XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1343981

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3981 lượt.

y nghĩ được trở lại, cô không thể đứng đây, hắn muốn làm gì?! Ánh mắt của hắn làm cô sợ chết đi được! Cô toàn thân xấu hổ đến phát run lên từng đợt!
Lập tức nghĩ ra mình phải che đi bộ ngực, Lãnh Tử Tình cuống quít nâng tay lên.
Thế nhưng gã đàn ông kia trong một giây đã nắm chặt lấy cánh tay cô, ánh mắt hắn nóng bỏng đến độ sắp làm cô phải bỏng.
“Em có biết xuất hiện trước mặt đàn ông trong bộ dáng này có nghĩa là gì không?” Lôi Tuấn Vũ nói khẽ khàng tựa như thổ lộ tâm tình…
“Không… không phải… …” Lãnh Tử Tình hoảng hốt răng môi va vào nhau lập cập.
Đôi môi nóng như lửa chặn lại lời cô nói, hắn mãnh liệt mút lấy môi cô, làm cô nhất thời mất đi ý thức, chìm đắm vào trong sự ấm áp mà hắn đột nhiên tạo ra.
Lãnh Tử Tình tim đập thình thịch, cơ hồ sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Tay hắn đang nắm chặt lấy cánh tay cô, quặt chúng lại đằng sau lưng cô. Môi lưỡi hai người gắt gao quấn lấy nhau.
Lãnh Tử Tình không ngừng lùi lại sau, né tránh sự tấn công của hắn, nhưng Lôi Tuấn Vũ bá đạo từng bước từng bước xâm nhập, không cho cô thời gian trốn tránh.
Nụ hôn của hắn dường như hút lấy toàn bộ hơi thở của cô, cô chỉ có thể bất lực mà phối hợp. Đôi cánh tay hắn quấn lấy cánh tay cô, gắt gao ghì chặt, đem cơ thể ở trần của cô trói lại vào trong lòng mình. Mùi vị đàn ông nam tính lập tức làm toàn thân cô run rẩy.
Hắn muốn làm cái gì?! Hắn đang làm cái gì?! Hắn sẽ làm cái gì?! Trong đầu cô chỉ còn lại một chuỗi câu hỏi, không còn khả năng suy nghĩ…
Lực đạo của hắn bắt đầu nương nhẹ lại, nhưng vẫn không thể rời khỏi đôi môi cô. Thật ngọt ngào, thật thuần khiết, thật đẹp đẽ! Lôi Tuấn Vũ thật sự muốn vĩnh viễn ngậm lấy, cắn mút đôi môi này!
Nhìn ánh mắt mê ly của cô, Lôi Tuấn Vũ tâm tình chuyển biến tốt đẹp, dáng điệu bây giờ của cô thật sự là khả ái! Một bàn tay to của hắn lén lút đặt lên ngực cô.
“Ah!” Lôi Tuấn Vũ kìm lòng không đặng thốt ra tiếng! Chết tiệt, thật mềm mại, thật trơn láng! Hắn ngẩng đầu thở dốc, lại dùng đầu lưỡi khiêu khích tách môi cô ra, dây dưa trêu đùa đầu lưỡi ngọt ngào trong khoang miệng cô!
Lãnh Tử Tình giờ khắc này kinh hoảng muốn lùi ra sau, nhưng lại bị cánh tay hắn giữ chặt hơn.
Thân thể cô chưa từng bị người đàn ông nào sờ mó như vậy… Bàn tay trước ngực cô dường như tràn đầy ma lực, làm toàn thân cô bắt đầu nóng bừng lên. Cô thậm chí cảm thấy được vật thể cứng ngắc đang áp vào phía trước bụng mình!
Một nguồn nhiệt nóng từ bụng dưới của cô mạnh mẽ xông lên! Lãnh Tử Tình đầu óc thanh tỉnh! Cô hiện tại… Ông trời ơi! Hôn nữa là sẽ “tràn dầu” đó nha!
Cô hoảng hốt đẩy hắn ra, nhưng căn bản là đẩy không được. Nụ hôn của hắn ngược lại càng thêm mạnh bạo.
Dưới tình thế cấp bách, Lãnh Tử Tình cắn đầu lưỡi hắn…






Ngày 8 tháng 1 – Ăn khuya
Lôi Tuấn Vũ không hề phòng bị, đau đến nhe nanh trợn mắt, tức giận nhìn cô, lực đạo trên tay lại tăng thêm vài phần!
Lãnh Tử Tình trong mắt hoảng loạn nhưng kiên nhẫn, cô nỗ lực áp chế tình cảm của mình, run rẩy nói: “Anh quá đáng rồi!”
Liếm liếm đầu lưỡi bị đau, tuy không chảy máu, nhưng loại đau khác lạ này vẫn tê điếng trong miệng, Lôi Tuấn Vũ cả nửa ngày sau cũng vẫn chưa nói chuyện lại được.
Nhìn vẻ mặt quật cường cùng ánh mắt kiên định của Lãnh Tử Tình, đầu óc Lôi Tuấn Vũ dần dần thanh tỉnh! Ý thức được tay mình dường như vẫn đang ở vị trí nào đó, đã đem một bên ngực cô thay đổi hình dạng rồi.
Lần này Lãnh Tử Tình trốn hắn đứng cách thật xa, sự tình vừa nãy cô vẫn còn tim đập chân run. Đột nhiên, bụng dưới quặn đau, Lãnh Tử Tình không khỏi khom lưng, lấy một tay ôm bụng lại.
“Làm sao vậy?” Lôi Tuấn Vũ ngữ khí tuy rằng không quá hữu hảo, nhưng vẫn là rất quan tâm.
“Có khả năng… là căng thẳng quá… bụng hơi đau… Anh đừng chạm vào người tôi!” Lãnh Tử Tình gạt bàn tay đang sốt sắng đỡ cô của Lôi Tuấn Vũ ra, khép hờ mắt, điều chỉnh lại hô hấp, tận lực làm mình thoải mái, bình tĩnh lại.
Cô là đang chỉ trích anh làm cô căng thẳng hay sao? Nhìn bộ dáng của cô, trong lòng anh lại nổi lên một cảm giác áy náy xấu hổ. Lôi Tuấn Vũ nhấm nhẳng: “Ăn khuya đi!”
Lãnh Tử Tình sững sờ, cảm giác bụng mình quả thật có hơi đói. Loại cảm giác đau này tựa hồ không chỉ đơn giản là đau bụng do sinh lý. Dạ dày lại co thắt một trận.
Cũng không e dè gì nữa, Lãnh Tử Tình liền ngồi xuống ghế bắt đầu ăn bữa khuya. Vẫn còn nóng hôi hổi. Như vậy là hắn vừa mới mang về sao?
Lãnh Tử Tình muốn nói một câu cảm ơn, nhưng nhớ lại cảnh tượng lúc nãy, vẫn sợ hãi trong lòng, liền chỉ biết cắm đầu xuống ăn, đến mắt cũng không hề nhìn lên lấy một lần. Tên đàn ông nói lời không giữ lấy lời này! Nhanh nhanh chóng chóng ăn cho xong, vũ trang đầy đủ đứng lên chiến đấu với hắn! Không, là nói lý lẽ với hắn!
Nhìn cô ăn rất ngon, Lôi Tuấn Vũ cũng ngồi xuống.
Lãnh Tử Tình phát hiện chiếc ghế bên cạnh mình có động tĩnh, vội đứng phắt dậy, tránh ra thật xa, trợn mắt kinh hoàng nhìn Lôi Tuấn Vũ.
Lôi Tuấn Vũ nhất thời đen mặt lại, cô như thế nào lại đối xử với an