Tiểu Thư Nhà Nghèo Và Hoàng Tử Kiêu Ngạo
Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342126
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2126 lượt.
xin lão đại đừng tra tấn tôi nữa !” Cậu mấy ngày nay cộng lại cũng chưa ngủ đủ tám giờ, thật là khá thê thảm a !
Hạ Duy Y cắn một miếng thịt gà, hừ một tiếng, hơi có chút vui sướng khi người gặp họa nói,“Đáng đời !” Ai bảo cậu mang người phụ nữ kia tới bắt nạt cô, cô mới không giúp cậu !
“Chị dâu nhỏ, tôi sai rồi, xin chị mà !” Bùi Diệc đáng thương nhìn cô, còn kém không có quỳ gối trước mặt cô ôm đùi cô.
Hạ Duy Y cằm nhỏ giương lên, không để ý tới cậu, tầm mắt lại vừa lúc liếc đến người đang từ trên lầu đi xuống, vội vàng chạy vội qua,“Dạ…”
Tư Minh Dạ đưa tay đem kéo cô vào trong lòng, dịu dàng xoa cái miệng nhỏ nhắn dính dầu mỡ của cô, liếc mắt Bùi Diệc, Bùi Diệc thoáng chốc trở nên càng thêm suy sút, vẻ mặt cầu xin nói,“Lão đại, anh trực tiếp nói cho tôi biết thời hạn thi hành án còn bao lâu đi !” Cậu cũng còn một hi vọng a !
Tư Minh Dạ căn bản không để ý tới cậu, ôm Hạ Duy Y hướng nhà ăn đi đến, Bùi Diệc khóc không có nước mắt, Nam Cung Liệt nhìn cậu bộ dáng vô cùng thê thảm,“quan tâm” hỏi,“Cậu sao chọc tới lão đại rồi ?” Hoàn toàn là một bộ dáng nhiều chuyện.
Tư Minh Dạ bất đắc dĩ nói,“Anh không đi, anh để cho Liệt đi cùng em !” Tuy rằng anh rất ít đi công ty nhưng chuyện anh xử lý mỗi ngày so với Bùi Diệc nhiều hơn, dù sao cũng là nhân vật đầu lĩnh hắc bạch lưỡng đạo, không phải rảnh như vậy !
“Em đây cũng không muốn đi !”
Tư Minh Dạ khóe miệng giơ lên, cô ỷ lại làm cho anh cảm thấy sung sướng, cảm thấy hạnh phúc, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, khẽ cười,“Anh hôm nay không có việc gì, có thể cùng em đến trường xem.”
Hạ Duy Y ôm cổ anh, trong mắt đều là ý cười ngọt ngào,“Dạ tốt nhất !”
Bùi Diệc lắc lắc đầu, lão đại thật sự là đem chị dâu nhỏ sủng tận trời.
Lấy điện thoại cầm tay ra gọi điện thoại cho hiệu trưởng, miễn cho đến lúc đó ông ta thấy lão đại quá mức kích động, không cẩn thận dẫn phát bệnh tim.
Rolls-Royce trực tiếp chạy thẳng vào trường học, học viện Già Đế mỗi lần khai giảng đều tổ chức hoạt động ba ngày, mà đây là buổi lễ khai giảng vào buổi chiều ngày đầu tiên.
Trên quảng trường to như vậy, đứng đầy học sinh từ nhỏ đến lớn, nhìn xe trực tiếp chạy thẳng vào quảng trường đều có chút tò mò.
Hiệu trưởng là một ông lão bụng phệ, sớm đã nhận được điện thoại của Bùi Diệc, biết được Tư Minh Dạ muốn tới trong lòng kích động ! Vốn ông đã sớm bắt đầu buổi lễ nhưng đã hoãn lại, vẻ mặt hưng phấn chờ Tư Minh Dạ đến.
Xe dừng lại, ông hấp tấp chạy tới, nhìn Bùi Diệc xuống xe đầu tiên, khuôn mặt lộ ra tươi cười chào hỏi,“Bùi phó tổng mạnh khỏe !”
“A… Đó là ai a ?”
“Thật đẹp trai !”
“Xem ra thân phận không thấp a ! Hiệu trưởng cư nhiên đối anh ta khách sáo như vậy !”
…
Thanh âm líu ríu ở quảng trường vang lên, Bùi Diệc tuy rằng mấy ngày qua mệt mỏi, nhìn qua có chút tiều tụy nhưng một chút cũng không giảm bớt mị lực của cậu, khóe miệng giương nụ cười ái muội như cũ, đưa tay ra bắt với ông hiệu trưởng, đối với ông hiệu trưởng này thật ra có vài phần cảm tình. Ông lão bộ dáng rất vui mừng, hơn nữa là fan của Tư Minh Dạ, cũng không biết vì sao ông đặc biệt sùng bái Tư Minh Dạ !
Lái xe cung kính mở cửa sau xe ra, rất nhiều tầm mắt nhìn chằm chằm thẳng vào cánh cửa kia, tò mò nhân vật đi ra sẽ như thế nào.
“Tê…” Chung quanh vang lên một trận hít sâu.
“Đẹp quá…”
“Thiên, cực đẹp nga !”
“Oa oa… Tim người ta đập rất nhanh…”
…
Nghe tiếng nghị luận chung quanh, lãnh khí phát ra trên người Tư Minh Dạ càng ngày càng khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, hiệu trưởng xoay người hướng học sinh phía sau quát,“Im lặng !” Sau đó quay đầu lại hai mắt sáng lên nhìn Tư Minh Dạ, xoa xoa tay, bộ dáng không biết làm sao.
Tư Minh Dạ liếc cũng chưa liếc mắt ông một cái, xoay người vươn tay hướng vào bên trong xe, sau đó liền thấy trên cổ anh xuất hiện một đôi tay trắng nõn, Tư Minh Dạ ôm Hạ Duy Y ra đặt trên mặt đất, bàn tay to đặt bên hông cô, nhìn cô tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây, khóe miệng hiện ra ý cười thản nhiên.
Nhưng anh rất nhanh liền cười không nổi, bởi vì Hạ Duy Y xuất hiện lại dẫn tới sự oanh động.
“Oa… Thật đáng yêu !”
“Thật xinh đẹp…”
“Thật muốn cắn một cái…”
…
Nói đến nói đi đều là những lời không bổ ích, lại làm cho Tư Minh Dạ muốn giết người, nhìn nam sinh này ánh mắt như sói như hổ, sắc mặt Tư Minh Dạ âm trầm đáng sợ.
Người chung quanh tựa như cuối cùng cũng ý thức được nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống có chút không bình thường, chậm rãi ngậm miệng, nhưng tất cả tầm mắt vẫn như cũ đều tập trung trên hai người bọn họ.
Bùi Diệc lắc đầu, lão đại ghét nhất bị trường hợp như vậy, cũng chỉ có chị dâu nhỏ có thể một câu liền làm cho anh một mình ủy khuất. Dặn dò hiệu trưởng không cần lộ ra thân phận của Tư Minh Dạ, miễn cho đến lúc đó càng thêm oanh động, Tư Minh Dạ sẽ thật sự nhịn không được giết người.
Tuy rằng không thể lộ ra thân phận của Tư Minh Dạ nhưng hiệu trưởng vẫn thật cao hứng giới thiệu Bùi Diệc, để cho cậu nói hai câu sau