Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1343989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3989 lượt.
n kích động, bà cũng đi đến ngồi xuống cạnh Lôi Tuấn Vũ, nắm tay hắn nói, “Tuấn Vũ à, chẳng lẽ con không vui sao? Chuyên gia bậc nhất về mắt ngày mai sẽ tới, ông ấy nói nếu kiểm tra xong xuôi, có thể làm phẫu thuật ngay trong ngày. Trường hợp như của con, ông ấy có thể nắm chắc 9 phần!” Tiêu Duệ kích động đến có chút nghẹn ngào.
Lôi Tuấn Vũ thản nhiên cười nói: “Mẹ, để mẹ phải lo lắng rồi! Con muốn đợi thêm đã…”
Lãnh Tử Tình kinh ngạc nhìn hắn, vội vã nói xen vào: “Chờ cái gì?! Vì sao phải chờ?!”
Lôi Tuấn Vũ lặng lẽ nắm tay cô, bất giác lắc thật mạnh, dường như đang trách cô nhiều lời.
“Ba, mẹ, chuyện phẫu thuật, con thấy nên đợi thêm một thời gian nữa. Con bây giờ khá quen với cuộc sống như thế này!”
“Hả? Nói gì vậy? Cái gì mà bảo khá quen với cuộc sống như thế này?!” Lôi Đình cũng vô cùng kinh ngạc. Ông ngàn vạn lần không ngờ Lôi Tuấn Vũ sẽ nói ra những lời như vậy!
“Được rồi, ba, mẹ, ba mẹ đều mệt rồi, trở về đi! Chờ đến lúc con muốn làm phẫu thuật, con sẽ báo cho ba mẹ biết.” Lôi Tuấn Vũ cười cười, đứng dậy, hiển nhiên là có ý muốn lên lầu, Lãnh Tử Tình đành phải cùng hắn đi lên, đỡ hắn, sợ hắn đụng vào cầu thang.
Cô nháy nháy mắt với vợ chồng Lôi Đình, ý bảo sẽ quay lại ngay.
Lãnh Tử Tình quay lại, ba người ngồi ở sô pha mắt lớn mắt nhỏ nhìn nhau.
“Tử Tình à, Tuấn Vũ đang ở thư phòng?” Giọng Tiêu Duệ như đang đi ăn trộm.
Lãnh Tử Tình gật gật đầu, có chút lo lắng nhìn lên thư phòng. Cửa khép hờ.
“Tử Tình à,” Lôi lão gia cũng không giả bộ nữa, “Con nói tiểu tử này làm sao vậy? Theo lý mà nói, nó hẳn phải gấp gáp muốn chữa khỏi mắt hơn chúng ta chứ! Sao hôm nay lại nói ra những lời như vậy?”
“Chuyện này…” Đừng nói hai vị tiền bối, ngay cả cô cũng không ngờ Lôi Tuấn Vũ lại từ chối nha!
Tiêu Duệ vẻ mặt buồn bã nói: “Tử Tình à, con nói có phải nó trách chúng ta thời gian này không đến thăm nó không? Mẹ chỉ là nghĩ hai đứa con khó khăn lắm mới đoàn tụ, ba mẹ mới không đến quấy rầy. Không ngờ lại thành có lỗi.”
Lãnh Tử Tình vội vàng an ủi: “Mẹ, mẹ đừng nói như vậy. Tuấn Vũ không phải loại người như vậy, có lẽ anh ấy chưa chuẩn bị tốt. Mẹ đừng lo lắng, con sẽ nói chuyện lại với anh ấy, ba mẹ cứ yên tâm về chuẩn bị đi! Ngày mai nhất định con sẽ nghĩ cách để anh ấy đến bệnh viện!”
“Được được được, Tử Tình à, mẹ thấy Tuấn Vũ rất thích con đó! Con nhất định phải nghĩ cách nhé!” Tiêu Duệ nắm tay cô không buông, một mực dặn dò.
“Con biết rồi, mẹ cứ yên tâm!”
“… Nhưng mà, Tử Tình, Tuấn Vũ sao lại đối với con… Chẳng lẽ nó biết thân phận của con?” Lôi lão gia cũng trở nên hiếu kỳ.
“Không không không! Anh ấy không biết thân phận của con. Chỉ là…”
Tiêu Duệ mở to mắt: “Con là nói…”
Đây là tình huống gì, Tuấn Vũ không biết Hàn tiểu thư chính là Lãnh Tử Tình, lại vẫn đối tốt với cô như vậy, thời gian ngắn như vậy, đây là cái tình huống gì?!
“Các con… các con… có hay không…?” Tiêu Duệ tò mò hỏi.
Mặt Lãnh Tử Tình lập tức nóng bừng tới tận mang tai, thẹn thùng đưa mắt liếc bố chồng một cái, cúi đầu không nói gì.
“Trời ạ! Vậy phải làm thế nào đây?!” Tiêu Duệ một tay vỗ ngực, kinh ngạc không biết phải làm sao.
Vẫn là Lôi Đình có vẻ bình tĩnh, ông lập tức trả lời: “Chuyện này có cái gì mà phải làm thế nào?! Hai đứa vốn là vợ chồng, trong hoàn cảnh không nhìn thấy mặt mũi Tử Tình mà Tuấn Vũ có thể thích nó, chứng minh chúng nó có duyên, trời sinh đã là một đôi! Bà hẳn phải vui mới phải!”
“À! Đúng đúng đúng! Tử Tình à, con tha thứ cho Tuấn Vũ nhà chúng ta đi! Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, có chuyện gì mà không giải quyết được đâu?! Con cái cũng đã có rồi không phải sao?! Con sẽ không phải là chê mắt của Tuấn Vũ nhà chúng ta không nhìn thấy chứ?”
“Nói bừa gì vậy?!” Lôi Đình lại phản bác thay cho Lãnh Tử Tình.
Tiễn bước ba mẹ chồng, tâm tình Lãnh Tử Tình vô cùng u ám.
Một mặt cô gấp gáp hy vọng mắt Lôi Tuấn Vũ mau chóng được chữa khỏi, nhưng, mặt khác, lại không biết nên đối diện với hắn như thế nào!
Hoặc là nói, khi mắt của hắn hồi phục chính là lúc cô rời đi lần nữa sao?
Lấy lòng anh!
Dịch: Benbobinhyen
Đi vào thư phòng, phá lệ, hắn lại đang đứng trước cửa sổ, mặt hướng ra bên ngoài. Nếu không biết mắt hắn không nhìn thấy, nhất định sẽ nghĩ hắn đang nhìn ngắm cảnh đẹp ngoài cửa sổ.
Khi Lãnh Tử Tình bước vào, hắn cũng không xoay người lại. Nhưng nhất định có thể nghe thấy tiếng bước chân cô cố tình bước mạnh.
“Tuấn Vũ, vì sao không phẫu thuật?” Lãnh Tử Tình không đến gần hắn, mà đứng dựa vào bàn, từ xa nhìn hắn. Cô đã thành thói quen nhìn hắn từ xa rồi. Hắn sẽ không nhìn thấy tình cảm tràn đầy trong mắt cô.
“Anh! Ấu trĩ! Anh đang giận dỗi với ai vậy?” Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ đi lên trước, mặt đối mặt nhìn hắn trong khoảng cách gần. Trên khuôn mặt này lại còn mang theo nụ cười.
Cánh tay cứng rắn tự nhiên ôm người trước mặt vào lòng, giọng nói êm tai đầy từ tính vang lên bên tai cô: “Muốn anh đi phẫu thuật sao?”
Lãnh Tử Tình không