ hắn từng nói, hắn chỉ biết làm mì.
“Ăn mày còn đòi xôi gấc?” Lôi Tuấn Vũ châm chọc vẻ giận dỗi. Phải biết rằng dù là mì, có thể nếm thử tay nghề của hắn cũng là chuyện rất không dễ dàng gì rồi! Cô lại còn chê bai.
“Anh… để em tự ăn!” Vội đoạt lấy cái bát trong tay hắn, kích động gắp một miếng lên ăn, cũng không ngờ lập tức bị bỏng đầu lưỡi.
“Á!” Lãnh Tử Tình vội vàng rụt lưỡi lại, không ngừng hít hà, lấy tay quạt gió, trời ạ! Nóng quá!
“Em không có đầu óc phải không?! Ăn miếng mì cũng có thể bị bỏng!” Lôi Tuấn Vũ vội vàng đoạt lấy bát mì của cô, một tay nắm lấy cằm cô, buồn bực quát, “Há miệng ra!”
Lãnh Tử Tình ngoan ngoãn thè lưỡi, để Lôi Tuấn Vũ nhìn cho rõ, giống như là kiểm tra gia súc vậy.
“Vẫn may, không nghiêm trọng!” Lôi Tuấn Vũ trừng mắt lườm cô, sau đó đi ra ngoài.
Cái gì vậy! Hắn là ánh mắt gì vậy, nếu không phải hắn vô duyên vô cớ ăn mất sợi mì bên miệng cô, cô đâu đến nỗi bối rối như vậy? Tức giận đến mức hai cánh tay xoắn lại, dựa vào thành giường, trừng mắt nhìn cánh cửa đóng chặt kia!
Làm gì vậy?! Cứ như vậy tức giận bỏ đi?! Thật là quá đáng! Nếu không phải mì hắn làm nóng như vậy, cô đâu đến nỗi bị bỏng cả lưỡi chứ! Dù sao nói đi nói lại đều là lỗi của hắn! Cô hiện giờ là bệnh nhân, là phụ nữ mang thai, chẳng lẽ hắn không thể dịu dàng một chút sao?
Lãnh Tử Tình lại không ý thức được, lúc này cô giống một cô vợ nhỏ, chờ mong sự sủng ái của người chồng!
Chỉ chốc lát sau, Lôi Tuấn Vũ lại đẩy cửa bước vào, trong tay còn cầm theo một bình nhựa.
Lãnh Tử Tình tò mò nhìn hắn.
Lôi Tuấn Vũ vẻ mặt bất đắc dĩ, dáng vẻ như là rất không tình nguyện, mở bình nhựa ra. Nhất thời, một mùi thảo dược liền bay ra tràn ngập.
“Làm gì vậy?!” Lãnh Tử Tình hoảng sợ nhìn thứ trong tay hắn.
Lôi Tuấn Vũ nhìn dáng vẻ lo lắng của cô, đột nhiên nhíu mày, có chút xấu xa nói: “Cho em uống thuốc độc, em có sợ không?”
Lãnh Tử Tình ngửi mùi hương trong không khí, đột nhiên bịt miệng, cau mày nói: “Em không xịt! Em biết đây là thuốc xịt dưa hấu! Em không xịt, buồn nôn lắm!”
Lôi Tuấn Vũ bỗng nhiên cười nhạo: “Cũng tàm tạm, có chút kiến thức thông thường! Lại đây, há miệng!”
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, hắn đã nói mấy lần “Há mồm”! Thật quá bá đạo! Hắn bắt cô há mồm, cô lại không há! Mùi vị này, xưa nay cô đều không thích, bây giờ ngửi thấy, lại thấy buồn nôn chết đi được! Liền lấy tay bịt cả mũi lại!
“Em đang kháng chỉ sao?” Lôi Tuấn Vũ lại còn nói đùa? Lãnh Tử Tình quả thực kinh ngạc đến rớt tròng mắt.
Lôi Tuấn Vũ thừa dịp cô đang ngây người, kéo tay cô ra, thuận thế giữ chặt cằm cô, dễ dàng xịt lên đầu lưỡi cô, ngắm chuẩn xịt vào đầu lưỡi ửng đỏ của cô.
“Ọe!” Lãnh Tử Tình bị mùi vị thảo dược ghê tởm mang theo hơi lạnh tràn đầy đầu lưỡi, dạ dày lập tức bắt đầu lộn nhào như phản xạ có điều kiện!
Thật sự không thể khống chế cảm giác buồn nôn này, Lãnh Tử Tình liền khom người nôn ra. Hai miếng mì vừa mới ăn vào liền nôn hết ra sàn nhà, mùi vị thảo dược lẫn với mùi ô uế lập tức tràn ngập khắp phòng.
Lôi Tuấn Vũ trợn trừng