Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2204 lượt.
g. Vẻ mặt quyết đánh đến cùng rồi bắt đầu cởi quần áo.
Tư Minh Dạ sửng sốt một chút, ánh mắt tối sầm lại, hỏi,“Em làm cái gì ?”
Hạ Duy Y vừa cởi quần áo vừa chu miệng nói,“Ngu ngốc, đương nhiên là dùng mỹ nhân kế a !”
Tư Minh Dạ trong mắt nhịn không được lộ ra ý cười, có chút hăng hái chờ mỹ nhân kế của cô. Hạ Duy Y cởi xong quần áo trên người mình, sau đó nhào vào trong lòng anh ngửi ngửi,“Dạ thơm quá nga !”
Tư Minh Dạ sắc mặt liền đen, lời này nghe sao giống lưu manh đùa giỡn con gái nhà lành thế ? [Vũ : nó đó anh =))'>
Hạ Duy Y vươn tay nhỏ bé đốt lửa trên người anh, học bộ dáng của anh ở trên người anh cắn cắn cắn cắn. Nghe tiếng thở dốc của anh càng ngày càng nặng nề, Hạ Duy Y nghiêng đầu nhìn thấy anh bộ dáng rất thoải mái, trong lòng cảm thấy rất thành công. Mắt giảo hoạt chớp chớp, tay nhỏ bé đột nhiên tham nhập vào bên trong khăn tắm ở giữa eo của anh.
Tư Minh Dạ kêu lên một tiếng, đáy mắt càng thêm sâu thẳm, ôm cô ngã xuống giường lớn, Hạ Duy Y giãy dụa nói,“Chờ một chút ! Mỹ nhân kế của em thành công, anh không thể lại trừng phạt em nữa đó !”
“Được…”
…
Trong phòng khách, An Thụy hỏi,“Lão đại đâu ?”
Lam Tư mặt không chút thay đổi nói,“Lão đại bề bộn nhiều việc, Diệc cùng Liệt đều bị điều về tổng bộ !” Tự nhiên Tư Minh Dạ công tác liền nhiều hơn.
Vừa nghe đến tổng bộ, An Thụy sắc mặt cứng đờ,“Cũng may bọn họ đủ nghĩa khí, không khai chúng ta ra !”
Lam Tư trầm ngâm nói,“Chỉ sợ không chỉ là chuyện này.”
Lãnh Dạ Bạch đồng ý gật đầu, nói,“Tình hình Diệc bây giờ đi tổng bộ một chút cũng tốt.” Ít nhất không có thời gian suy nghĩ lung tung, hơn nữa sau khi trút ra hết tâm trạng cũng sẽ tốt hơn nhiều.
Lam Tư tiếp lời,“Liệt bất quá là người đi theo mà thôi.”
An Thụy suy nghĩ kĩ cũng hiểu được, lắc đầu cười nói,“Lão đại làm mỗi chuyện đều có lý do của mình !” Lão đại luôn dùng cách của anh để quan tâm người khác, chỉ có người chu đáo mới có thể phát hiện.
Hạ Duy Y đỡ thắt lưng từ trên lầu đi xuống, thấy ba người, sắc mặt trầm xuống hừ lạnh một tiếng, không để ý tới bọn họ. Đều là bọn họ làm hại cô bị trừng phạt, cô cư nhiên còn ngây ngốc dùng mỹ nhân kế, kết quả so với bị đánh còn thảm hơn. Dạ sẽ không ra tay nặng mà đánh cô nhưng anh sẽ hung hăng yêu cô, cho nên cô quyết định lần sau phạm sai lầm vẫn nên để anh đánh một trận là được.
An Thụy nhìn bộ dáng cô dỗi, cười hỏi,“Chị dâu nhỏ, chị sao không ở cùng một chỗ với lão đại ?”
Hạ Duy Y hung hăng trừng mắt anh, anh còn dám nói, cô thiếu chút nữa không dậy nổi, còn có thể đi theo Dạ sao ?
An Thụy sờ sờ mũi, anh không có đắc tội cô chứ ? Lắc đầu, nói,“Tôi còn có việc, đi trước !” Lão đại lại bảo anh nhanh chóng phá tan hệ thống phòng vệ an toàn của Ám Dạ. Tuy rằng gần đây Ám Dạ rất yên tĩnh nhưng nếu bọn họ nhận hành động, vậy khẳng định còn sẽ phái người đến ám sát.
Lam Tư cũng đi theo anh đi rồi, Lãnh Dạ Bạch nhìn Hạ Duy Y, lo lắng căn dặn,“Y Y, không thể chạy loạn khắp nơi biết không ?”
Hạ Duy Y ngoan ngoãn gật đầu, mở ra tivi xem. Lãnh Dạ Bạch nghĩ cô vừa mới bị Tư Minh Dạ trừng phạt, hẳn sẽ ngoan vài ngày, hơn nữa trên người cô còn có thiết bị truy tìm, cũng an tâm đi thu xếp việc của mình. Tuy anh ở U Minh Điện không có chức vị nhưng cũng ngang hàng với tứ đại đường chủ, cũng rất bận.
“Ân… Anh rất nhanh sẽ trở về !” Vốn U Minh Điện còn có chút chuyện cần đi giải quyết nhưng bây giờ anh lại muốn về sớm một chút.
Hạ Duy Y cao hứng nở nụ cười,“Nha… Anh nói nga !”
Cúp điện thoại, Hạ Duy Y ôm Tiểu Hùng nằm trên sô pha lăn lộn, ha ha ngây ngô cười, hoàn toàn đã quên là ai ép cô đến đau cả lưng. Lúc nãy rõ ràng còn hạ quyết tâm hôm nay không cần để ý Tư Minh Dạ, kết quả vừa tỉnh ngủ cái gì cũng quên !
Di động lại vang lên, Hạ Duy Y trực tiếp ấn nghe,“Dạ…” Di động này tuy Tư Minh Dạ đã sớm chuẩn bị cho cô nhưng cô bây giờ mới bắt đầu dùng, cũng không có người khác gọi điện thoại cho cô nên cô cho rằng là Tư Minh Dạ.
“Cô Hạ, tôi có thể nói chuyện với cô không ?” Điện thoại truyền đến là giọng của một cô gái.
Hạ Duy Y nghi hoặc hỏi,“Cô là ai a ?” Còn ai biết số điện thoại của cô ?
Số di động này người biết quả thực không nhiều lắm. Tư Minh Dạ đương nhiên biết, còn có người từng theo bên cạnh cô, Lãnh Nguyệt Tâm.
“Tôi là Mạc Mạc, chúng ta gặp ở quán cà phê hôm qua, tôi muốn nói chuyện với cô !”
Mạc Mạc ? Hạ Duy Y nhíu mày nghĩ nghĩ, chính là cô gái ngu ngốc hại Bùi Diệc đau lòng a ! Hạ Duy Y suy nghĩ muốn ra ngoài hay không, Dạ nói rất nhanh sẽ trở về, nếu anh phát hiện cô lại chạy loạn, cô nhất định sẽ chết !
“Cô Hạ, cô có đang nghe không ?”
“Có a !” Hạ Duy Y kéo kéo tóc, mày nhíu chặt lại, rốt cuộc phải ra ngoài hay không?
“Tôi ở quán cà phê chờ cô, tôi muốn nói về chuyện Bùi Diệc với cô một chút.”
Nghĩ Bùi Diệc bộ dáng đáng thương, Hạ Duy Y gật gật đầu,“Được !” Phải đi xem mới được. Nếu cô gái kia thật sự rất ngốc thì coi như xong, nếu không phải đặc biệt ngốc, cô nhắc nhở cô ta một chút là được