Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1343988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3988 lượt.

hầm hầm dậm mạnh chân, mở cửa xong lại hầm hầm đi ra ngoài! Phong độ của cô đều bị hắn chọc cho chạy mất hết rồi!
Khóe miệng của Lôi Tuấn Vũ lại nhếch lên cười xấu xa, rõ ràng là nụ cười không có ý tốt.
Thế là, hắn xoay người lên giường, nằm ở chỗ cô vừa nằm lúc nãy, hơi ấm trên người cô vẫn còn lưu lại ở đó.
Lãnh Tử Tình quả thực muốn phát điên. Đeo tạp dề, nửa đêm xuất hiện ở phòng bếp, cô thật đúng là bội phục khả năng nhẫn nại của chính mình! Người kia trước đây cũng không tốt đẹp gì, không ngờ bây giờ còn xảo quyệt như vậy!
Hai quả trứng chiên, cô vẫn còn đề phòng, lo hắn nói một quả không đủ, còn đòi nữa, chính mình chẳng phải là rất cẩu huyết sao!
Cùng với tiếng bước chân của cô, Lôi Tuấn Vũ ngửi thấy mùi trứng chiên thơm phức.
“Anh! Nằm trên giường của tôi để làm gì?!” Lãnh Tử Tình đi lên trước đặt cái đĩa lên bàn, cạch một tiếng.
“Nếu không em bảo anh ngây ngốc đứng chờ em mười lăm phút sao?” Lôi Tuấn Vũ nói chắc như đinh đóng cột.
“Sao anh biết là mười lăm phút?” Lãnh Tử Tình nhìn đồng hồ, quả nhiên.
Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ khẽ nhếch, ha ha, bởi vì anh là ông xã của em! Nhưng câu này rốt cuộc cũng không nói ra miệng.
“Được rồi, ăn đi!” Lôi Tuấn Vũ hai tay để sau đầu, sai bảo.
Trời ạ! Cái người này! Còn muốn cô bón cho hắn chắc?! “Lôi Tuấn Vũ, ở ngay trên bàn, chắc anh có thể tự ăn được.”
“Anh nói em đó! Bữa tối ăn ít như vậy, bây giờ chắc là cũng đói bụng rồi.” Ngữ khí Lôi Tuấn Vũ tự nhiên đến vậy, làm cho Lãnh Tử Tình sửng sốt, xấu hổ đứng ở đó.
Hắn? Hóa ra hắn vì cô, mới muốn ăn khuya?
“Này, anh rốt cuộc là làm sao vậy? Rõ ràng anh nói đói bụng mà…”
“Lại đây, ngồi xuống ngoan ngoãn ăn đi!”
Lãnh Tử Tình không đợi nói xong, đã bị Lôi Tuấn Vũ kéo lại… Hắn không nhìn thấy, cánh tay vươn quá dài, mò mẫm lung tung lại thành công tóm được vai cô. Thế là cô bị hắn ấn xuống giường.
Sờ sờ soạng soạng, hắn bưng đĩa trứng chiên kia ngang ngạnh nhét vào tay cô, khẩu khí không thể từ chối: “Ăn!”
Trong lòng Lãnh Tử Tình bất chợt cảm động! Hắn thế mà lại nhớ bữa tối cô ăn ít? Quan tâm cô như vậy… Trong đầu kịch liệt cảnh báo! Hắn đâu có quan tâm cô? Rõ ràng là quan tâm “Hàn tiểu thư” mà! Lôi Tuấn Vũ chết tiệt!
Buồn bực ăn miếng trứng thật to, giống như đó là Lôi Tuấn Vũ thật vậy! Mỗi miếng cô ăn lại cảm thấy trong lòng nóng lên không ít.
“Được rồi, tôi ăn xong rồi. Anh có thể quay về ngủ rồi chứ?” Lãnh Tử Tình xoa xoa miệng. Hiện giờ trong lòng cô rất buồn bực, hắn càng tốt với mình, cô lại càng cảm thấy buồn bực!
“Được… đỡ anh một chút.” Lôi Tuấn Vũ nhổm dậy, vươn tay ra, làm bộ muốn xuống giường.
Lãnh Tử Tình vươn tay ra, nắm lấy cánh tay hắn, nhưng không ngờ bị hắn kéo lại, nhào lên người hắn.
Lôi Tuấn Vũ liền thuận thế giam cầm cô trong ngực, giọng nói tràn đầy từ tính vang lên bên tai cô: “Cùng nhau ngủ đi!”
“Anh! Buông tôi ra! Lôi Tuấn Vũ, anh là đồ tiểu nhân! Sắc lang…” Lãnh Tử Tình không ngờ hắn sẽ như vậy, ra sức giãy dụa, lại bị hắn ôm chặt cứng, không thể động đậy.
Trứng chiên vừa mới ăn vào đến dạ dày, bị đè ép dữ dội như vậy, từng đợt từng đợt dội ngược lên.
“Đừng náo loạn, ngoan ngoãn ngủ đi. Anh chỉ cần ôm em là được rồi!” Giọng Lôi Tuấn Vũ rất dịu dàng. Kỳ thật hắn rất muốn mình ngủ đi, nhưng không biết làm sao, từ khi biết người bên cạnh mình là Lãnh Tử Tình, trái tim Lôi Tuấn Vũ không thể kiểm soát được, chỉ muốn ở gần cô! Có lẽ là sợ cô sẽ bỏ trốn!
“Lôi Tuấn Vũ!”
“Suỵt… ngủ đi!”






Từ chối phẫu thuật
Dịch: Benbobinhyen
Thật nhanh… Cô đã nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của hắn, hình như rất mệt mỏi.
Lãnh Tử Tình ngước mắt nhìn vào mặt hắn, sống mũi thẳng như vậy, khuôn mặt tuấn tú như vậy lúc này đang yên bình ở ngay trước mặt mình.
Cô nhẹ nhàng lấy tay chạm vào mặt Lôi Tuấn Vũ, ấm ấm nóng nóng. Cô biết cô yêu mê muội người đàn ông này, mặc dù hắn đã làm ra chuyện tổn thương đến mình như vậy, mặc dù hắn đã động lòng với người khác…
Lãnh Tử Tình nghe thấy lời hắn nói, vội vàng từ phòng bếp bưng hoa quả ra, trách móc: “Tuấn… Lôi tiên sinh! Anh sao có thể…”
Lôi Tuấn Vũ thuận thế vươn tay ra chỗ có tiếng nói, kéo Lãnh Tử Tình ngồi xuống bên cạnh mình, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nếu không phải là ‘Hàn tiểu thư’ cả ngày cả đêm ở bên cạnh con, e là con đã tự buông xuôi rồi!”
“Anh…” Lãnh Tử Tình đỏ bừng mặt! Hắn… cái gì mà ban ngày ban đêm, để người ta hiểu lầm… Trời! Quả thực là vô cùng xấu hổ!
“Có… Hàn tiểu thư chăm sóc con, chúng ta mới yên tâm chứ! Con là trách mẹ không tới sớm một chút sao?” Tiêu Duệ vẫn có chút lo lắng. Nói thật, mấy ngày này, bọn họ ngày nào cũng xoay quanh cháu đích tôn, nói là không nhớ hắn là giả, chỉ là cảm thấy Tử Tình ở đó bọn họ khá yên tâm mà thôi! Hơn nữa, bọn họ còn bận liên lạc với bên Mỹ. Hôm nay đến chính là vì chuyện này!
“Ồ? Thế nào rồi? Xem biểu hiện của ba mẹ, là có hy vọng rồi?” Thái độ của Lôi Tuấn Vũ khiến người ta không thể nắm bắt.
“Đúng vậy!” Tiêu Duệ lập tức trở nê