Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342178

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2178 lượt.

n Kiều Bối Nhi tha thứ cho Vũ Văn Lạc chỉ sợ có chút khó khăn. Đó cũng không phải là cô gái bình thường mà tùy tiện dụ dỗ liền ngoan ngoãn.
“Thiên…” Thấy Vân Thiên nửa ngày không nói lời nào, Vũ Văn Lạc có chút sốt ruột.
Vân Thiên do dự nói, “Lạc, hay là cậu bỏ đi !”
Vũ Văn Lạc nhíu nhíu mày, “Có ý gì ? Có phải cậu đã biết cái gì ?”
Vân Thiên lo lắng một chút nhưng không có nói ra thân phận của Kiều Bối Nhi, chỉ thở dài, “Kiều Bối Nhi đã ở cùng một chỗ với Tư Minh Dạ.”
Lục Mạn Nhã bỗng dưng đứng lên, tức giận nói, “Lạc, con nói gì vậy ? Tịch Nhan đã là người của con, con sao còn muốn đuổi nó đi chứ ?”
Kiều Tịch Nhan cúi đầu không nói lời nào, yên lặng rơi lệ.
Vũ Văn Lạc lạnh lùng liếc mắt nhìn hai người một cái, “Mẹ, con vẫn không muốn chọc tức mẹ nhưng cũng không ngờ mẹ sẽ làm ra chuyện như vậy.”
Cầm túi văn kiện trong tay ném đến trước mặt Lục Mạn Nhã, Vũ Văn Lạc mặt âm trầm nói, “Muốn để cho con chịu trách nhiệm ? Đừng nói là một lần lên giường thì cô ta có con của con, con cũng sẽ không cưới cô ta đâu. Vợ của con chỉ có thể là Kiều Bối Nhi, nếu mẹ muốn khiến con cả đời lưu manh thì cứ tiếp tục xuống tay với Bối Nhi đi !” Nói xong cũng không quay đầu lại mà rời đi.
Lục Mạn Nhã nhìn những thứ kia, mặt liền biến sắc, trầm mặc không nói. Bà biết lần này Vũ Văn Lạc thật sự bị chọc giận rồi.
Kiều Tịch Nhan nắm chặt hai đấm, trong mắt đều là ý hận. Kiều Bối Nhi ! Cô đã chịu nhiều áp bức và lăng nhục như vậy đều là vì con tiện nhân kia ! Mẹ của nó cướp chồng của mẹ cô, nó lại đoạt đi Vũ Văn Lạc, quả nhiên giống y như người mẹ hồ ly tinh của nó vậy !
*****
Mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng di động, Kiều Bối Nhi đưa tay sờ sờ. Tư Minh Dạ nhìn tay nhỏ bé rà qua rà lại ở trước ngực anh thì ánh mắt tối sầm lại, vội vàng lấy điện thoại nhét vào trong tay cô.
Kiều Bối Nhi sờ soạng rồi ấn nút nghe, “Uy…” Giọng nói mang theo một chút giọng mũi, khuôn mặt nhỏ nhắn thì cọ cọ trước ngực Tư Minh Dạ, cực kỳ giống con mèo nhỏ lười biếng.
Tư Minh Dạ nhìn trên vai cô dầy đặc dấu hôn thì cổ họng căng thẳng, hai tay cũng có chút không đàng hoàng. Kiều Bối Nhi nghe một hồi mới từ từ mở mắt ra, Miễn cưỡng ngáp một cái, “Là việc này a ? Làm không sai ! Tôi đã sớm không vừa mắt hai người đó rồi !” Nếu lúc trước không phải sợ đả thảo kinh xà thì cô đã sớm động thủ rồi.
“Cái gì ?” Kiều Bối Nhi đột nhiên kinh hô, Tư Minh Dạ nhìn về phía cô hỏi thì cô lại lắc đầu, ý bảo không có việc gì, vẻ mặt có chút dở khóc dở cười.
“Tùy cô ! Đây là chuyện của cô, tôi sẽ không nhúng tay. Hơn nữa mắt nhìn người của cô cũng không tệ lắm !” Nhẹ nhàng vặn vẹo thân mình tránh tay Tư Minh Dạ càng ngày càng quá đáng.
Tư Minh Dạ cười như không cười nhìn cô. Kiều Bối Nhi sửng sốt một chút, nói rất nhanh,“Tôi cúp máy !” Di động vừa cúp đã muốn bỏ chạy.
Tư Minh Dạ giữ chặt cô ở trong ngực, khẽ cười nói, “Bé cưng, em đã ngủ một giấc rồi !”
Kiều Bối Nhi nhắm mắt lại, mềm mại tựa vào trong lòng anh ngáp một cái, bộ dáng mệt mỏi không chịu nổi, chu miệng oán giận, “Người ta còn chưa tỉnh ngủ đâu, mệt mỏi quá.”
Tư Minh Dạ nhíu mày, nhẹ nhàng liếm cắn vành tai của cô, đau lòng hỏi, “Thật sự mệt chết sao ?”
Kiều Bối Nhi mở mắt ra, đáng thương nhìn anh, gật đầu lại gật đầu nhưng lại thấy độ cong nơi khóe miệng của Tư Minh Dạ dần dần mở rộng. Kiều Bối Nhi sửng sốt một chút, đột nhiên kêu một tiếng sợ hãi, “A… Sắc lang…”
Kích tình triền miên lại diễn ra, một phòng kiều diễm.
*****
Bùi Diệc đang bận rộn đến sứt đầu mẻ trán thì đột nhiên nhận được điện thoại của Vũ Văn Lạc, “Diệc, Bối Nhi có phải ở chỗ Tư Minh Dạ không ?”
Bùi Diệc sửng sốt. Bây giờ chị dâu nhỏ hẳn là ở phòng nghỉ cùng lão đại, nhưng Lạc làm sao mà biết được ?
Vũ Văn Lạc không nghe thấy anh trả lời thì tiếp tục hỏi, “Tư Minh Dạ ở công ty sao ?”
Bùi Diệc cứ thế nói, “Ờ”
“Bối Nhi cũng ở đó ?”
Bùi Diệc do dự một chút, hỏi, “Cậu muốn làm gì ?”
“Không có gì, chỉ là muốn nói với cậu sắp đến sinh nhật của ba tôi, đúng lúc chúng ta có thể họp mặt !
Bùi Diệc nhíu mày, chỉ như vậy ? Không đợi anh nói thêm cái gì thì Vũ Văn Lạc đã cúp điện thoại. Bùi Diệc nhìn ống nghe trong tay thì ngẩn ra, luôn cảm thấy Vũ Văn Lạc đang tính toán gì đó.
“Đang suy nghĩ cái gì ?”
“A… Liệt, cậu sao lại ở đây ?” Cậu ta không phải đi rồi sao ?
Nam Cung Liệt ngồi xuống sô pha ở bên cạnh, “Tôi có việc tìm lão đại nhưng tôi không dám đi vào.”
Bùi Diệc cười cười. Cũng đúng, nếu quấy rầy chuyện tốt của lão đại thì anh cũng phải chịu khổ theo ! Bùi Diệc đột nhiên từ phía sau bàn công tác đi đến bên cạnh Nam Cung Liệt, vẻ mặt cười ám muội, “Nhìn bộ dáng cậu không phải rất vội, hẳn không phải là chuyện lớn gì nhỉ ? Cậu vội chạy đến không phải là muốn tôi đi ?” [Vũ: amen =))))'>
“Khụ khụ…” Nam Cung Liệt bị nước miếng làm sặc, “Cút !”
Bùi Diệc hắc hắc cười nói, “Liệt, không cần ngại !”
Nam Cung Liệt mặt đen cho anh một quyền, “Chìa khóa nhà cậu đưa cho tôi !”
Bùi Diệc không nói hai lời liền đưa chìa khóa cho cậu. Nam Cung Liệt cầm chìa


Ring ring