Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1343954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3954 lượt.

>“Không có gì nghiêm trọng đâu!” Lãnh Từ Tình ý đồ muốn từ chối ý tốt của anh.
Lôi Tuấn Vũ giận dữ nói: “Ngoan ngoãn ngồi xuống!” Nói xong liền nâng tay cô lên, đem thuốc mỡ bôi đều đều loạn xung quanh.
Lãnh Tử Tình xấu hổ nhìn bộ dáng cúi đầu cẩn thận bôi thuốc của anh. Ngón tay truyền đến từng đợt tê dại, giống như có một dòng điện mỏng manh chui vào cơ thể mình.
“Cảm ơn.” Không biết phải nói gì cho phải.
Lôi Tuấn Vũ nhìn bàn tay cô thoa thuốc mỡ màu xanh, đột nhiên có cỗ xúc động, liền đưa đến bên môi thổi nhẹ.
Lãnh Tử Tình choáng váng vội vàng rút cánh tay về, vừa rồi khi môi anh ta tới gần tay mình, cô bỗng nhiên thấy cả người khô nóng. Loại cảm giác này thật không tốt! Người ta bất quá chỉ là giúp ngươi thoa thuốc mỡ thôi, vậy mà nhìn ngươi xem!
Lãnh Tử Tình vội vàng đứng dậy, lại nói tiếng cảm ơn, sau đó chạy về phòng ngủ.
Lôi Tuấn Vũ ảo não cào cào mái tóc, thế nào mà tự dưng mình lại làm ra cái loại hành động như vậy chứ, thật đúng là gặp quỷ!
Rầu rĩ trở lại phòng ăn, giải quyết nốt món trứng ốp la mỹ vị. Lôi Tuấn Vũ thực hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của chính mình. Quá tam ba bận, vài lần rồi, đầu óc anh không phải là bị úng nước đấy chứ?! Hôm nay vừa mới ký hiệp nghị mới không phải sao?! Đúng là đáng chết!
Ăn hết phần của mình xong, Lôi Tuấn Vũ nhìn nhìn một nửa phần kia của Lãnh Tử Tình bỏ lại, rất chướng mắt! Lãng phí của trời như vậy quá đáng tiếc!
Anh thuận tay gắp nốt nửa quả trứng đó của Lãnh Tử Tình nhét vào miệng. Kỳ thật, những thứ anh đã từng lãng phí, không biết là đến bao nhiêu, phỏng chừng có thể mua được vô số trang trại nuôi gà…






Ngày 6 tháng 1 – Nhà mới
Đây là ngày vui nhất của Lãnh Tử Tình trong mấy ngày qua! Khi Lôi Tuấn Vũ gọi điện tới báo cho cô, cô hưng phấn đến độ thiếu chút nữa hét lên chói tai.
“Sau mười phút nữa tôi tới đón em.” Lôi Tuấn Vũ nói xong liền cúp điện thoại.
Tâm trạng của Lãnh Tử Tình rất tốt, nên thái độ anh ta như vậy cô cũng không thèm để ý. Quản làm gì anh ta “đại nam tử chủ nghĩa”! Hứ.
Lãnh Tử Tình chỉ đem theo một túi đồ tùy thân và máy tính xách tay. Nhìn xung quanh toàn bộ phòng khách một chút, tuy rằng chỉ ở đây có năm ngày, nhưng nơi này với cô cũng đã hơi quen thuộc. Ít nhất, những lúc Lôi Tuấn Vũ không ở nhà, cô đã lăn lê qua từng ngóc ngách trong nhà.
Nhìn ánh mắt dò hỏi của Lãnh Tử Tình, Lôi Tuấn Vũ giải thích: “Tạm thời còn chưa tìm được phòng ở thích hợp. Em ở tạm nơi này trước đi!”
Lôi Tuấn Vũ vừa nói vừa cởi áo khoác, đi vào toilet rửa tay.
Sự hưng phấn của Lãnh Tử Tình đột nhiên đều xẹp xuống hết. Ý của anh ta là… Căn nhà này hẳn là có người đã từng ở? Là quà anh ta định tặng cho tình nhân sao? Vẫn còn là của anh ta hay đã thay đổi qua vài lần chủ nhân rồi?!
Tầm mắt lướt qua từng món đồ vật xa hoa sang trọng, trong lòng Lãnh Tử Tình nhất thời bực bội.
Lôi Tuấn Vũ đi ra nhìn tới bộ dáng âm trầm không vui của cô, cùng với ban nãy ở bên ngoài là hai tâm trạng hoàn toàn khác biệt, áo khoác cũng chưa cởi.
“Làm sao vậy? Không thích sao? Bài trí giống nhau, sợ em không thấy quen.” Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ giật giật, cô hẳn là không phải người khó hầu hạ đây chứ! Vả lại, nơi này và nhà của anh trên ở bản là bày biện giống hệt nhau, cô hẳn là rất nhanh sẽ quen được. Chẳng lẽ cô không thích đồ nội thất như thế này?!
“Nơi này dùng để làm gì vậy?” Ánh mắt Lãnh Tử Tình xem thường nhìn lướt qua Lôi Tuấn Vũ. Trong lòng nghĩ đến hình ảnh anh ta ở đây cùng với mấy cô nàng ngực bự ngốc nghếch… Kinh tởm.
Tiếp xúc với sự khinh thường của cô, Lôi Tuấn Vũ lập tức thay đổi sắc mặt: “Yên tâm đi! Nơi này trừ em ra, chưa từng có người phụ nữ nào tới! Thỉnh thoảng tôi sống ở đây.”
A? Chưa từng có người phụ nữ nào tới? Tại sao vậy? Anh ta nói rằng thỉnh thoảng đến đây sống sao? Vậy thì vì sao lại cho phép cô ở nơi này?
“Thế phòng của tôi ở đâu?” Tâm tình của Lãnh Tử Tình tốt lên được không ít. Tóm lại, ít nhất cô hy vọng phòng mình đừng bị một cô nàng nào đó ở qua, hay có thể nói là bị bọn họ chà đạp qua.
“Cũng thế.”
Lãnh Tử Tình nhanh chóng lên lầu, mở cửa phòng mình ra, quả nhiên, ngay cả bức tường bằng thủy tinh kia cũng giống.
Vội vàng lại chạy xuống dưới, nhìn Lôi Tuấn Vũ đang đứng bất động thanh sắc, Lãnh Tử Tình không nén được hỏi một câu có chút kỳ quái: “Tuấn Vũ, không phải là anh đã đem tôi quay trở lại nhà cũ đấy chứ!”
Trừng mắt liếc cô một cái, Lôi Tuấn Vũ mặc kệ không thèm trả lời. Anh làm gì có tâm tình cùng cô chơi đùa với căn nhà!
“Nếu em cần thứ gì, có thể gọi điện thoại cho tôi. Nơi này rất an toàn, cứ yên tâm đi. Nếu mấy lão nhân gia kia không quay về, tôi sẽ không đến đây quấy rầy em! Được rồi, chúc em vui vẻ!” Lôi Tuấn Vũ lại giống như bàn giao xong nhiệm vụ.
Đi theo anh ra ngoài cửa, nhìn thấy cảnh vật bên ngoài khác hoàn toàn với ngôi nhà kia của anh, Lãnh Tử Tình mới tin đây thật sự là căn nhà thứ hai! Trời ạ! Anh ta còn không phải kỳ quái! Nhà ở làm cái gì mà phải giống nhau như đ