Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4361 lượt.

ười thân thủ cao cường, khi đến một nơi xa lạ, thông thường đều luôn dùng thời gian ngắn nhất để xem xét hoàn cảnh xung quanh, để có thể đạt tới khả năng “lấy bất biến ứng vạn biến”!
Các cô gái thì vẫn còn đắm chìm trong tâm trạng hưng phấn hoặc ảo não vừa xong, mặc dù đã đi vào đến chỗ ngồi, nhưng vẫn đều rất im lặng. Quách Oánh Tuyết ngồi bên cạnh Trần Hàng như vốn phải thế. Tát Bối Nhi nhanh chân chiếm luôn chỗ ngồi bên cạnh Lôi Tuấn Vũ. Chu Nhân vẫn dựa vào Cổ Dương, dường như còn có xu hướng ngày càng tiếp xúc thân mật hơn. Trong khi hai cô gái còn lại lại ngồi xuống một góc xa nhất.
Kỳ thực, mỗi lần có tiệc gặp gỡ đều rất thu hút trong giới giàu có cũng bởi do Trần Hàng thiết kế những hoạt động thần bí như thế này, rất thú vị, rất bất ngờ! Khiến cho nam nữ tới tham gia hoạt động xong đều cảm thấy dư vị khó phai.
Ngồi trong một không gian bít kín như vậy, mọi người đều rất hồi hộp, không biết tiếp theo đây sẽ phát sinh chuyện gì.
Quách Oánh Tuyết không kìm chế được, lên tiếng hỏi: “A Hàng à! Chúng ta cứ ngồi ngốc ở trong căn phòng này làm gì chứ?”
Trần Hàng nhìn vẻ mặt tò mò của mọi người cười nói: “Đây là một trò chơi vô cùng phổ biến tại diễn đàn kinh tế thế giới ở Davos [1'>. Còn về phần chơi như thế nào, tôi tạm thời xin giữ bí mật…”
“Haizza, làm sao mà lại còn giữ bí mật nha! Tuyết Nhi à, A Hàng của cậu cũng thật là biết kích thích khẩu vị của người khác nha!” Chu Nhân khúc khích nở nụ cười xấu xa nói.
Trần Hàng cười càng đắc ý hơn: “Chu Chu tiểu thư quá khen! Bây giờ xin mời các vị tự giới thiệu về mình một chút. Tôi với mọi người thì có vẻ cũng khá quen thuộc, nhưng giữa các vị với nhau thì dường như vẫn còn rất xa lạ. Tin chắc rằng sau trò chơi này, mọi người nhất định sẽ càng hiểu rõ nhau hơn!”
Trần Hàng có thâm ý khác trong lời nói khiến Lôi Tuấn Vũ không khỏi nheo mắt lại…
[1'> Davos: là một thị trấn thuộc quận Prättigau, bang Graubünden, Thụy Sĩ. Thị trấn nằm trên bờ sông Landwasser và một phần dãy núi Alpes thuộc lãnh thổ Thụy Sỹ. Cách mặt nước biển 1.560m, đây là thị trấn cao nhất châu Âu. Davos cũng là nơi đóng trụ sở của Diễn đàn Kinh tế thế giới và có khu giải trí trượt tuyết lớn thứ hai Thụy Sĩ.






Ngày 4 tháng 1 – Động đất
Trần Hàng cười càng đắc ý hơn: “Chu Chu tiểu thư quá khen! Bây giờ xin mời các vị tự giới thiệu về mình một chút. Tôi với mọi người thì có vẻ cũng khá quen thuộc, nhưng giữa các vị với nhau thì dường như vẫn còn rất xa lạ. Tin chắc rằng sau trò chơi này, mọi người nhất định sẽ càng hiểu rõ nhau hơn!”
Trần Hàng có thâm ý khác trong lời nói khiến Lôi Tuấn Vũ không khỏi nheo mắt lại…
Tát Bối Nhi vừa nghe xong liền đứng lên đầu tiên, cướp lời nói: “Được rồi, tôi trước tiên! Tôi, Tát Bối Nhi! Nữ trung cực phẩm! Vòng một 94, vòng hai 64, vòng ba 95.” Tát Bối Nhi vừa nói còn vừa kèm theo động tác khoa trương quyến rũ, đem các đường cong hoàn hảo của cô toàn bộ khoe ra trước mặt mọi người.
“Ph… phụt!” Cổ Dương cuối cùng không kiềm chế được, phì cười. Anh đúng là bái phục, làm gì có người phụ nữ nào như vậy chứ! Quả thực có thể so với đem mình rao bán. Thật là thế giới rộng lớn không hiếm những chuyện lạ!
Ngay cả Lãnh Tử Tình nhìn thấy bộ dáng buồn cười của Cổ Dương cũng không nén được nở nụ cười. Anh ta đúng thật là cái tên dở hơi. Cùng những động tác ấy, Tát Bối Nhi làm trông thật quyến rũ, mà đến Cổ Dương làm trông lại đúng là kỳ quái!
Đến phiên Chu Nhân, cô đứng lên phóng khoáng nói: “Chu Nhân, mọi người có thể gọi tôi là Chu Chu. Nếu cần nhẫn, khuyên tai hay dây chuyền, các loại đồ trang sức… thì có thể đến Châu Bảo Mị Lực tìm tôi! Chỉ cần là nam giới có mặt tại đây, tôi sẽ tặng miễn phí chiếc nhẫn đầu tiên.” Dứt lời, cô tự hào ngồi xuống trong tiếng vỗ tay và huýt sáo của mọi người.
Lúc này, lượt giới thiệu chuyển đến Hoa Bá.
Hoa Bá… Hoa Tiên Sinh… Trời ạ! Lãnh Tử Tình có muốn ngăn cản cũng đã không còn kịp nữa rồi.
Hoa Bá… Hoa Tiên Sinh… Trời ạ! Lãnh Tử Tình có muốn ngăn cản cũng đã không còn kịp nữa rồi.
Tiếng Hoa Bá rõ ràng, rành rọt cất lên: “Hoa Bá, kinh doanh trong ngành xuất bản.” Ngắn gọn, súc tích.
Người nói vô tình, người nghe có tâm. Lôi Tuấn Vũ không khỏi nhìn về phía Lãnh Tử Tình ngồi đối diện, khuôn mặt lạnh khiến người ta nhìn không ra anh đang suy nghĩ gì. Cô cực lực che giấu người đàn ông tên là Hoa Bá này, phải không? Kinh doanh xuất bản? Tốt lắm!
Lãnh Tử Tình nhận được ánh mắt lạnh như băng kia, nhất thời cúi đầu. Cô không phải cố ý muốn lừa gạt anh ta! Không không không, ừ thì, đúng là cô có ý đấy! Nhưng mà chẳng phải vẫn không giấu được, không phải là anh ta cũng vẫn biết đấy sao?!
Lãnh Tử Hiên nhìn nhìn người anh em tốt của mình, lại nhìn sang Lãnh Tử Tình, dừng một chút, giới thiệu: “Hiên! Nấu ăn.”
“Ha!” Cổ Dương cười phì thành tiếng, ngay cả Lôi Tuấn Vũ cũng toét miệng cười. Đây là cái kiểu giới thiệu gì. Cậu ta nấu ăn?! Mệt cậu ta nghĩ ra được.
Ho nhẹ một tiếng hắng giọng, Lãnh Tử Hiên nói tiếp: “Xin