Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344020

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4020 lượt.

giận đặt Tử Tử vào trong lòng Hoa Bá, sau đó tiến về phía va ly của chính mình, không lâu sau, liền phục hồi nguyên trạng!
Như một nữ bá vương, Lãnh Tử Tình ra khỏi phòng ngủ: “Hoa Bá! Anh lại muốn làm gì phải không?”
Hoa Bá nhíu mày, giả ngốc, đùa với Tử Tử: “Tử Tử, con xem mẹ kìa, có giống cọp mẹ không? Gào…”
“Anh! Hoa Bá, anh mới là cọp mẹ ý!” Lãnh Tử Tình không khỏi bật cười.
“Cọp mẹ? Tử Tử, con xem ba có giống cọp mẹ không? Nếu ba là cọp, cũng phải là cọp cha chứ!” Nói xong câu này, Lãnh Tử Tình và Hoa Bá cùng lúc ngây người. Cả phòng khách chỉ còn lại tiếng cười khanh khách của Tử Tử.
Tiếng “ba” này thật chói tai như đánh vào miệng vết thương của Lãnh Tử Tình, xé rách sự ngụy trang mà cô vừa mới dựng lên…






Về nước
Dịch: Benbobinhyen
“Ăn cơm thôi, Tử Dạ.”
“Vâng.” Lãnh Tử Tình vội vàng từ phòng ngủ chạy ra, bế Tử Tử lên đặt bé vào ghế trẻ em.
Hoa Bá lẳng lặng nhìn cô, tốt bụng nhắc: “Tử Tử hình như vẫn chưa rửa tay.”
Từ giây phút nghe tin Lôi Tuấn Vũ bị mù hai mắt, trong lòng cô liền không một giây một phút nào được yên! Trên bản tin không có chữ nào nhắc đến chuyện của Lôi Tuấn Vũ, trên mạng trong nước cô cũng không tìm thấy.
Người cao ngạo như hắn, nếu bị mù, có thể chấp nhận sự đả kích như vậy hay không?!
“Tử Dạ” Hoa Bá gọi lại Lãnh Tử Tình đang định đi nghỉ.
“Vâng?”
“Chúng ta nói chuyện.”
“Vâng.”
Lãnh Tử Tình có chút giống đà điểu.
Lãnh Tử Tình ngồi co rúm trên ghế, cô biết Hoa Bá nhất định là muốn khuyên cô về nước. Cô cũng biết trong lòng mình rất gấp gáp muốn trở về, nhưng, cô sao có thể hết lần này đến lần khác làm tổn thương Hoa Bá chứ?
“Tử Dạ, anh nghĩ em hẳn là rõ, nếu em không vui vẻ, anh sẽ càng không vui vẻ! Trở về đi. Trở về thăm đi, anh nghe nói, anh ta vẫn một mình, hơn nữa hiện giờ trước pháp luật hai người vẫn là vợ chồng hợp pháp.” Hoa Bá giống như đột nhiên ném ra một trái bom, ầm một tiếng bùng nổ trong lòng Lãnh Tử Tình!
“Anh… nói cái gì?” Lãnh Tử Tình ngây người đến mức đầu lưỡi cũng cứng lại.
“Đúng vậy. Có phải rất muốn biết đáp án không? Vậy thì trở về đi! Tuy anh không biết lúc đầu vì sao em lại kiên quyết muốn anh mang em đi như vậy! Nhưng, Tử Dạ, anh không hy vọng em hiểu lầm cái gì, hoặc là bỏ lỡ cái gì…” Hoa Bá nói rất chậm, rất nhẹ, nhưng rất chân thành.
Trong mắt Lãnh Tử Tình không khỏi dâng lên một tầng sương mù, cô lấy hai tay ôm mặt, giọng nói mơ hồ không rõ thoát ra từ kẽ ngón tay: “Hoa Bá, có phải em là một người phụ nữ xấu xa?”
“Nha đầu ngốc!” Hoa Bá cốc vào đầu Lãnh Tử Tình một cái, đau đến mức cô nhe răng trợn mắt, ngây người nhìn anh.
“Đừng trốn tránh vấn đề! Cả đời này anh dành hết cho em! Nếu anh không để em trở về gặp gỡ người tình cũ một lần, thì anh cũng sắp bị em bức phát điên rồi!” Hoa Bá khoa trương nói.
“Nói gì vậy chứ!”
Lãnh Tử Tình không khỏi bật cười, mệt anh còn có thể pha trò cười như vậy! Hoa Bá, trái tim của anh rốt cuộc là làm bằng gì? Sao lại có thể lớn như vậy?
Anh có thể cho phép em bắt nạt anh, còn có thể cho phép người khác cũng xen vào sao?
“Em… em chỉ về thăm một chút thôi…” Lãnh Tử Tình muốn hứa hẹn, lại bị Hoa Bá lập tức ngăn lại!
“Về đã rồi nói sau! Bây giờ, ngoan ngoãn quay về ngủ đi! Đây là vé máy bay, chuyến bay sáng mai. Hành lý để anh chuẩn bị!” Vừa nói, vừa đẩy Lãnh Tử Tình vào phòng ngủ, Hoa Bá thậm chí còn huýt sáo.
Để cô vào phòng ngủ, nét mặt Hoa Bá mới từ từ trầm xuống. Khẽ vỗ lên trái tim vỡ nát nhưng vẫn kiên cường của mình, quay đầu bắt đầu chuẩn bị đồ.
Lãnh Tử Tình ngây ngốc nhìn chằm chằm ba tấm vé máy bay. Anh đã sớm giúp cô suy nghĩ kỹ càng rồi sao? Trong mắt không khỏi dâng lên sương mù.
Cô nên làm gì bây giờ? Hoa Bá rất thấu hiểu người khác, việc gì anh cũng suy nghĩ cho cô trước, cô phải báo đáp như thế nào đây?! Đối với cô mà nói, Hoa Bá đã trở thành một người rất quan trọng rất quan trọng rồi!
Lãnh Tử Tình, trở về thăm hắn một lần, đúng! Sau khi gặp hắn, sẽ an tâm, sau đó, sẽ quay lại!
Trong lòng Lãnh Tử Tình tự nói với chính mình.
Máy bay hạ cánh, tâm tình Lãnh Tử Tình cũng trở nên hồi hộp, bám sát gót Hoa Bá: “Chúng ta phải đi đâu tìm anh ấy?”
Lời vừa ra khỏi miệng, lại có chút cảm giác gấp gáp. Hoa Bá sửng sốt, không hề cười nhạo, dịu dàng nói: “Đến khách sạn trước, thu xếp ổn thỏa rồi đi.”
Ada lại còn đến sân bay đón, Lãnh Tử Tình không khỏi kinh ngạc, nhưng lập tức nghĩ nhất định là Hoa Bá nói với cô ta. Ada hẳn là lần công tác vừa rồi vẫn chưa trở về.
Ada ân cần giúp Lãnh Tử Tình xách hành lý, tuy rằng đối với cô không nóng không lạnh, nhưng cũng không gay gắt với cô.
Lãnh Tử Tình không khỏi nhủ thầm, ở trong mắt Ada, cô và Hoa Bá hẳn phải là vợ chồng mới phải, thế này là thế nào, tiểu tam ngang nhiên tới sân bay đón? Cô phải biểu hiện như thế nào? Ông trời ơi! Cô đâu có hiểu được. An tâm một chút chớ làm phiền! Bất kỳ lúc nào, đều lấy bất biến ứng vạn biến là đạo lý thép!
“Chỗ ở, em đã sắp xếp xong rồi. Hoa,