Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344004

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4004 lượt.

mặc quần áo! Bắt nạt hắn là một người mù, cô ta có thể trần như nhộng trong nhà hắn sao?!
“Hàn tiểu thư! Cô chết tiệt là muốn có tình ý hay sao?!” Lời nói thâm sâu của Lôi Tuấn Vũ vang lên bên tai cô.
Lãnh Tử Tình cả kinh, không phải, tuyệt đối không phải! Cô là quá lo lắng, không kịp để ý đến phải mặc quần áo. Lại…
Trời ạ! Lãnh Tử Tình cả người cứng đờ, cánh tay của Lôi Tuấn Vũ lại vòng quanh eo cô, gắt gao giam cầm cô trên người, không thể động đậy.
“Lôi tiên sinh, Lôi tiên sinh, không phải như ngài nghĩ đâu! Tôi vừa nãy đang tắm…” Lãnh Tử Tình cuống quýt giải thích.
Lôi Tuấn Vũ khóe miệng nhếch lên: “Hả, đang tắm? Tắm xong sao không mặc quần áo?!”
Bàn tay to lớn du ngoạn trên lưng cô như trừng phạt, nơi bàn tay đi qua đều cứng ngắc và run rẩy, điều này khiến Lôi Tuấn Vũ ý thức được, cô dường như không nói dối.
Vừa định dừng tay, trong lúc vô tình lại chạm vào chỗ da thịt nơi eo cô! Lôi Tuấn Vũ nhất thời cả người chấn động!
Sao có thể?! Trên người cô sao lại có thể có nốt ruồi như vậy?!
Lãnh Tử Tình không để ý đến động tác trên người, một mực giải thích: “Lôi tiên sinh, tôi thật sự không cố ý, xin buông tay, tôi đỡ ngài dậy!”
Cứ xấu hổ như vậy mà nằm trên người hắn, Lãnh Tử Tình cả người khô nóng, chỉ sợ hắn nhất thời không kiềm chế được, muốn mình! Nếu vậy thì cô phải đối diện với sự nhiệt tình của hắn như thế nào, cô sợ chính mình trong lúc nhất thời cũng không kiềm chế được, đánh mất chính mình!
Lôi Tuấn Vũ ôm chặt lấy cô, trong lồng ngực sóng ngầm cuộn trào!
Lãnh Tử Tình thấy hắn không nói năng gì, vẫn không có ý định buông tay, thử xê dịch người, định trượt khỏi vòng tay hắn. Chẳng ngờ phát hiện nơi nào đó trên người hắn, từ từ lớn lên.
Trời ạ! Cả người cô cứng đờ! Đừng! Tuấn Vũ, anh đang đói bụng ăn quàng sao? Sao có thể có hứng thú đối với hộ lý của mình chứ?! Hoảng hốt nói: “Lôi tiên sinh, xin anh buông tôi ra!”
Dường như là mệnh lệnh, Lãnh Tử Tình đã có chút căng thẳng rồi!
Lôi Tuấn Vũ trấn định một lúc lâu, đột nhiên đưa một tay tiến vào phía trong đùi Lãnh Tử Tình, dọa Lãnh Tử Tình sợ tới mức thét chói tai!
“Anh làm gì vậy, buông tôi ra!”
Sau khi chạm đến một nốt ruồi nổi lên giống y như vậy, Lôi Tuấn Vũ thu tay lại. Ôm chặt cô vào trong ngực, xoay người đè lên trên người cô. Sau đó nói: “Hàn tiểu thư, đã bao lâu không có đàn ông rồi?”
“Á! Anh… anh… tôi…” Lãnh Tử Tình nhất thời trợn mắt há mồm, sao hắn có thể hỏi một câu như vậy chứ?!
Ông trời ơi! Lời hắn nói là có ý gì? Chẳng lẽ hiện giờ hắn đang muốn cô sao?
Trên người một trận khô nóng, tế bào toàn thân đều sợ hãi đến cực độ! Cô bối rối nhìn vào mặt hắn, trên mặt hắn lại còn có thâm tình. Không thể nào! Sao hắn có thể với một hộ lý mới gặp một ngày… Ông trời ơi! Hắn sẽ không với mỗi hộ lý đều như vậy chứ?
Hắn lại có thể mặc kệ mặt mũi cô thế nào, mặc kệ cô đã ba mươi tám tuổi, mặc kệ cô có sạch sẽ hay không?!
Trong đầu đang miên man suy nghĩ, nụ hôn của Lôi Tuấn Vũ đã rơi xuống, không phải xuống môi cô, mà là vành tai cô.
Sự khiêu khích đã lâu không có này khiến cô run rẩy! Hắn lại dùng cùng một chiêu này với mỗi một người phụ nữ!
“Không! Đừng! Anh làm gì vậy?!” Lãnh Tử Tình bắt đầu ra sức giãy dụa, muốn đẩy hắn ra khỏi người mình, còn hắn lại nhất quyết muốn cô, phân thân cách một lớp quần ngủ áp sát nơi tư mật của cô.
“Lôi tiên sinh, tôi là hộ lý của anh! Phạm vi chăm sóc của tôi không bao gồm lên giường! Anh mau bỏ tôi ra! Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!” Lãnh Tử Tình muốn thức tỉnh lý trí của Lôi Tuấn Vũ! Cô còn chưa chuẩn bị tốt, cô không muốn trong tình huống như vậy bị hắn ăn mất! Tuấn Vũ, anh tỉnh táo lại, sao anh có thể tùy tiện như vậy?!
“Suỵt! Hàn tiểu thư!” Cái tên này nghe thật châm chọc làm sao, “Người đàn ông của em đã qua đời rồi, em lại không có bạn trai, vậy tôi nghĩ tôi phải có nghĩa vụ để em hưởng thụ sự yêu chiều của đàn ông!”






Cô bị hắn ăn tươi nuốt sống rồi!
“Suỵt! Hàn tiểu thư!” Cái tên này nghe thật châm chọc làm sao, “Người đàn ông của em đã qua đời rồi, em lại không có bạn trai, vậy tôi nghĩ tôi phải có nghĩa vụ để em hưởng thụ sự yêu chiều của đàn ông!”
Lãnh Tử Tình bất ngờ phát hiện trong giọng nói của hắn hình như còn mang theo sự trêu đùa! Trời ạ! Hắn điên rồi hay sao?
“Tôi không cần sự yêu chiều của anh! Lôi tiên sinh, xin hãy tự trọng!”
“Vậy em cần sự yêu chiều của ai?” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên có chút không vui! Hắn bắt lấy cánh tay cô đặt phía trên đầu cô, sau đó cúi người ngậm lấy một bên nụ hoa trước ngực cô…
Ông trời ơi! Hắn đang làm gì vậy?! Thật biến thái! Nhưng cô, lại hưởng thụ đến muốn thét chói tai!
“Anh làm gì vậy?! Buông ra, Lôi Tuấn Vũ!” Lãnh Tử Tình xấu hổ và tức giận đến không chịu nổi. Trước ngực bởi vì hắn ngậm mút nên dễ chịu hơn rất nhiều, nhưng lại khiến cô xấu hổ không thôi. Hắn đang làm gì vậy?! Sao cô có thể cho phép?!
“Hàn tiểu thư, con của em mấy tuổi rồi?” Lôi Tuấn Vũ dừng động tác, khóe miệng khẽ nhếch, hỏi.
C