Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2128 lượt.
iếng nhắc nhở, nơi này còn có một người bị trọng thương, trong mắt nước mắt lăn qua lăn lại, vẻ mặt ai oán đáng thương nhìn Tư Minh Dạ, trong lòng lại hận nghiến răng, thù này cô không sớm thì muộn cũng sẽ báo !
Hạ Duy Y nhìn cô ta một cái, mày nhíu chặt lại, sau đó lên án nhìn Tư Minh Dạ, giống như anh chính là một người thay lòng đổi dạ !
Tư Minh Dạ đưa tay kéo cô vào trong lòng, nhìn Tần Nhu vô cùng thê thảm, lạnh giọng hỏi,“Ai dẫn cô ta vào đây ?”
Bùi Diệc trong lòng chợt lạnh, một chút một chút vụng trộm hướng tới cửa lớn, hận chính mình không thể ẩn thân được, bất đắc dĩ hành vi này của cậu vốn chính là không đánh đã khai, lam mâu thâm thúy kia chuyển hướng cậu, thanh âm giống như kết băng,“Cậu rất rảnh ?”
Bùi Diệc vội vàng xua tay,“Không có, tuyệt đối không có !” Còn kém chỉ lên trời mà thề, trời thấy, cậu thật sự bề bộn nhiều việc !
Bị tầm mắt lạnh lùng của cô đảo qua, Bùi Diệc run lên, trong lòng cảm thán, không hổ là tiểu ác ma a ! Ánh mắt này uy lực quả thực ngang với lão đại. Nhận mệnh đi đến cầu thang, vô cùng nhân từ nắm lấy cổ tay không có bị đá kia của Tần Nhu kéo ra bên ngoài.
“Tư… em biết sai rồi… Van cầu anh tha thứ cho em…”
Tư Minh Dạ không để ý tới thanh âm phía sau, ôm Hạ Duy Y đi vào phòng, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế của cô, dịu dàng nói,“Bé cưng… Anh sẽ không vì người phụ nữ khác giận em, lần sau không cho phép ăn dấm chua bậy, lại càng không cho phép nghĩ rời khỏi anh, biết không ?”
Hạ Duy Y ngoan ngoãn gật đầu, tựa vào trong lòng anh ngửa đầu nhìn anh, hỏi,“Em từ nay có thể đem những người phụ nữ thích anh đánh chạy đi không ?” Cô rất không thích có người phụ nữ khác thích anh, anh là của một mình cô !
Tư Minh Dạ cúi đầu che kín phấn môi của cô, khẽ cười nói,“Có thể !”
Hạ Duy Y vừa lòng lộ ra một nụ cười mỉm ngọt ngào, vươn đầu lưỡi liếm liếm môi của anh, Tư Minh Dạ ánh mắt tối sầm lại, Hạ Duy Y lại lập tức đẩy anh ra, vẻ mặt đề phòng nhìn anh.
Tư Minh Dạ ngẩn người,“Làm sao vậy ?” Cô không phải không tức giận sao ? Vì sao đẩy anh ra ?
Hạ Duy Y cau mày nghĩ nghĩ, lại nhìn nhìn anh, sau đó đấu tranh một hồi, đột nhiên nói,“Em đi ngủ phòng bên cạnh !”
“Cái gì ?” Tư Minh Dạ sắc mặt trầm xuống, cô cư nhiên muốn cho anh ngủ riêng ?
Hạ Duy Y bĩu môi nói,“Anh bị thương !” Tư Minh Dạ khó hiểu, anh bị thương, vì sao bọn họ phải ngủ riêng ?
Hạ Duy Y nghiêm trang nói,“Xương sườn của anh bị gãy, không thể vận động mạnh !”
Tư Minh Dạ bất đắc dĩ thở dài nói,“Anh không chạm vào em là được chứ gì ?” Hạ Duy Y hoài nghi nhìn anh, lo lắng một hồi mới gật gật đầu, cô cũng sợ một mình sẽ ngủ không được.
Tư Minh Dạ nhìn cô cởi quần áo trên người, ánh mắt càng trở nên hừng hực, Hạ Duy Y nhìn anh một cái, nhắc nhở,“Anh nói sẽ không chạm vào em nga !” Sau đó thân mình trần trụi tiến vào ổ chăn, sáng sớm đã bị đánh thức, cô trước tiên phải ngủ trưa để bổ sung giấc ngủ.
Tư Minh Dạ đang cố gắng đè nén xao động, Hạ Duy Y lại vươn một cánh tay lôi kéo anh,“Dạ, anh bị thương, cần nghỉ ngơi.”
Tư Minh Dạ nhìn trên cánh tay cô có nhiều dấu hôn, hỏi,“Bé cưng, em muốn mặc áo ngủ không?”
“Không cần… anh nói như vậy ngủ sẽ thoải mái, em cũng thấy ngủ như vậy rất thoải mái !” Sẽ không vướng víu tay chân !
Tư Minh Dạ đành chịu, kia chẳng qua là để tiện bất cứ lúc nào cũng có thể ăn sạch cô nên mới tìm cớ mà thôi, anh có được tính tự làm tự chịu không ?
“Dạ ?”
Thấy anh bất động thật lâu, Hạ Duy Y đưa tay kéo anh lên giường, Tư Minh Dạ thuận thế nằm ở bên cạnh cô, Hạ Duy Y cao hứng tiến sát vào trong lòng anh, cọ hai cái, sau đó bất mãn nhíu nhíu mày, bắt đầu đưa tay cởi cúc áo của anh.
Tư Minh Dạ nắm tay nhỏ bé của cô, thanh âm có chút khàn khàn,“Bé cưng…”
“Ách…” Nhìn trong mắt anh hừng hực lửa nóng, Hạ Duy Y lại vội vàng nhắc nhở,“Anh đã nói sẽ không chạm vào em !”
Tư Minh Dạ có chút đau đầu hỏi,“Vậy em đang làm cái gì ?”
Hạ Duy Y dùng ánh mắt ngu ngốc nhìn anh, nói đương nhiên,“Giúp anh cởi quần áo a !”
Tư Minh Dạ bất đắc dĩ hỏi,“Cởi quần áo làm gì ?”
“Em muốn ôm anh ngủ, anh mặc quần áo ôm lấy không thoải mái, hơn nữa anh nói ngủ phải cởi quần áo !”
Tư Minh Dạ hít sâu một hơi, bất đắc dĩ dỗ nói,“Ngoan, hôm nay mặc quần áo ngủ!” Thấy cô còn muốn nói cái gì, Tư Minh Dạ vội vàng nói,“Không mặc quần áo anh sẽ khó chịu.”
“Ân ?” Hạ Duy Y có chút khó hiểu nhìn anh,“Vì sao lại khó chịu ? Em cảm thấy rất thoải mái a !”
“Ngoan, nếu không chịu ngủ anh cũng không cam đoan không chạm vào em nga!”
Hạ Duy Y mân cái miệng nhỏ nhắn nói,“Anh bị thương !” Nói xong liền ngoan ngoãn nhắm mắt lại, dán vào trong ngực anh từ từ thiếp đi.
Tư Minh Dạ thở dài một tiếng, sớm biết như vậy sẽ không cho cô đá một cước !
Hạ Duy Y lúc tỉnh lại không thấy Tư Minh Dạ, có chút bất mãn nhíu nhíu mày, xoa xoa mắt, mơ mơ màng màng mặc quần áo liền đi tìm anh.
*****
“Tự mình đi Hình đường nhận xử phạt !” Thanh âm lãnh khốc làm cho người ta cảm thấy vô tình.
Lãnh Nguyệt Tâm sắc mặt trắng nhợt,“Điện chủ…” Hình đường là nơi khủng