Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1343936
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3936 lượt.
đó đi? Thật đúng là hoa! Cái loại chỗ này mà cũng lui đến!
Chỉ lo phát tiết cảm xúc của chính mình, Lôi Tuấn Vũ lại quên mất những nơi thế này Hoa Bá chẳng có vấn đề gì mà không thể đến, thậm chí Cổ Dương, Lãnh Tử Hiên cũng đều có thể, chỉ duy độc có anh là không nên tới! Tuy nhiên, trong Đạo Đức Kinh của anh lại không có viết rõ điểm này!
Lãnh Tử Hiên sau một giây kinh ngạc, đột nhiên lại tươi cười, khóe miệng nhếch lên. Hay lắm! Tử Tình! Có dũng khí! Khó trách vừa nãy lúc lên khỏi bể bơi vẻ mặt Lôi Tuấn Vũ lại đen sì như vậy! Chắc chắn là nhìn thấy Tử Tình, rất mất mặt đi! Anh muốn nhìn xem tiếp theo Lôi Tuấn Vũ sẽ làm thế nào.
Vì vậy, anh vươn cánh tay dài, vòng qua người Hoa Bá, kéo cô gái bên cạnh anh ta vẫn còn đang ngồi ảo não lại đây. Cô gái kia ăn mặc cổ lỗ không ra cổ lỗ, trẻ trung không ra trẻ trung, nhưng cũng rất có sức hấp dẫn, cuốn hút! Đôi môi liền hạ xuống.
Lãnh Tử Tình cứ tưởng rằng anh trai sẽ mắng cô một trận, không nghĩ tới ông anh vốn coi phụ nữ như thứ cần phải tránh xa này vậy mà cũng… hôn con gái nhà người ta! Trời ạ!
Nụ cười của Hoa Bá càng thêm rõ ràng. Người đàn ông bên cạnh anh đã lựa chọn cô gái kia làm đối tượng hôn, vậy anh… Ha ha. Hoa Bá trong lòng vô cùng hưng phấn, hoàn toàn không ăn nhập với vẻ ngoài trấn định. Đáy lòng có một âm thanh lên tiếng hỏi: Tử Dạ, chuẩn bị sẵn sàng chưa?
Lôi Tuấn Vũ lập tức liền hiểu được ý đồ của Lãnh Tử Hiên. Sắc mặt anh trở nên tối sầm, nhấp nhấp đôi môi bị Tát Bối Nhi giày vò, xéo nát. Hiên! Cậu muốn khơi mào chiến tranh có phải hay không? Tầm mắt vừa chuyển qua, anh thấy được trong mắt Hoa Bá có tia chờ mong, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ lửa giận không rõ từ đâu!
Hoa Bá thực quý trọng cơ hội hiếm có trò chơi lần này đem lại. Anh phút chốc đứng dậy, đi về phía Lãnh Tử Tình. Lãnh Tử Tình sững sờ nhìn Hoa Bá đi tới gần mình, có chút bối rối, anh… anh muốn làm gì?! Tuấn Vũ? Cứu tôi?
Ánh mắt bối rối không khỏi nhìn về phía Lôi Tuấn Vũ ở bên cạnh. Hoảng quá quên cả chạy trốn!
Ngày 4 tháng 1 – Buồn nôn
Hoa Bá thực quý trọng cơ hội hiếm có trò chơi lần này đem lại. Anh phút chốc đứng dậy, đi về phía Lãnh Tử Tình. Lãnh Tử Tình sững sờ nhìn Hoa Bá tới gần mình, có chút bối rối, anh… anh muốn làm gì?! Tuấn Vũ? Cứu tôi?
Ánh mắt bối rối không khỏi nhìn về phía Lôi Tuấn Vũ ở bên cạnh. Hoảng quá quên cả chạy trốn!
Tiếp xúc với ánh mắt hoảng hốt của Lãnh Tử Tình, trong lòng Lôi Tuấn Vũ thoáng qua một chút cảm xúc khác thường. Cô ấy đang ở đó cầu cứu mình sao? Không lẽ thấy người đàn ông mình thích tới gần, xấu hổ quá nên không biết phải làm sao?! Oạch.
Suy nghĩ, đầu của anh bỗng chốc nóng lên, liền đứng dậy, vươn cánh tay kéo Lãnh Tử Tình về sát trước người mình, không hề báo trước, cúi đầu hôn…
Tuy rằng chỉ nhìn thấy lưng của Tử Tình nhưng Lôi Tuấn Vũ vẫn có lý do để tin rằng cô gái kia đang ra sức chà lau nụ hôn của anh! Điều này khiến anh càng thêm phẫn nộ. Nụ hôn của anh lại khó chịu đến thế ư? Một người luôn cao ngạo như Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lại cảm thấy bản thân mình có chút kém cỏi! Chẳng lẽ ngay cả một cô gái nhỏ như vậy anh cũng không thể thu phục được hay sao?!
Ha ha ha! Mọi người nhìn thấy biểu tình của Lãnh Tử Tình nên lại càng cười dữ hơn. Mà trong lúc này, ngoài Tử Tình, ngồi ảo não một bên còn có thêm một người khác, chính là cô gái bị Lãnh Tử Hiên hôn lúc nãy. Vẻ mặt cô ửng đỏ, trừng mắt nhìn Lãnh Tử Hiên! Hai nắm tay siết chặt, thân thể cứng ngắc vì tức giận, mà khuôn mặt như hoa cũng trở nên phẫn nộ, nhe nanh múa vuốt như muốn thay chủ nhân đứng lên bênh vực kẻ yếu, giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha.
Nhưng lúc này lại chẳng ai để ý đến cảm xúc của cô, tầm mắt của mọi người đều đang tập trung trên người Lãnh Tử Tình và Lôi Tuấn Vũ.
Cuối cùng vẫn là Quách Oánh Tuyết tốt bụng, đỡ Lãnh Tử Tình đứng lên, ngồi sang bên cạnh.
Lãnh Tử Tình giờ mới cảm thấy dịu đi một chút, sắc mặt vô cùng khó coi, trừng mắt một cái liếc nhìn Lôi Tuấn Vũ. Phút chốc cô nghĩ ra một chuyện sẽ cần phải nói. Hợp đồng này khả năng còn có thể xảy ra nhiều tình huống, cô nhất định phải cùng anh ta thỏa thuận lại về cam kết! Thêm điều khoản bổ sung!
Lúc này, Trần Hàng gọi mọi người bắt đầu bước vào trò chơi thứ hai! Có tên gọi là “Lắng nghe thanh âm của hơi thở”. Trò chơi này rốt cuộc có ẩn ý gì đây? Trần Hàng vẫn giữ nụ cười thần bí, để cho tất cả mọi người tự mình trải nghiệm. Mà đến tận bây giờ, thậm chí ngay cả quy tắc trò chơi ông ta cũng không công bố.
Đoàn người Lôi Tuấn Vũ theo sự dẫn dắt của Trần Hàng đi đến một căn phòng nghỉ. Căn phòng này cũng thật độc đáo, theo từ cửa đi vào là một không gian hình vuông. Phòng rất lớn, dọc theo chu vi phòng là một loạt ghế ngồi được đặt xung quanh. Phía sau ghế ngồi giống như có một vài cánh cửa ngầm, ánh mắt Lôi Tuấn Vũ sắc sảo nhận ra mấy cánh cửa này tựa hồ còn ẩn chứa huyền cơ gì đó. Mà điểm này Hoa Bá, Cổ Dương và Lãnh Tử Hiên đương nhiên cũng chú ý tới! Bọn họ đều là những ng