Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4246 lượt.
rỉ nhục nhã.
Hôm qua sau khi xảy ra chuyện đó, hắn ngồi ở ghế sô pha nhìn cô hồi lâu, mà cô thì trước sau cứ nhắm chặt mắt lại, khoả thân nằm trên đó.
Lôi Tuấn Vũ sao có thể bỏ qua được ánh mắt giao nhau của bọn họ, nội tâm tựa hồ như có một tia xấu hổ. Hắn không khó nhìn ra đôi nam nữ này dường như có tình cảm!
Hắn đưa cho phục vụ một tệp tiền rồi đi ra ngoài.
“Hêy, Vũ, chờ tôi với, ông đi đâu đấy?” Cổ Dương từ trong quán đuổi theo ra ngoài, gọi to.
Mắt nhìn thấy Tuấn Vũ ôm lấy Tử Tình lên xe, phóng vụt đi, Cổ Dương đứng ngẩn ra một chỗ không hiểu ra làm sao.
Tử Tình không muốn nhớ lại những chuyện này, nhưng từng cảnh từng cảnh một cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.
Cửa ra vào mở đến “oành” một tiếng, Tử Tình sợ đến nỗi run lập cập, nhìn thấy bóng dáng Tuấn Vũ đứng ở cửa ra vào thì lông tơ toàn thân dựng đứng cả lên.
Vì thế cô bật dậy, chạy phắt lên chiếc cầu thang hình xoáy ốc về phòng mình, đóng “sầm” cửa lại. Một tay cô đặt lên tim, cô dán lưng vào cánh cửa từ từ trượt xuống, trái tim suýt nữa thì nhảy vọt lên cổ họng.
Lôi Tuấn Vũ chau mày nhìn Tử Tình biến mất chỉ sau vài giây kia, trong lòng rối rắm không thể tả. Hắn sáng sớm đã đi công tác, cả ngày không có lòng dạ nào làm việc, giống như mình đã phạm vào tội lỗi không thể tha thứ vậy, chưa đến giờ tan tầm hắn đã phóng như bay về nhà, chỉ sợ Tử Tình xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Vừa bước vào phòng nhìn thấy cô thì Tuấn Vũ thở phào nhẹ nhõm, nhưng hành động của cô làm hắn rất rối rắm, hắn không biết làm sao cho phải. Có lẽ trước kia hắn chưa từng có kinh nghiệm đối với loại chuyện như thế này.
Sau ngày hôm qua, hắn cũng bị hành động dị thường của mình đả kích nặng nề. Tại sao hắn có thể đi cưỡng bức một cô gái chứ? Đặc biệt cô gái này cũng không phải là quá mức lộng lẫy gì cho cam, là thanh mai trúc mã của hắn, quen biết từ nhỏ, là cô gái mà hắn cho rằng ngây ngô như một quả bí ngô vậy.
Đi lên gác, khi đi qua cửa phòng cô, hắn dừng lại, do dự đứng ở trước cửa.
Tử Tình tim đập “thịch thịch thịch!” điên cuồng, chỉ sợ Lôi Tuấn Vũ xông vào. Cô cả ngày hôm nay không ăn uống gì, cơ thể rất suy nhược, mà đầu thì ong ong lên không biết phải suy nghĩ thế nào nữa.
“Tử Tình? Chúng ta nói chuyện được không?” Giọng nói của Lôi Tuấn Vũ từ bên ngoài vọng vào.
Tử Tình tâm trạng rối bời, sợ hãi hoảng hốt bịt miệng lại, sợ mình kinh hãi quá độ mà hét lên.
“Tử Tình? Mau mở cửa ra, chúng ta… có thể nói chuyện được không?” Giọng nói của Lôi Tuấn Vũ lại vang lên.
Lãnh Tử Tình vội vàng khoá trái cửa lại, lấy hai tay bịt chặt lấy tai, không muốn nghe thấy giọng nói của hắn nữa.
Mắt vừa nhắm lại, cô lập tức nhìn thấy cơ thể trần truồng cơ bắp rắn chắc của Lôi Tuấn Vũ, đôi môi gợi cảm hôn lên ngực cô…
“Không! Không phải như thế!” Tử Tình hoảng hốt rên rỉ, cô sao có thể nhớ lại những khung cảnh dơ bẩn mà hắn đã cưỡng bức cô vậy? Trời ơi! Cô bị làm sao vậy?
“Tử Tình? Tử Tình?” Lôi Tuấn Vũ nhẹ nhàng gõ cửa, không nghe thấy bất kì phản ứng gì. Hắn chán nản rút một điếu thuốc từ trong túi ra, châm thuốc lên.
Không biết đã qua bao lâu thời gian, Tử Tình ngủ ngồi ngay trên sàn nhà. Trong giấc mộng của cô, cô nhìn thấy một cảnh tượng kì quái…
Cô mơ thấy một cánh đồng tràn ngập sắc vàng của hoa cải, cô đang chạy thục mạng xuyên qua cánh đồng. Quan sát kĩ khuôn mặt của cô gái đang chạy, thì phát hiện cô đang mỉm cười, một người đàn ông đang chạy đuổi theo cô, anh chạy rất thoải mái ung dung, tựa hồ không muốn đuổi kịp cô.
Vì thế cô nghe thấy giọng cười sảng khoái, tràn đầy từ tính của anh. Dần dần, cô nhìn thấy khuôn mặt của anh, một khuôn mặt anh tuấn rạng rỡ như thái dương, là Hoa Bá, anh cười sáng lạn, ánh mắt tràn trề sủng nịnh yêu thương trước sau cứ đăm đắm nhìn vào bóng lưng cô.
Cô chạy rất lâu, có chút mệt mỏi, liền dừng lại, nằm duỗi dài trên cánh đồng cải vàng. Hoa Bá chân thành đi đến bên cô, nhẹ nhàng hôn lên mái tóc cô.
Cô vô tình cúi đầu xuống, phát hiện mình chỉ mặc một bộ váy lụa voan mỏng manh màu đỏ, cơ thể không được đầy đặn cho lắm lung linh ẩn hiện dưới làn voan mỏng. Cô lập tức xấu hổ ngồi dậy, lấy hai tay che chắn trước ngực.
Nụ cười của Hoa Bá ngưng đọng lại, ánh mắt anh toát ra tình cảm phứp tạp. Anh tiến lên trước, quỳ xuống trước mặt cô, nhẹ nhàng kéo cánh tay cô ra, hôn lên từng ngón tay cô, đầu ngón tay, mu bàn tay, đốt ngón tay… không bỏ sót chỗ nào.
Một luồng điện tê dại phóng thẳng vào tim cô, bàn tay cô run rẩy, hoảng hốt cúi đầu xuống, không dám nhìn vào ánh mắt nóng bỏng của anh. Anh định làm gì? Anh muốn cô sao? Cô nhắm mắt lại, hàng mi run rẩy tiết lộ sự khiếp đảm của cô.
Ánh mắt bỏng cháy của Hoa Bá lần xuống dưới chóp mũi của cô, đôi môi nóng rực hôn lên môi cô, nhẹ nhàng đẩy cô ngã ra nằm xuống biển hoa vàng lóng lánh.
Cô chầm chậm nhắm mắt lại cảm thụ sự âu yếm che chở từng ly từng tí một của anh, nụ hôn dịu dàng của anh dường như đang ve vuốt cô vậy…
Ngày 16 tháng 1 – Di chứng
Một