Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2168 lượt.
ời sinh hoạt cá nhân thối nát.
Lục Vân đột nhiên có chút hối hận, sớm biết như thế nên đồng ý đề nghị của Cận, đi tập đoàn Vũ Văn thì tốt rồi!
Lúc 3 giờ rưỡi, cửa phòng làm việc tổng tài rốt cục mở ra, Tư Minh Dạ đã thay đổi một bộ quần áo khác. Trên mặt lạnh như băng, một chút cũng nhìn không ra dấu vết hoan ái nếu không chú ý tới trên cổ anh có hai, ba dấu hồng hồng.
Lục Vân nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng ra rồi, nhớ tới Bùi Diệc đưa cậu gì đó, vội vàng cầm lấy đưa Tư Minh Dạ,“Tổng tài, phó tổng nói đây là thứ anh muốn gấp, mặt khác hội nghị mọi người đã đến đông đủ, đang chờ tổng tài !”
Tư Minh Dạ nghe ra trong khẩu khí Lục Vân có một chút bất mãn, lạnh lùng nhìn cậu một cái, cái gì cũng chưa nói, bắt đầu lật xem.
Lục Vân bởi vì một cái liếc mắt kia của anh, đáy lòng phát lạnh, không dám nhìn anh nữa. Lại cảm giác được hơi thở quanh người càng ngày càng âm lãnh, cậu thật khó khăn mới không để mình xoay người chạy trốn.
Tư Minh Dạ nhìn thứ trong tay, Doãn Hi An ? Tốt lắm ! Ngoại trừ về Doãn Hi An, còn có tài liệu của Vũ Văn Cận. Không thể không nói, An Thụy làm việc thật là làm người ta không thể phản đối.
Vũ Văn Cận ? Tư Minh Dạ hừ lạnh một tiếng, đi nhanh đến phòng họp. Chờ Tư Minh Dạ đi xa Lục Vân mới hít thở từng ngụm từng ngụm, cậu cư nhiên đã quên hô hấp, khó trách ngực đến mức phát đau. Lấy lại tinh thần vội vàng đi theo nhưng Tư Minh Dạ cước bộ dừng lại, xoay người nhìn về phía cậu, âm thanh lạnh lùng,“Cậu không cần đi, về vị trí của cậu, đừng cho bất luận kẻ nào tiến vào văn phòng, bao gồm cả cậu !”
Lục Vân nhịn không được nhíu mày, tuy rằng trong lòng bất mãn nhưng vẫn là thành thật trở lại vị trí của mình, giữ cửa !
Trên giường lớn trong phòng nghỉ, Hạ Duy Y bĩu môi, rầu rĩ oán giận,“Hừ, người xấu ! Ăn xong lau miệng bỏ chạy !” Lăn hai vòng trên giường, ngồi dậy xoa thắt lưng có chút đau, lại vỗ vỗ chân có chút mềm, đứng dậy mở tủ quần áo Tư Minh Dạ ra.
“Vì sao không có quần áo của mình ?” Cầm áo sơ mi của Tư Minh Dạ, sau đó nghĩ lần mặc như vậy Tư Minh Dạ rất tức giận, bĩu môi, bất đắc dĩ đi ra phòng nghỉ tìm quần áo của cô.
Cũng may ngoại trừ áo sơ mi của cô nằm ở ngoài, những cái khác đều ở trên đệm. Vội vàng nhặt mặc lên, kỳ thật này vốn ngay cả một tí bụi cũng không có, cho dù rơi trên mặt đất cũng rất sạch.
Lắc lắc tay áo áo sơ mi,“Thật lớn nga !” Cô bộ dáng vốn nhỏ nhắn xinh xắn, áo sơ mi Tư Minh Dạ trên người cô, vừa rộng lại vừa lớn, cũng có thể làm thành váy.
Một vòng một vòng đem tay áo xoắn lên, lại đem vạt áo sơ mi cột lại, sau đó đánh giá mình một chút,“Đi ra ngoài như vậy, Dạ hẳn là sẽ không tức giận đi ?”
“Két”
Lục Vân nghe tiếng mở cửa, phản xạ ngẩng đầu liền thấy cửa mở một chút, từ bên trong vươn ra một cái đầu nhỏ, nhìn trái nhìn phải tựa như đang tìm cái gì.
Ngũ quan xinh xắn, hai má phấn nộn, đôi mắt linh động giống như búp bê khiến người ta trìu mến, nhưng đáng tiếc…
Lục Vân lắc lắc đầu, nhìn qua cô gái bộ dáng ngây thơ như vậy cư nhiên là người tình của tổng tài, nhưng lại muốn quyến rũ Cận, thật sự là người không thể nhìn tướng mạo, bộ dáng cô nhìn qua cũng khoảng 18, 19 tuổi đi ?
Đang nghĩ đã thấy Hạ Duy Y đi tới trước mặt cậu, thanh âm ngọt ngào hỏi,“Cậu là ai ?”
Lục Vân nhíu mày, tuy rằng không vui nhưng cậu hiện tại là thư ký tổng tài, hơn nữa tổng tài giống như rất xem trọng người phụ nữ này, cậu cũng không muốn rõ ràng đắc tội cô, thản nhiên phun ra hai chữ,“Lục Vân !”
Hạ Duy Y nghiêng đầu đánh giá cậu, bên người cô lúc ẩn lúc hiện đều là soái ca, cho nên cô thấy Lục Vân bộ dáng cũng bình thường, nhưng cũng rất dễ nhìn. Hơn nữa tuy rằng cô cũng thích xinh đẹp nhưng không phải người trông mặt mà bắt hình dong,“Cậu không thích tôi ?”
Lục Vân cả kinh, không nghĩ tới cảm giác cô nhạy bén như vậy, giương mắt nhìn lại đã thấy cô cũng giống như không để ý, Hạ Duy Y lại hết nhìn đông tới nhìn tây một lát, hỏi,“Cậu có biết Dạ ở đâu không ?”
Lục Vân có chút không rõ, mặc kệ là ai, biết người khác chán ghét mình trong lòng đều không thoải mái chứ ? Sao cô như một chút cũng không để ý ?
“Tổng tài đang họp !”
Hạ Duy Y kéo tóc nghĩ nghĩ, Dạ giống như nói qua anh phải đi họp nhưng cô khi đó mơ mơ màng màng không nhớ kỹ, có chút bất mãn móm miệng, cô hẳn là nên đem Tiểu Hùng đến !
Trực tiếp ngồi xuống đối diện Lục Vân, gục ở bàn, một bộ dáng mệt mỏi, yếu ớt hỏi,“Dạ còn bao lâu mới trở về ?”
“Ách… Hẳn là nhanh !”
“Nga…”
Một lát sau, Lục Vân cuối cùng nhịn không được hỏi,“Cô không tức giận sao ?”
Hạ Duy Y khó hiểu nhìn về phía cậu, trong mắt mờ mịt,“Tức giận ? Dạ không có chọc tôi tức giận a ?” Tuy rằng lúc nãy hai người có cãi nhau, nhưng hiện tại không phải đã tốt lắm sao ?
“Không phải… Tôi là nói, biết tôi chán ghét cô, cô không tức giận sao ?” Lục Vân trong lòng có chút tò mò.
Hạ Duy Y kỳ quái nhìn cậu,“Vì sao phải tức giận ? Tôi lại không biết anh, tôi cũng không thích anh a !”
Lục Vân có chút im lặng, cô có cần phải trực tiếp như vậy không a ? Cậu rất hoài nghi cô căn bản chính l