Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4023 lượt.
ãnh Tử Tình cau mày, sửng sốt. Nghĩ đến nếu đối phương là Lôi Tuấn Vũ, vậy lúc này hẳn là nửa đêm, hắn vẫn còn trên mạng? Không nén được lòng hiếu kỳ, đổi dòng trạng thái của mình: Người đàn ông lừa gạt phụ nữ không thể tha thứ!
Không đến một phút sau, “Cá cô đơn” đã đáp lại: Người phụ nữ lừa gạt đàn ông càng đáng hận!
Lãnh Tử Tình đột nhiên lửa giận bùng phát, hắn nói mình lừa gạt hắn? Nực cười! Vội vàng nghĩ, chẳng lẽ đối phương không phải Lôi Tuấn Vũ?! Vì thế, liền viết tiếp: Phụ nữ đáng hận là bởi vì bị đàn ông làm tổn thương quá sâu!
Cá cô đơn trả lời: Đàn ông lừa gạt phụ nữ là bởi vì yêu đến không thể kiềm chế!
Lãnh Tử Tình không khỏi thở dốc vì kinh ngạc, quả thực là lời nói vô căn cứ! Người đàn ông này cũng quá cực đoan rồi! Giống như chỉ muốn đối đầu với cô vậy! Cô nói cái gì hắn không phản bác thì sẽ khó chịu hay là sao?!
Lãnh Tử Tình viết: Có phải anh đã từng lừa gạt phụ nữ, nên mới biện minh cho loại đàn ông này?!
Cá cô đơn đáp lại: Vậy Tử Dạ có phải cũng đã từng lừa gạt đàn ông, cho nên muốn chối tội cho loại phụ nữ này?
Lãnh Tử Tình đảo trắng mắt, “Cá cô đơn” này thật đúng là có thể dồn người ta vào đường cùng! Giống như mình thiếu tiền hắn ta vậy! Mở miệng ra là toàn mùi thuốc súng!
Lãnh Tử Tình: Họ gì?
Cá cô đơn sửng sốt, trả lời: Điều tra hộ khẩu?
Lãnh Tử Tình không khỏi bật cười: Sao vậy, sợ rồi?
Cá cô đơn: Em họ gì?
Lãnh Tử Tình: Trong hồ sơ cá nhân của tôi có, anh hẳn là có thể nhìn thấy.
Cá cô đơn: Không có họ tên thật.
Lãnh Tử Tình sửng sốt, sao cô có thể tin lời người lạ nữa chứ?! Hoặc là, “Cá cô đơn” vẫn là hắn?
Lãnh Tử Tình khinh miệt cười: Tôi họ Đồng, tên Đồng Tân.
Lôi Tuấn Vũ rất tự nhiên phiên dịch thành “đau lòng”. Cô có cái gì mà đau lòng? Người nên đau lòng chẳng phải nên là hắn sao? Phải biết rằng, hắn chính là người bị leo cây trong hôn lễ đó?! Thản nhiên viết: Tôi họ Địch, Địch Nhân.
Lãnh Tử Tình cả người chấn động, hắn đây là cái tên gì? “Kẻ thù”? Hắn coi mình là kẻ thù? Thật là nực cười? Hắn dựa vào cái gì coi mình là kẻ thù?! Chẳng lẽ hắn không biết hối cải sao? Hắn cho rằng hắn không đến quấy rầy cô, thì hắn có thể vô tội sao?!
Lãnh Tử Tình không khỏi có chút oán giận, muốn châm chọc hắn, nhưng lại nghĩ, cô coi hắn là Lôi Tuấn Vũ như vậy có phải là quá võ đoán hay không? Bọn họ đã chia cách lâu như vậy, hắn làm gì biến thành cái gì cô sao có thể biết được?! Hắn không đến tìm mình, cô vừa âm thầm nhẹ nhõm lại vừa có một sự mất mát kỳ lạ! Có lẽ hắn hiện giờ đã có người phụ nữ khác rồi nhỉ?!
Đột nhiên có chút phiền muộn viết: Có muốn nghe kể chuyện không?
Cá cô đơn: Kể.
Lãnh Tử Tình vừa định đáp lại, bỗng nhiên di động vang lên. Cô vội vàng nghe, là Hoa Bá. Anh nói cô dù thế nào hai mươi phút nữa cũng phải đến “Nhà hàng Duy Mỹ”, hình như giọng điệu rất gấp gáp.
Lãnh Tử Tình có chút kinh ngạc, Hoa Bá chưa bao giờ lỗ mãng như vậy! Hơn nữa Tử Tử còn đang ngủ, sao anh lại có yêu cầu thô lỗ như vậy chứ?
Lãnh Tử Tình nghĩ ngợi, vẫn đánh thức Tử Tử dậy, mặc quần áo cho bé, đẩy xe đẩy, ra khỏi cửa. Cá cô đơn kia đã sớm bị cô để ra sau đầu rồi.
Lôi Tuấn Vũ nhìn chằm chằm màn hình máy tính thật lâu, lại phát hiện Lãnh Tử Tình thoát mạng! Hắn lại vẫn ở đây ngây ngốc chờ đợi. Buồn bực vò tóc trên trán. Không cần nghĩ cũng biết, bây giờ là nửa đêm! Máu hắn bắt đầu chảy ngược, chưa kịp lên đến đỉnh đầu liền quay ngược trở lại, cấp tốc đi xuống! Cảm giác treo lơ lửng này, hắn đã từng trải nghiệm vô số lần!
Hắn biết mình hận cô, hận đến mức ngứa ngáy đến tận chân răng! Nhưng vẫn có những lúc liền sẽ thức đến đêm khuya, không chịu thừa nhận, hình như là chờ cô lên mạng! Cô hình như rất thích lên mạng buổi trưa, thay đổi dòng trạng thái! Hôm nay, lại phá lệ dùng cách thức này giao tiếp với hắn!
Trong cổ Lôi Tuấn Vũ như có vật gì chuyển động. Cô hiện giờ sống có tốt không? Bọn họ có phải đã kết hôn sinh con rồi không? Ồ, hắn quên mất, cô vẫn chưa ly hôn với hắn. E là hiện giờ chỉ có thể gọi là ở chung! Trong lòng có một cảm giác thất bại không tên!
Hắn thật sự không bằng cái tên mặt trắng kia sao?!
Hút một hơi thuốc thật sâu, cầm lấy chìa khóa xe, tắt đèn đi ra! Lại là một đêm mất ngủ nữa! Người phụ nữ kia, em thật rất biết cách cho người ta leo cây!
Cô gái người Mỹ đó
Dịch: Benbobinhyen
Thật ra, nhà hàng Duy Mỹ cách nơi bọn họ ở không xa lắm, là một nhà hàng người Hoa, nếu bắt xe có lẽ không đến năm phút đồng hồ, nhưng nếu đi bộ thì cũng mất thời gian. Tử Tử rất hiểu chuyện, rất nghe lời, bé không khóc nháo, đôi mắt nhỏ tò mò nhìn bốn phía xung quanh.
Lãnh Tử Tình xách một cái ba lô khá to, bên trong là rất nhiều đồ dùng của Tử Tử. Bước vào cửa nhà hàng, nhân viên phục vụ rất nhiệt tình giúp cô nhấc xe đẩy.
Hoa Bá nhìn Lãnh Tử Tình đẩy xe bước vào, đầu tiên là sửng sốt, sau đó vỗ mạnh gáy, thầm mắng mình một câu. Anh gấp đến mức sao lại quên cả sự tồn tại của Tử Tử! Thật đúng là u mê đầu óc rồi!
Hoa Bá vội mỉ