XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2145 lượt.

ắc mặt có chút âm trầm. Người công ty chưa bao giờ thấy qua anh sắc mặt đáng sợ như thế, trong lúc nhất thời ngay cả chào hỏi với anh cũng không dám, thấy Lăng Vi An thê thảm như vậy, nghĩ Lăng Vi An chọc tới anh nên vội vàng cách khá xa, chỉ sợ tự rước lấy họa. Tuy rằng cũng có người đồng tình Lăng Vi An nhưng cũng không ai dám lên tiếng cầu tình. Tư Minh Dạ thường xuyên không ở công ty, chuyện lớn nhỏ ở công ty trên cơ bản đều là Bùi Diệc làm chủ, đắc tội anh liền giống như đắc tội Tuyệt Thế, ai dám đắc tội Tuyệt Thế ? Đây không phải không muốn sống sao ?
Bùi Diệc đi đến cạnh cửa liền nghe lời nói giật mình của Hạ Duy Y, lại thấy cô biểu tình vô cùng kinh ngạc, trên mặt lộ ra mỉm cười, có chị dâu nhỏ ở đây, cậu hẳn là không cần lo lắng cho lão đại rồi !
Không thể trách Hạ Duy Y giật mình, thật sự là cô cùng Tư Minh Dạ một chỗ lâu như vậy nhưng chưa bao giờ nghe anh nhắc chuyện liên quan đến cha mẹ.
Hứa Nhã Lệ nhìn cô bộ dáng kinh ngạc, nổi giận nói,“Vẻ mặt đó của cô là gì ? Nó không có cha mẹ, chẳng lẽ là từ tảng đá nhảy ra à ?”
“Nhưng…” Hạ Duy Y nhìn hai người cạnh cửa, lại nhìn Tư Minh Dạ, khuôn mặt nhỏ nhắn dán trước ngực anh, nhỏ giọng nói thầm nói,“Một chút cũng không giống a ! Sẽ không là ôm nhầm con đi ?” Không thể trách Hạ Duy Y hoài nghi, thật sự hai người này đều tóc đen mắt đen, mà Tư Minh Dạ ánh mắt là màu lam, tóc cũng là màu ngân lam.
“Ha ha…” Bùi Diệc không khách khí cười to ra tiếng, đồng ý nói,“Tôi cũng rất hoài nghi !” Thật sự là hai người kia đối với lão đại rất quá đáng, căn bản không xứng làm cha mẹ !
Nghe có người đồng ý, Hạ Duy Y hai mắt sáng nhìn cậu, một bộ dáng tìm được tri âm,“Dạ rõ ràng cũng rất dễ khiến người ta thích, hai người kia lại chán ghét như vậy, khẳng định không phải cha mẹ ruột, một chút cũng không giống !”
Nghe vậy, Hứa Nhã Lệ kêu lên,“Con tiểu hồ ly tinh này ! Cư nhiên dám nói chúng tôi chán ghét ?! Một chút gia giáo cũng không có…” Còn chưa mắng xong, chỉ cảm thấy đáy lòng phát lạnh, đối diện tầm mắt âm lãnh của Tư Minh Dạ, e ngại im miệng, bà không sợ trời không sợ đất chỉ sợ Tư Minh Dạ !
Tư Kiền Vũ nhìn Tư Minh Dạ liếc mắt một cái, lúc trước ông cũng hoài nghi nhưng ông kiểm tra ADN, chứng minh Tư Minh Dạ quả thật là con ông. Nhíu mày, không vui nói,“Vì sao không nghe điện thoại ? Tiểu Nhu bị thương, con là vị hôn phu không giúp con bé lấy lại công đạo còn chưa tính, cư nhiên ngay cả đi bệnh viện nhìn con bé một cái cũng không chịu, còn cùng người phụ nữ khác yêu thương gần gũi, con xứng đáng với con bé sao ?”
Bùi Diệc lười biếng đứng một bên, nhìn hai người cười lạnh nói,“Sao ? Thật là nghĩ mình có nhiều lương tâm ? Tôi nghe nói tình hình gần đây tập đoàn Kiền Vũ hình như không tốt lắm…”
Tư Kiền Vũ sắc mặt trầm xuống, quả thực gần đây tài vụ tập đoàn Kiền Vũ xảy ra vấn đề, tài chính chi tiêu không linh hoạt, đứa bất hiếu này lại thấy chết không cứu, cho nên ông mới thật sự hy vọng có thể cùng Tần thị làm thông gia, vượt qua lúc nguy cơ này.
Bùi Diệc tiếp tục cười lạnh nói,“Chuyện bán con, quả thực giống chuyện dạy con ngoan mà hai người biết làm vậy !”
Hạ Duy Y ôm Tư Minh Dạ, thở hổn hển giơ nắm tay lên,“Dạ là của tôi ! Ai dám bán, tôi đánh chết người đó !” Đáy mắt chợt lóe qua tia sáng lạnh, chứng minh cô không phải tùy tiện nói, nhưng có người cố tình không xem mặt sắc.
Hứa Nhã Lệ tránh ở phía sau Tư Kiền Vũ, tránh đi ánh mắt Tư Minh Dạ, không có văn hóa quát,“Mày là cái thứ gì ? Có quyền gì lo chuyện của chúng tao ? Nó là tao mười tháng mang thai sinh ra, tao muốn nó làm cái gì nó nên làm cái đó ! Nó thấy chết mà không cứu chính là bất hiếu, cần phải bị sét đánh !”
Hạ Duy Y thật sự nổi giận, Tư Minh Dạ vội vàng ôm lấy cô, an ủi hôn cô,“Cưng…” Hạ Duy Y không cam lòng trừng mắt anh, bĩu môi rất bất mãn. Tư Minh Dạ dịu dàng hôn trán cô, đối với cha mẹ, anh đã sớm không còn hy vọng gì nhưng nhìn cô bộ dáng tức giận như vậy, anh lại cảm thấy rất hạnh phúc, như vậy là đủ rồi, có cô là đủ rồi !
Bùi Diệc nhìn hai người, trong lòng rất vui mừng, lão đại rốt cục có thể hạnh phúc rồi chứ ?
Trong mọi người cậu là người biết Tư Minh Dạ sớm nhất, hơn nữa là cậu tự mình tìm tới cửa muốn nhận Tư Minh Dạ làm lão đại, đơn giản là chính mắt cậu chứng kiến một màn tàn nhẫn kia, cậu nhóc như cậu, lần đầu tiên học được đau lòng.
Tư Minh Dạ từ nhỏ đặc biệt thông minh bởi vậy Tư Kiền Vũ luôn ép anh học đủ loại kiến thức, muốn anh tương lai đem tập đoàn Kiền Vũ của ông phát dương quang đại, để cho tất cả mọi người biết tên Tư Kiền Vũ. Nên Tư Minh Dạ cuộc sống ngoại trừ học tập vẫn là học tập, rất ít có thể nhìn thấy cha mẹ, mặc dù gặp được cha mẹ anh cũng là một bộ dáng không kiên nhẫn. Anh lúc nhỏ không rõ vì sao lại như vậy, chỉ là khi anh mười tuổi trên người liền tản ra sự lạnh lùng khiến mọi người cách xa ngàn dặm, hoàn toàn không giống một đứa nhỏ mười tuổi.
Ngày đó là sinh nhật mười tuổi của anh, rốt cục có thể nghỉ một ngày, hơn nữa Tư Kiền Vũ cùng Hứa Nhã Lệ dẫn anh ra ngoài sinh nhật, tuy rằng anh như cũ lộ ra khuôn mặ