Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.

ười tới gần mặt cậu ta, cẩn thận quan sát một lượt, rất nghi ngờ,“Nhưng… sao lại trì độn như vậy chứ ?”
Nam Cung Liệt không tự nhiên mà chấn động, đưa tay đẩy đẩy anh,“Đừng dựa vào gần như vậy !…” Nhưng bây giờ ngay cả chút khí lực cậu cũng không có.
Bùi Diệc do dự nói,“Tôi cảm thấy nếu chờ cậu hiểu ra chỉ sợ phải đợi thêm vài năm nữa, xem ra tôi nên trực tiếp một chút có lẽ tốt hơn !”
“Ách ?” Nam Cung Liệt còn chưa kịp đặt câu hỏi miệng đã bị che kín, đôi mắt tròn trừng thật to, vẻ mặt hoảng sợ, ai tới nói cho cậu biết xảy ra chuyện gì đi a ? Vài lần trước đều có thể cho là Bùi Diệc uống rượu nhận sai người, hoặc là ngoài ý muốn nhưng hiện tại là thế nào ?
Cảm giác có một bàn tay đang cởi áo sơ mi của mình Nam Cung Liệt càng thêm kinh sợ, nhưng lại không có sức đẩy Bùi Diệc, chỉ có thể mở to đôi mắt tròn, trừng trừng nhìn cậu ta.
Bùi Diệc dường như đã biết anh có điều muốn nói, có lòng tốt thả môi anh ra, Nam Cung Liệt thở hổn hển,“Bùi Diệc, cậu… cậu làm cái gì ?”
“Vẫn không rõ ?” Bùi Diệc thở dài một hơi,“Xem ra còn chưa đủ !” Lại đưa tay tiếp tục cởi nút áo anh ra. [*đập đầu vào gối* sao anh Liệt ngốc thế a ~~~'>
Sắc mặt Nam Cung Liệt trắng bệch,“Bùi Diệc, có chuyện gì thì cứ bàn bạc cho ổn, nếu không thì cậu đánh tôi hai quyền đi !” Làm ơn đừng dọa anh, anh rất nhát gan a !
Bùi Diệc thản nhiên liếc mắt nhìn anh một cái,“Không có hứng thú !”
Nam Cung Liệt khóc không ra nước mắt,“Cùng lắm thì cậu khỏi cần đền rượu cho tôi !”
“Không liên quan ! Của tôi chính là của cậu !”
Nam Cung Liệt sửng sốt một chút, mắt thấy Bùi Diệc đưa tay tới thắt lưng của mình anh không khỏi hoảng sợ kêu lên,“Bùi Diệc, cậu dám !”
Bùi Diệc nhíu mày nhìn về phía anh,“Cậu cảm thấy tôi không dám ?”
Nam Cung Liệt sắp khóc lên cũng vì biết cậu ta dám nên anh mới có thể kinh hoảng a ! “Cậu đây là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn !”
Bùi Diệc “Nga” một tiếng, sau đó nói,“Tôi nhớ rõ có người nói qua lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn cũng là một loại năng lực !”
“Ai ai thêm… Ai nói ?”
Bùi Diệc nghi ngờ nhìn anh,“Không phải cậu nói sao ?”
“Tôi ?” Nam Cung Liệt thật sự hận chết miệng của mình, không nói cái gì tốt mà sao lại nói lời này a ?
“Bùi Diệc… Tôi muốn giết cậu…”
“Cứu mạng…”
Tiếng kêu vô cùng thê thảm nhưng phòng này cách âm hiệu quả như vậy nên cho dù có thính tai cỡ nào cũng không thể nghe thấy tiếng kêu cứu bi thảm của anh.
*****
“Dạ… Tối hôm qua không có chuyện gì cứ ?” Theo như cô hiểu biết tối hôm qua không bình ổn mới đúng, nhưng cô lại vừa cảm giác ngủ thẳng một giấc đến trời sáng, không có bị quấy rầy.
Tư Minh Dạ do dự, “Không hẳn !” Không phải thiếu hai người sao ?
Kiều Bối Nhi nhìn về phía Lam Tư nhưng lại thấy Lam Tư giống như đã mất hồn, không khỏi nhíu mày, hỏi,“Bảo Nhi, Lam Tư làm sao vậy ?”
Phạm Bảo Nhi liếc mắt nhìn Lam Tư một cái, nhíu mày, nhẹ giọng hỏi “Tiểu Tư, anh đang suy nghĩ gì vậy ?”
“Thuốc độc”
Phạm Bảo Nhi tiếp tục hỏi,“Thuốc độc gì ?”
“Thuốc độc trên châm độc.”
“Châm độc ở đâu ra?”
Mọi người nhìn bộ dáng vừa hỏi liền trả lời này, rốt cục cũng hiểu hóa ra lúc Lam Tư thất thần thì sẽ hỏi gì đáp đó.
Trải qua hai người một hỏi một đáp, mọi người cuối cùng cũng hiểu tối hôm qua quả thật đã xảy ra chuyện, nhưng cũng không được xem là chuyện lớn gì.
Kiều Bối Nhi suy nghĩ một chút rồi quay đầu nhìn Tư Minh Dạ, nhẹ giọng hỏi,“Dạ, anh có cảm thấy khảo nghiệm này thật sự chỉ là muốn thử thách chúng ta chứ không phải muốn mạng của chúng ta không ?” Nếu muốn mạng của bọn họ vốn không cần phiền phức như vậy, dùng sâu gây tê liệt làm gì, cứ trực tiếp dùng độc trùng là được rồi. Hơn nữa vốn không cần chuẩn bị tra tấn tinh thần làm gì, ngay cả phương trận lúc trước không phải cũng có đường để rút lui sao ?
Hơn nữa bây giờ bọn họ vốn không thể ra khỏi khách sạn này, không nói cái khác, chỉ cần đối phương không cung cấp thức ăn nước uống cho bọn họ thì có thể khiến bọn họ chết đói rồi.
Tư Minh Dạ gật gật đầu, Kiều Bối Nhi cười nói,“Chẳng lẽ đối phương cũng thật sự hy vọng có người có thể tìm được di chỉ của Minh Quốc sao ?” Lại liếc mắt nhìn Lam Tư, Kiều Bối Nhi đột nhiên run run khóe miệng, hỏi “Dạ, tình hình của Lam Tư như vậy có khi nào không cẩn thận lấy thuốc độc cho vào bữa sáng không?”
Nghe vậy động tác của mọi người lập tức cứng đờ, tất cả ánh mắt đều dừng trên người Lam Tư. Ánh mắt nóng như lửa cuối cùng cũng khiến Lam Tư phục hồi tinh thần lại,“Làm sao vậy ?”
Kiều Bối Nhi nhíu mày hỏi,“Lam Tư, anh xác định bữa sáng không có độc ?”
Lam Tư sửng sốt một chút, sau đó bưng bữa sáng lên ngang mũi ngửi, nói rất nghiêm túc,“Không có !”
“Ha ha…” Danny · Rock cười ra tiếng,“Quả nhiên người của U Minh Điện không phải người thường a !” Tất cả đều không phải người bình thường !
Viên Viên lúc này mới chợt hỏi,“Người nọ vì sao muốn dịch dung thành bộ dáng của tôi đi hại anh Liệt chứ ?” Trên mặt đều là khó hiểu, xem ra là nghĩ mãi mà vẫn không hiểu.
Kiều Bối Nhi giải thích nghi hoặc cho cô,“Có vẻ như Nam Cung Li