Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2206 lượt.
ạm Bảo Nhi trực giác chuyện này không đơn giản, bởi vì nơi đó xảy ra tai nạn xe như vậy, nếu nói là ngoài ý muốn, tỷ lệ thật sự rất thấp !
“Tôi…” Mạc Mạc đang lo lắng có nên nói Tần Nhu ra không.
Lam Tư lạnh lùng nói,“Cô tốt nhất là nói thật, chuyện này rất có thể không phải ngoài ý muốn, cô sẽ thành đồng lõa hại chết chị dâu nhỏ !”
Mạc Mạc sắc mặt trắng nhợt, cô gái kia đã chết ? Đồng lõa ? Vậy là nói cô bị người ta lợi dụng sao ? Rốt cục ý thức được chuyện nghiêm trọng, Mạc Mạc đem mọi chuyện từ đầu đến cuối nói ra.
Nam Cung Liệt nghiêm mặt lạnh lùng,“Quả nhiên, chuyện tôi lo lắng đã xảy ra !” Nhìn Bùi Diệc, an ủi,“Diệc, không phải lỗi của cậu !” Nói cho cùng anh cũng có trách nhiệm, không nghĩ tới chuyện bọn họ ở quán cà phê lại bị Tần Nhu thấy, còn nhân cơ hội này lợi dụng Mạc Mạc.
Lãnh Nguyệt Tâm vẫn không có lộ diện nên Mạc Mạc cũng chỉ biết Tần Nhu mà thôi.
Đột nhiên An Thụy gấp giọng hỏi,“Lão đại đâu ?” Lão đại khi nào thì không thấy ?
Bệnh viện
Người trên giường giật giật, bản năng đưa tay ngăn cản ánh sáng chói mắt. Vũ Văn Lạc vội vàng đi đến bên giường,“Bối Nhi, em tỉnh rồi ?”
Nhìn người đàn ông anh tuấn trước mắt, Hạ Duy Y mờ mịt trừng mắt nhìn, có chút bất an hỏi,“Anh là ai ?” Ánh mắt chuyển động, giống như đang tìm cái gì.
Vũ Văn Lạc sửng sốt một chút, nghĩ cô đang tìm Tiểu Hùng, xoay người liền đem Tiểu Hùng lại đây, đặt trong lòng cô. Hạ Duy Y ôm Tiểu Hùng, thoáng an tâm một ít nhưng ánh mắt vẫn nhìn chung quanh.
Vũ Văn Lạc nhịn không được hỏi,“Bối Nhi, em đang tìm cái gì ?”
Vũ Văn Lạc nhíu mày, vì sao Bối Nhi luôn giống như đang tìm cái gì ? “Bối Nhi…” Vũ Văn Lạc đưa tay muốn ôm cô xuống giường, Kiều Bối Nhi lại rất nhanh tránh ra, ôm Tiểu Hùng bất mãn nhìn anh, nói,“Anh không thể dựa vào tôi gần như vậy!”
Vũ Văn Lạc nhíu mày, nhìn bộ dáng cô bất mãn chu miệng đáng yêu lại nhịn không được khóe miệng giơ lên,“Được, anh không dựa vào em gần như vậy, tự em đi được không ?”
Kiều Bối Nhi gật đầu, ngoan ngoãn xuống giường đi theo anh. Trước khi lên xe lại nhịn không được nhìn khắp nơi, cô cũng không biết mình đang tìm cái gì, chỉ là trong lòng có chút mất mát.
Xe tiến vào biệt thự, Kiều Bối Nhi xuống xe theo Vũ Văn Lạc, nhìn nơi xa lạ trong lòng nhịn không được có chút khủng hoảng, ôm chặt Tiểu Hùng trong lòng. Vũ Văn Lạc nhìn cô bộ dáng bất an, dịu dàng an ủi,“Đừng sợ…” Đưa tay muốn ôm cô, Kiều Bối Nhi lại rụt về sau, nhíu mày nói,“Đã nói anh không thể dựa vào tôi gần như vậy !”
Vũ Văn Lạc nhìn cô bộ dáng bất mãn, nhịn không được nhíu mày,“Vì sao ?”
Kiều Bối Nhi sửng sốt một chút, chu miệng nói,“Không thể chính là không thể !”
“Anh là chồng em !”
“Chồng cũng không thể !”
Vũ Văn Lạc bất đắc dĩ, quên đi, cô hiện tại không nhớ rõ anh, đối với cô mà nói anh chẳng qua là người xa lạ, cô không cho anh tới gần cũng rất bình thường,“Đi thôi !”
Vũ Văn Cận đúng lúc chuẩn bị ra ngoài, nhìn thấy hai người liền sửng sốt, tầm mắt dừng trên người Kiều Bối Nhi,“Cậu sao lại ở đây ?”
Kiều Bối Nhi bất an rụt về sau, Vũ Văn Lạc nhìn cô một cái, nhíu mày hỏi,“Cận, em gặp qua Bối Nhi rồi ?” Anh không biết trong khoảng thời gian này cô đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết vì sao dung mạo của cô lại thay đổi lớn như vậy, nhưng nhiều chỗ giống lại thêm cùng một chỗ như vậy, anh không cho là trùng hợp, cô chính là Bối Nhi !
“Bối Nhi ?” Vũ Văn Cận thì thào mở miệng, tầm mắt dừng trên người Kiều Bối Nhi, trong mắt hiện lên một chút đau xót, cô cư nhiên là chị dâu của cậu ? Nếu là người khác, cậu còn có thể cố gắng đoạt lấy cô nhưng người này là anh trai, cậu sao lại cùng anh trai giành phụ nữ chứ ?
Vũ Văn Cận cảm thấy ông trời đang đùa giỡn với cậu mà. Vũ Văn Lạc nhìn bộ dáng của cậu nhịn không được nhíu mày, nếu không biết cậu đã có người trong lòng, anh khẳng định sẽ nghĩ Cận cùng Bối Nhi có gì đó liên quan,“Cận ?”
Vũ Văn Cận phục hồi tinh thần lại, sợ Vũ Văn Lạc nhìn ra cái gì vội vàng dời tầm mắt, kéo kéo khóe miệng,“Anh hai, em hôm nay về lại bên kia !”
Vũ Văn Lạc ánh mắt lộ ra một chút kinh ngạc,“Gấp như vậy ? Sao trước đó không nghe em nói tới ?”
Vũ Văn Cận miễn cưỡng cười,“Bên kia có việc !” Không đợi Vũ Văn Lạc lại mở miệng, Vũ Văn Cận rất nhanh nói,“Được rồi, em đang vội, đi trước !” Cậu không dám ở lại chỗ này, nếu tiếp tục ở lại đây, anh trai thông minh như vậy, nhất định sẽ phát hiện gì đó ! Bởi vì trong lòng hoảng loạn, cậu không còn lòng dạ suy nghĩ những chuyện cậu cần nghi ngờ.
Nhìn thân ảnh Vũ Văn Cận rời đi rất nhanh, Vũ Văn Lạc nhíu mày, sau đó nhìn về phía Kiều Bối Nhi, dịu dàng nói,“Bối Nhi mệt không ? Chúng ta vào thôi !”
Kiều Bối Nhi bĩu môi, cô không có phiền phức vậy đâu ! Lại nhìn hướng Vũ Văn Cận rời khỏi, người kia giống như quen biết cô !
“Lạc…” Kiều Tịch Nhan xuống lầu đúng lúc thấy Vũ Văn Lạc, trong mắt vui vẻ, vội vàng dịu dàng chào hỏi nhưng khi thấy Kiều Bối Nhi đi theo phía sau anh, sắc mặt cứng đờ, người phụ nữ kia là ai ? Lạc sao