Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ
Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1343949
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3949 lượt.
hẳng lẽ, trong cái tiểu không gian kia thật sự đã xảy ra chuyện gì? Cô đành theo Tát Bối Nhi đi tắm sữa, nhân tiện tìm cách hỏi cho rõ ràng.
Ngồi trên xe, Lãnh Tử Tình rõ ràng cảm nhận được tốc độ lái xe nhanh đến chóng mặt của Lôi Tuấn Vũ. Cô chỉ có thể ngồi ở ghế sau vội vàng bám chặt vào thành xe.
Cổ Dương nhìn qua gương chiếu hậu thấy Lãnh Tử Tình căng thẳng, nhìn lại khuôn mặt đen sì đầy hắc tuyến của Lôi Tuấn Vũ, trong lòng đột nhiên nảy sinh tò mò. Trong cái không gian kín mít kia, tối và ám muội như vậy, bọn họ chẳng lẽ không hề phát sinh chuyện gì hay sao?
“Vũ, nhóm… của cậu…” Cổ Dương rốt cuộc nhịn không được, lên tiếng hỏi.
“Không có!” Lạnh tanh không một tia ấm áp.
“Cậu chưa biết mình định hỏi cái gì mà đã nói không có?” Cổ Dương tức giận nói.
“Hỏi cái gì cũng đều không có!”
“Phi! Có quỷ mới tin! Mình thế nhưng toàn bộ quá trình đều phục vụ nha!” Cổ Dương cười ha ha, đắc ý dào dạt. Đột nhiên, nghĩ đến khóe mắt ẩm ướt của Tát Bối Nhi ở thời điểm cuối cùng, trong lòng có tiếng lộp bộp, đắc ý kia không tiếp tục được nữa.
Người Lãnh Tử Tình bị lắc đến chóng mặt, hoa mắt, thật sự có chút chịu không nổi, liền mở miệng nói: “Tuấn Vũ, tôi muốn xuống chỗ siêu thị ở phía trước, mua vài món thức ăn rồi mới về.”
Lôi Tuấn Vũ nghe xong, vừa lúc đến đúng chỗ, liền phanh lại khẩn cấp!
“Kéttttt” một tiếng, Cổ Dương không được phòng bị, bất ngờ đập đầu vào tấm kính chắn gió phía trước.
Anh lập tức kêu toáng lên: “Mình nói nhé Vũ, hai người bọn cậu tức giận lẫn nhau liền lấy mình ra làm vật hy sinh! Còn có nhân tính nữa không vậy?”
Lôi Tuấn Vũ vẫn lạnh như băng như trước: “Cậu đánh giá bản thân mình quá cao rồi đấy! Nếu cậu có ý kiến, có thể xuống xe luôn đi!”
Cổ Dương nhìn khuôn mặt âm dương quái khí của Lôi Tuấn Vũ, tức giận chưa tìm được chỗ trút lên! Anh có nợ cậu ta tiền hay sao chứ? Trưng cái mặt thối kia ra cho ai xem!
“Được rồi! Nếu Tử Tình thân yêu của chúng ta muốn đi mua đồ ăn, ông xã thân thiết lại không cùng đi, chức “hộ hoa sứ giả” này mình đành đảm nhiệm vậy!” Cổ Dương nói xong, xung phong làm người đầu tiên nhảy xuống khỏi xe.
Lãnh Tử Tình qua chiếc gương nhỏ phía trước thấy sắc mặt Lôi Tuấn Vũ rất khó coi, vội vàng liếc nhìn rồi cũng nhanh chóng theo xuống xe. Anh ta cũng thật dễ phát hỏa. Trước kia quen anh ta cũng không phải là cái dạng này! Thật sự là nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo. Phải cùng ở chung lâu thì mới biết được! Thật là, không thể hiểu nổi!
Cổ Dương quả là một người chồng phụ nữ sẽ rất vui nếu cưới được, tại siêu thị, anh có rất nhiều kinh nghiệm trong việc chọn lựa thức ăn. Lãnh Tử Tình không khỏi phải nhìn anh với cặp mắt khác xưa. Nói như vậy lúc ở Mỹ, như lời anh đã nói, anh thực sự là sống cuộc sống một mình, hơn nữa còn tự mình nấu ăn đi?
Quả thật là khó có thể tưởng tượng một người đàn ông như vậy lại sẽ chịu vào bếp. Ha ha! Cô đột nhiên rất muốn nếm thử tay nghề nấu ăn của anh.
“Cổ Dương, hôm nay anh muốn xuống bếp không?” Nhìn anh rõ ràng mạch lạc gọi tên đâu ra đấy đồ ăn tối nay, Lãnh Tử Tình tràn đầy chờ mong hỏi.
Dừng lại, Cổ Dương nửa đùa nửa thật nói: “Không! Còn chưa có cô gái nào được nếm qua đồ ăn do anh làm! Anh sẽ chỉ nấu cho một người con gái ăn thôi, mà người con gái ấy vẫn còn chưa có xuất hiện.”
“A!” Lãnh Tử Tình cũng không thấy khó hiểu, người con gái trong lời Cổ Dương nói, nhất định là vợ của anh rồi. Thật là cảm động nha! Không nghĩ tới một tên cà lơ cà phất như anh, vậy mà cũng có những suy nghĩ tinh tế như thế…
Ngày 5 tháng 1 – Tân hiệp nghị
Hôm nay cả ngày đều không nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ và Cổ Dương.
Lãnh Tử Tình ở nhà một mình, trong người cảm thấy rất thoải mái.
Rốt cuộc cũng trộm được một ngày may mắn. Có điều, Lãnh Tử Tình vẫn luôn chuẩn bị tinh thần bất cứ lúc nào Cổ Dương cũng có thể đột ngột xuất hiện, nên trong lòng cũng không thực sự được thả lỏng.
Haizzz… Cô không nén được thở dài. Khi nào thì có thể hoàn toàn được tự do, hoàn toàn không phải lo lắng đây? Hừm.
Một âm thanh cắt ngang lời cô: “Em cho rằng tôi sẽ để có người thứ tư biết chuyện này?”
“Ah?” Lãnh Tử Tình giật mình ngạc nhiên. Người thứ tư? Ý của anh ta là, mình, anh ta, Cổ Dương… Không phải là anh ta tự mình đánh văn bản này đi?! Trời đất! Ngày hôm nay đi làm anh ta cũng chỉ suy nghĩ mỗi chuyện này?!
“Ai, anh xem cái điều khoản này có phải là cần chỉnh sửa một chút không? Tôi cảm thấy cho dù cần “lựa ý hùa theo” trước mặt trưởng bối, nắm tay, ôm còn có thể được, nhưng còn hôn môi thì…”
“… Đồng ý!” Lôi Tuấn Vũ liền cầm bút roạt lên trên vài nét, “Còn gì nữa không?”
Lãnh Tử Tình sửng sốt một chút, rồi vội vàng nói tiếp: “Cái điều khoản hai bên gặp gỡ với người khác phái phải thông báo cho đối phương biết trước… Chuyện này hình như không giống với ước định trước đây của chúng ta mà?”
“Đúng vậy, bất quá, có vấn đề gì sao?” Lôi Tuấn Vũ không có ý muốn sửa.
“Chúng ta không phải là đã ước định sẽ không can thiếp đ