Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.
muốn mua cái gì không?”
“Không thấy.” Vân Thường cúi đầu, bên tai là hơi thở nóng bỏng của anh, thẹn thùng run rẩy lông mi.
Lục Diệp cười khẽ một tiếng, thế này rồi mà còn mạnh miệng với anh! “Muốn mua nhãn nào?”
Vốn anh cho rằng một người đàn ông như mình mà đi mua món này sẽ xấu hổ lắm, song hiện tại lại cảm thấy chẳng có gì, đó là bà xã anh, cái gì cũng là của anh!
“Gì, gì cũng được!” Giọng Vân Thường càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng gần như thì thầm. Lục Diệp thấy da mặt cô mỏng quá, cũng không hỏi nữa, đằng nào anh cũng xem quảng cáo trên ti vi rồi, biết mấy nhãn hiệu, mua hết là xong chứ gì!
Lục Diệp không biết nhiều ít, mắt Vân Thường lại không thấy, thế nên đến cuối buổi, lúc hai người đẩy nguyên một xe băng vệ sinh ra quầy thanh toán, vô số người ghé mắt. Tố chất tâm lý của thiếu tá Lục vô cùng tốt, dưới cái nhìn chăm chú của bao nhiêu người như thế mặt không đổi sắc tim không đập, ngay cả ánh mắt cũng không thay đổi.
Vân Thường còn đang mải nghĩ vụ bao cao su, nhưng đến cùng vẫn không nói ra. Thật ra trong lòng cô còn ôm may mắn, dù sao mang thai không phải một chốc là có, thành ra cô giấu luôn chuyện này vào bụng.
Buổi chiều, Lục phu nhân gọi điện tới, nói với Vân Thường bà thuê người may cho cô một bộ sườn xám, mấy ngày nữa là xong, đặc biệt thông báo cho cô một tiếng, đến chừng đó bảo Lục Diệp chở cô về nhà họ Lục lấy.
Quý bà họ Lục luôn hoạt bát, khổ nỗi thượng tướng Lục và thiếu tá Lục đều là người nghiêm chỉnh, không ai điên không ai quậy với bà, khó khăn lắm mới được cô con dâu ngoan hiền, Lục phu nhân cao hứng tới mức cả ngày không ngậm miệng lại được, thương Vân Thường như con gái mình.
May quần áo, mua đồ ăn, sợ cô ở nhà họ Lục không quen.
Vân Thường chưa từng mặc sườn xám. Cô lớn lên trong một gia đình bình thường, có cơm ăn, có sách đọc là thỏa mãn lắm rồi, căn bản không đủ điều kiện cho cô mơ ước thêm gì khác.
Giờ đến nhà họ Lục, bỗng nhiên cái gì cũng có. Vân Thường cứ cảm thấy mình nợ nhà họ Lục nhiều lắm, nhiều tới nỗi cả đời này cũng không trả hết.
“Mẹ may đồ cho em?” Ngắt điện thoại, Lục Diệp sán lại hỏi.
Vân Thường gật đầu “Dạ, là sườn xám.” Cô không nỡ từ chối tâm ý của người lớn.
“Cho em thì lấy đi.” Lục Diệp đoán suy nghĩ của cô, vuốt tóc cô “Mẹ là vậy đó, thích tặng quà. Không cần ngại.”
Vân Thường chần chừ một lát mới nói “Nhưng… nhưng em cũng không có chỗ mặc tới sườn xám mà!” Cô gần như ở lì trong nhà, sườn xám với cô mà nói tuy thích nhưng không có chỗ dùng đến.
Lục Diệp cười “Mẹ muốn em mặc để khoe thôi!”
Hả? Vân Thường không hiểu, khoe cái gì? Cô có gì để khoe, không đẹp, mắt còn mù nữa.
Nghi hoặc của cô viết hết trên mặt, Lục Diệp cười khẽ: “Mẹ thích nhất là người cao ráo, bà luôn cảm thấy mình lùn mặc sườn xám không đẹp nên mới may cho em.” Anh ngừng một chút nói tiếp: “Với lại anh nhớ, mấy ngày nữa hình như là sinh nhật một người bạn của mẹ, chắc mẹ định dẫn em đi.”
“Em có thể không đi không?” Vân Thường níu vạt áo Lục Diệp đáng thương hỏi, mắt cô không nhìn thấy, đi ra ngoài chỉ làm người ta rối thêm!
“Anh sẽ coi chừng em.” Lục Diệp không trả lời thẳng nhưng ý tứ rõ là, cô không thể không đi.
Vân Thường rụt vai, Lục Diệp cũng không chịu giúp cô.
“Đúng rồi.” Ngay lúc này, Lục Diệp chợt lên tiếng: “Sao mẹ biết số đo của em?”
Người Vân Thường cứng đờ, đánh trống lảng: “Em… em đi toilet.”
Ố? Tính tò mò của thiếu tá Lục trỗi dậy, quờ tay ôm lấy cô vợ định trốn của mình, ấn cô ngồi lên đùi anh “Nói đi.”
“Không có gì.” Vân Thường chơi xấu, toàn bộ sức nặng cơ thể dồn hết lên mông, định bắt Lục Diệp mau thả cô ra.
Tiếc là da thiếu tá Lục cứng như sắt, xương làm bằng thép, đâu thèm để ý chút sức nặng này. Vươn tay khẽ gãi nơi eo cô, uy hiếp “Nói hay không, hả?”
Vân Thường sợ nhột, cười đến mức cả đôi mắt hạnh đen nhánh mờ sương, chỉ vài cái đã nhũn trong lòng Lục Diệp “Em, em nói!”
Thiếu tá Lục nhân cơ hội sờ mó eo người ta mấy cái, chấm mút, bây giờ mới siết chặt Vân Thường “Nói đi!”
“Lúc đó anh còn chưa về nhà,” Vân Thường thẹn thùng “Sau đó mẹ lấy số đo của em nói muốn may áo cưới cho em.”
“Áo cưới?”
“Dạ, là loại cổ đại ấy, sau đó mẹ nói anh về mà không đồng ý, bà sẽ dẫn em… dẫn em…” mặt Vân Thường hơi đỏ “Cướp anh về! Nói là cướp chú rể…”
Thiếu tá Lục cảm thấy nhất định mình bị sét đánh rồi, cướp anh? Cái gì vậy trời!
Vân Thường có phần thấp thỏm, cứ cảm thấy hình như mình bán đứng Lục phu nhân rồi “Lục Diệp, anh giận hả?”
“Không có.” Giọng Lục Diệp có chút hết chỗ nói, anh thật không hiểu, vì sao người nghiêm túc cứng nhắc như ba anh lại sống với mẹ anh được, hơn nữa hai người chưa hề cãi nhau bao giờ, sức nhẫn nại của ba anh người bình thường tuyệt không sánh kịp!
Có điều nói cái này, đột nhiên Lục Diệp nghĩ, mình còn nợ Vân Thường một hôn lễ.
“Vân Thường,” Anh hôn lên vành tai Vân Thường, nhột nhạt làm Vân Thường rụt cổ, y chang chú thỏ con vừa ra khỏi hang thì gặp gió lạnh.
“Dạ?”
“Chúng ta còn chưa tổ chức hôn lễ.”
Vân Thường ngẩn ra rồi cười: “Cái đó