Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1343982
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3982 lượt.
m phòng, không cẩn thận nhìn thấy Lãnh Tử Tình thế này, nhất thời đói bụng ăn quàng, vậy anh phải ăn nói với nhạc phụ nhạc mẫu thế nào đây?
Anh cho rằng mình che giấu rất giỏi, vì cái cớ này làm anh rất hài lòng.
Muốn rời khỏi phòng cô, nhưng chân anh lại không nhấc lên được, lưu luyến nấn ná ánh mắt trên khuôn mặt đang say ngủ của cô.
Đột nhiên, di động cạnh gối của Lãnh Tử Tình rung lên. Sợ cô tỉnh giấc, Lôi Tuấn Vũ vội cầm lấy, vừa nhìn số gọi đến thì hoá ra là Hoa Bá!
Muộn như vậy rồi còn gọi điện thoại? Lôi Tuấn Vũ không khỏi chau mày, liếc mắt nhìn Lãnh Tử Tình đang ngủ say, sắc mặt không vui ấn nút nghe điện, rồi xoay người đi ra khỏi phòng ngủ của cô.
Một giọng nam trung tràn đầy từ tính truyền vào tai anh, mẹ nó chứ, gợi cảm cực kỳ!
“Tử Dạ? Bụng còn đau không? Có đỡ hơn chút nào không?” Giọng nói ôn nhu không ngừng vọng đến bên tai Lôi Tuấn Vũ.
Tử Dạ? Hắn gọi cô là Tử Dạ? Giữa hai bọn họ còn có cách gọi thân mật khác, sáng tỏ được điểm này, Lôi Tuấn Vũ vô cùng không thoải mái!
“Tử Dạ? Em sao vậy? Sao lại không nói lời nào? Bụng còn đau không? Có cần anh qua đó không? Nói cho anh biết em đang ở đâu…” Bởi vì Lôi Tuấn Vũ không đáp lại, cứ rầu rĩ nghe điện, nên Hoa Bá bắt đầu lo lắng.
“Tử Dạ, Tử Dạ? Em nói đi chứ? Tử…”
Giọng nói lạnh như băng thành công làm cho đối phương im bặt: “Hoa tiên sinh, cảm ơn anh đã quan tâm tới vợ tôi!Cô ấy khoẻ lắm!”
Hoa Bá như ngừng thở. Nhìn điện thoại trong tay, anh tự cười giễu mình. Người ta đã có chồng ở bên cạnh! Sao anh lại có thể quên được chứ! Suýt nữa thì nhào qua đó rồi, chỉ cần có di động thì tìm được chỗ ở của cô ấy không khó! Cũng may bản thân không quá kích động, nếu không chẳng phải làm cô mang tiếng bất nghĩa hay sao?
“Ồ, Lôi Tổng ở nhà, vậy tốt quá rồi.” Hoa Bá hồi lâu sau mới đáp lại.
“Hoa tiên sinh, không phải người phụ nữ của mình thì đừng quá quan tâm, nếu không sẽ dễ gây hiểu lầm đấy!” Lôi Tuấn Vũ nói xong liền ngắt máy. Anh không biết tại sao mình lại nói câu này, cũng không biết mình làm vậy là đang cảnh cáo Hoa Bá hay vì nguyên do gì khác. Chỉ biết khi nhận cuộc gọi này, trong lòng anh rất khó chịu.
Khó chịu đến cực điểm!
Ngày 3 tháng 1 – Cháy!
Nhìn đồ ăn khuya mình mang về, Lôi Tuấn Vũ liền buồn bực không thôi. Anh đang bị điên rồi hay sao vậy? Tự dưng nửa đêm nửa hôm lại đi mua thức ăn khuya về cho cô nhóc không có lương tâm này! Thật đáng chết! Vừa định đem hết chỗ đồ ăn này ném vào thùng rác, đi ra đến cửa anh đột nhiên lại thay đổi chủ ý.
Chết tiệt! Không thể vứt đi được! Là cô nàng định để đến sáng sớm đói bụng, đợi tên nhãi kia đem đồ ăn sáng tới cho à?
Nghĩ vậy nên anh lại đặt đồ ăn cầm trong tay xuống trên bàn. Lôi Tuấn Vũ vội lên lầu, cố ý đẩy mạnh cửa phòng ngủ của Lãnh Tử Tình ra đến sầm một tiếng, làm Lãnh Tử Tình đang ngủ say giật nảy mình choàng dậy.
Lãnh Tử Tình đang ngủ say sưa, nào biết được giờ này Lôi Tuấn Vũ đang dằn vặt cái gì. Chỉ nghe “rầm” một tiếng, cô ngồi bật dậy, trợn to mắt nhìn người mới bước vào. Sao lại là Lôi Tuấn Vũ? Trời ạ! Hắn làm sao vậy?
Lôi Tuấn Vũ ngồi trên sô pha, sắc mặt sầm sì! Nhìn bọc đồ ăn khuya to đùng trên bàn, hắn giận đến thở không ra hơi! Tại sao hắn lại làm ra một chuyện ngu xuẩn như vậy. Nếu để Cổ Dương biết, không biết hắn sẽ bị cười nhạo mấy tháng trời nữa đây!
Cô nhóc kia thay hay không thay đồ, ăn hay không ăn cơm thì có liên quan gì đến anh? Chẳng qua là đến tháng mà thôi! Trên đời này có người phụ nữ nào mà hàng tháng không phải gặp qua chuyện này! Hắn đúng là rỗi hơi mà! Nghĩ đến ánh mắt vô tội của cô lúc nãy, Lôi Tuấn Vũ hắn càng thêm nghẹn uất!
Bực bội liếc đồng hồ, hả, cô ta còn õng ẹo cái gì! Hắn bật đứng dậy, xông lên tầng hai.
Lôi Tuấn Vũ lạnh lùng đẩy cửa phòng cô ra, đang định bạo phát, thì bỗng dừng phắt…
Lãnh Tử Tình cả kinh đến nỗi quên cả che người lại! Một người con gái chỉ mặc nội y xấu hổ đứng trước mặt hắn. Nhìn sang bên cạnh, tay cô vẫn đang cầm bộ quần áo ngủ bảo thủ.
Nhưng trùng hợp như vậy, hắn vọt đến bên cô chỉ trong chớp mắt, Lãnh Tử Tình sợ đến mức run lập cập, quần áo trong tay rơi xuống đất, mà lúc này cô kinh hoảng đứng đối diện với Lôi Tuấn Vũ.
Lôi Tuấn Vũ nhất thời mất đi khả năng suy nghĩ! Ánh mắt ngang tàng của hắn gắt gao dính lấy ngực cô, chết tiệt hắn đi! Hắn trước giờ chưa từng nhìn thấy bộ ngực nào đầy đặn mà “khéo léo” như vậy! So với những cô gái đã từng qua lại với hắn, cô ta chẳng qua là một con cá nhỏ mà thôi! Nhưng bộ ngực mềm mại kia của cô làm hắn kích động muốn dùng đôi môi mình hôn xuống mà nhấm nháp, mà thưởng thức. Da thịt trắng như ngọc của cô bởi vì bối rối mà nhuốm thêm một màu hồng nhạt, làm chúng càng thêm dụ nhân…
Nhất thời, Lôi Tuấn Vũ phát hiện một nơi nào đó trên cơ thể mình đang bành trướng! Trời ạ, hắn muốn làm một việc…
Giây tiếp theo, Lãnh Tử Tình như quên cả hô hấp! Cô nhìn thấy tên đàn ông này đi về phía mình…
Trốn mau! Trốn đi đâu bây giờ? Lãnh Tử Tình đã bắt đầu su