Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342208

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2208 lượt.

Dạ không phải dễ phá như vậy, An Thụy tìm lâu như vậy cũng không thể phá giải, tin chắc trên đời này cũng không có mấy người có năng lực đó, chỉ cần nền móng Ám Dạ vẫn còn thì không bao lâu sau có thể khôi phục lại.”
Kiều Bối Nhi đưa tay ôm lấy thắt lưng của anh,“Này em đương nhiên biết”. Đó là cô tự mình thiết kế, năng lực phòng vệ thế nào cô rất rõ,“Em chỉ là lo không biết Vân Huyên ngu xuẩn kia sẽ làm ra chuyện điên rồ gì !”
Tư Minh Dạ vuốt ve cánh tay của cô, nhíu mày,“Nếu Ám Dạ thật sự kết thúc, anh sẽ đem U Minh Điện tặng cho em, vậy em không cần lo lắng nữa chứ ?”
Kiều Bối Nhi cười khẽ ra tiếng,“Dạ, anh thật đúng là không chịu trách nhiệm, anh không sợ em làm U Minh Điện bị sụp đổ sao ?”
“Sẽ không !”
Từ từ Nam Cung Liệt tỉnh táo lại, cho dù Bùi Diệc không thích Viên Viên cũng sẽ không tùy tiện mà lấy mạng cô ta, hơn nữa Viên Viên là người anh quan tâm, Bùi Diệc nhất định sẽ không vô duyên vô cớ làm như vậy,“Diệc…
Bùi Diệc dìu anh đến giường nằm xuống, muốn xoay người lại bị Nam Cung Liệt nắm lại, trong mắt Nam Cung Liệt đều là áy náy,“Diệc… đừng đi…” Anh sao có thể hoài nghi cậu ta ?
Hiện tại Nam Cung Liệt vốn không còn sức lực gì, Bùi Diệc dễ dàng kéo tay anh ra.
“Diệc…” Trong lòng Nam Cung Liệt có chút hoảng, không biết nên nói cái gì.
Bùi Diệc quay đầu nhìn anh một lát, đột nhiên nhếch môi cười nói,“Tôi chỉ muốn gọi điện thoại cho Lam Tư !” Tuy anh đoán con sâu kia chỉ có tác dụng gây tê liệt nhưng vẫn muốn Lam Tư xem qua sau đó mới có thể yên tâm.
“Ha ?” Nam Cung Liệt có chút thất thần, sững sờ nhìn Bùi Diệc đi đến bên bàn, cầm lấy di động gọi cho Lam Tư, sau đó lại nhìn cậu ta trở về bên giường. Nam Cung Liệt rốt cục nhịn không được hỏi,“Cậu rất vui ?” Cười đến mức sáng lạn như vậy sao có thể mất hứng ?
Không đợi Bùi Diệc mở miệng, sắc mặt Nam Cung Liệt tối sầm,“Đừng nói là thấy tôi như vậy nên cậu rất vui nha ?” Anh sao có thể quên Bùi Diệc luôn thích tìm niềm vui trên đau khổ của người khác chứ, mà người khác này đa số đều là do anh đảm đương. Hiện tại bộ dáng của anh quả thật rất thảm hại, cũng đủ chiều ý Bùi Diệc.
Bùi Diệc cười gật đầu. Thật là bộ dáng của cậu ta rất đúng ý anh, nhưng không phải dạng này. Mà lúc nãy bộ dáng giống như con chó nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ, sợ hãi bất lực.
Không đợi Nam Cung Liệt bốc hỏa, Bùi Diệc đột nhiên nói,“Liệt, cậu cũng không nên trách tôi !” Là cậu ta khiến anh có cảm giác mình không phải một bên tình nguyện, như vậy sẽ không thể trách anh kéo cậu ta xuống nước. Viên Viên kia vẫn là nên cút xa thì hơn !
Sau lưng Nam Cung Liệt liền có một trận gió lạnh, thanh âm run rẩy nói,“Cậu có thể đừng cười như vậy hay không… Lông tóc dựng đứng…” Dựa theo kinh nghiệm phán đoán, Bùi Diệc cười như vậy tuyệt đối sẽ có người không may, nhưng vì sao anh lại cảm thấy lần này người không may chính là mình ? [Vũ : em sẽ cầu nguyện cho anh a *hắc hắc*'>
Lam Tư sau khi kiểm tra qua lạnh lùng nói,“Không có việc gì, chỉ là toàn thân không có sức mà thôi, qua mười hai tiếng nữa thì ổn rồi !” Vì nghe giọng Bùi Diệc không giống sốt ruột, bộ dáng lại thật cao hứng nên Lam Tư cũng không có kinh động những người khác. Sự thật chứng minh quả thật không phải chuyện lớn gì.
Thuận tiện kiểm tra thi thể trên mặt đất một chút, Lam Tư nói,“Thuật dịch dung tốt lắm !” Từ trong tay phải của cô gái kia lấy ra một cây châm độc, sắc mặt Lam Tư ngưng trọng,“Cũng may không có bị đâm đến, trên châm này có độc, có thể gây chết người trong nháy mắt !” Cẩn thận lấy châm độc kia cất kỹ chuẩn bị cho nghiên cứu.
Nam Cung Liệt càng thêm áy náy, tuy chẳng qua là vì quá mức kích động nên trong nháy mắt mới không tỉnh táo như vậy. Nhưng anh vẫn cảm thấy có lỗi với Bùi Diệc.
Lam Tư sau khi nghiên cứu thi thể kia xong mới nói,“Được rồi, tôi đi đây !” Giọng nói có chút nhẹ nhàng, rõ ràng đối với lần thu hoạch châm độc này rất vừa lòng.
Nam Cung Liệt đột nhiên lên tiếng,“Lam Tư, cậu có thể đến xem Viên Viên không, tôi có chút lo lắng cho cô ấy.”
Tâm tình tốt của Bùi Diệc nháy mắt biến mất không còn, sắc mặt có chút âm trầm, anh cũng không quên lúc nãy Nam Cung Liệt vì Viên Viên giả kia mà nghi ngờ anh. Tuy biết cậu ta quá mức kích động nhưng thật sự vẫn khiến người ta khó chịu.
Lam Tư nhìn sắc mặt Bùi Diệc, ánh mắt lộ ra mỉm cười,“Được !” Nhờ phúc của Nam Cung Liệt, bây giờ sắc mặt của Bùi Diệc càng lúc càng khó coi.
Đóng cửa, khóa lại, Bùi Diệc vẻ mặt u ám đi đến bên giường. Nhìn Nam Cung Liệt từ trên cao xuống, da đầu Nam Cung Liệt run lên, có ai tới nói cho cậu biết lại xảy ra chuyện gì không ? “Diệc… bây giờ tôi bị thương, không thể đánh nhau, có thể sẽ gây ra tai nạn chết người !”
Hai tay Bùi Diệc ôm ngực, cười như không cười nói,“Không sai ! Còn nhìn ra được tôi muốn đánh người !”
Nam Cung Liệt vẻ mặt hắc tuyến,“Cậu thật sự muốn đánh tôi sao ?”
Bùi Diệc đột nhiên hỏi,“Liệt, IQ của cậu có phải rất thấp không ?”
Nam Cung Liệt liếc mắt xem thường,“IQ của tôi thấp sao có thể trở thành tứ đại đường chủ của U Minh Điện ?”
Bùi Diệc khom ng


Old school Easter eggs.