Tác giả: Xà Thôn Kình
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1293 lượt.
ong cuộc sống , cô làm vỡ bình hoa của tôi , làm tôi tổn thất , vậy không phải tôi mới là người gia hạn trả tiền nợ sao? Hơn nữa , nếu trong vòng 1 năm cô không trả hết tiền thì không chỉ là 600 vạn. . . . . .Tóm lại bất luận thế nào , sang năm tôi chỉ cần thấy cô đem 600 vạn trả cho tôi , còn những thứ khác tôi không quan tâm."
Tư Đồ Viêm mặc kệ Lâm Khả Tâm làm thế nào , điều anh muốn chính là ép cô vào đường cùng .
Cái này chết thật , Lâm Khả Tâm phát hoảng , rốt cuộc cô nên làm gì bây giờ? Cùng anh tiếp tục tranh luận? Chính là chỉ ở trên khí thế , Lâm Khả Tâm liền xa xa bại bởi tay anh rồi , nhưng nếu không cùng anh tiếp 「đá chọi đá 」 thì hậu quả không phải là không thể quỵt nợ sao?
Cùng tiếp xúc với Tư Đồ Viêm một thời gian , Lâm Khả Tâm liền khẳng định anh chính là tên máu lạnh , tuyệt tình , vậy thì anh sẽ có thể dùng thêm nhiều chiêu vô lại với cô ...
Hay là hung hăng đánh anh một cái rồi bỏ chạy? Trời ạ , chỉ cần nhìn thân thể anh thì đã biết cô không có cửa đánh lại anh rồi , mà nếu chuyện có thật có thể xảy ra thì người đi gặp thượng đế sẽ là cô ...
Nếu tất cả biện pháp đều không được thì chỉ có thể trơ mắt lựa chọn cuối —— thoả hiệp .
"Thật sự không còn đường sống nào để thương lượng sao?" Lâm Khả Tâm nản lòng nghiêm mặt , tội nghiệp nhìn anh , kia biểu tình giống quả bóng cao su.
Lúc này , Tư Đồ Viêm bước đến gần: "Thật ra là có , chẳng qua. . . . . ." Anh cố tình nói úp mở để cho cô càng thêm lo lắng . . . . . .
"Chẳng qua cái gì?" Lâm Khả Tâm trừng to mắt , khẩn trương chờ đợi anh nói
"Chẳng qua sợ cô không muốn thôi." Tư Đồ Viêm lại tư thế lạt mềm buộc chặt ,
đợi Lâm Khả Tâm mắc câu .
Quả nhiên , lời vừa nói ra , Lâm Khả Tâm liền bật người :"Không có , chỉ cần tôi có thể thì sẽ không vấn đề gì."
Thấy cá mắc câu , ánh mắt của Tư Đồ Viêm lướt qua một tia gian xảo , anh bước đến kệ sách lấy ra một tờ hợp đồng: "Được , ký vào hợp đồng này , nợ nần của chúng ta liền xoá bỏ."
"Hợp đồng?" Lâm Khả Tâm nghi hoặc cầm lấy tờ giấy trong tay Tư Đồ Viêm , cô chẳng những không đoán được nội dung bên trong mà còn không thể lý giải vì sao người đàn ông này lại chuẩn bị tốt mọi thứ vậy?
Nhưng đợi lúc Lâm Khả Tâm mở hợp đồng ra , nội dung bên trong làm cho sự nghi hoặc của cô thành khiếp sợ: "Cái gì?!" Cô thật không thể tin , trong nội dung của bản hợp đồng là anh muốn cô làm bà xã của anh , lại còn trong vòng 1 năm?
"Cái kia . . . . . .Xin hỏi anh không phải đưa sai đồ cho tôi rồi chứ?"
Trong lòng Lâm Khả Tâm tự an ủi chính mình , anh nhất định đưa sai hợp đồng cho cô . Anh là người đàn ông tuấn tú , khí phách lại có tiền muốn dạng phụ nữ nào chẳng được? Như thế nào anh lại coi trong một tiểu nha đầu bình thường như cô đâu?
Nhưng lời nói của Tư Đồ Viêm một lần nữa đánh tan hy vọng của cô: " Những gì cô xem không có sai." Ngữ khí của anh lạnh lung: "Nếu không ký thì một năm cô liền trả tôi 600 vạn , cô chọn 1 trong 2."
Tuy rằng , nhìn bên ngoài có vẻ Tư Đồ Viêm cho Lâm Khả Tâm một con đường sống nhưng sự thật đó chẳng có con đường sống nào dành cho Lâm Khả Tâm cả , điều nào cũng có lợi cho anh và cô cũng là người chịu thiệt.
Nhìn thấy vẻ mặt 「không thương lượng đường sống 」 của Tư Đồ Viêm , Lâm Khả Tâm run rẩy nói: "Anh ——anh rõ ràng là ăn cướp trắng trợn."
Này làm sao gọi là trả nợ? Rõ ràng là cô đang bán thân thôi !
Bởi vì quá tức giận , trong nháy mắt mặt cô trở nên đỏ bừng , nhưng anh không đề ý , ngược lại còn thập phần đồng ý :"Đúng nha , tôi chính là ăn cướp trắng trợn."
Tư Đồ Viêm bày ra một bộ dạng 「em có thể lấy tôi , thế nào 」.
Nếu không sợ hãi người đàn ông trước mắt sẽ làm ra hành động đê tiện với mình thì Lâm Khả Tâm muốn đem bản hợp đồng xé nát đi , sau đo hung hăng đập vô mặt anh ...
Bất quá điều cố kỵ không phải là thoả hiệp , Lâm Khả Tâm không tính ngoan ngoãn phối hợp cùng anh , trong lòng thật sự giận , sau đó khhông chút nào sợ hãi: " Cả 2 điều kiện tôi đều không chọn"
"A?Hay cô muốn quỵt nợ?" Tư Đồ Viêm nheo mắt lại , nghiền ngẫm nhìn chằm chằm Lâm Khả Tâm.
Nhìn thấy bộ dạng nhẫn nhịn chịu đựng , a dua xu nịnh của phụ nữ thì Tư Đồ Viêm không thể không thừa nhận sự quật cường của Lâm Khả Tâm chinh phục dục vọng của anh .
Tuy rằng cô không muốn thoả hiệp nhưng dù sao cũng chính mình làm bể bình hoa của người ta , lại nghe anh nói trong lòng lo lắng không thôi: "Tôi sẽ không tính toán , này 600 vạn tôi nhất định sẽ trả lại nhưng cho tôi chút thời gian , nếu anh không đồng tình thì đi tố cáo tôi cũng được , cuộc sống này đều có công lý , tôi không tin pháp luật chỉ đứng về phía nhà giàu."
Nói xong , Lâm Khả Tâm lại hiện ra một cỗ cảm giác hiên ngang lẫm liệt.
Nghe được Lâm Khả Tâm nói vậy , Tư Đồ Viêm bỗng nhiên cảm thấy có vài phần
thưởng thức , nhưng điểm thưởng thức này chính là sự chán ghét trong đáy lòng của anh , anh thật muốn nhìn xem lúc Lâm Khả Tâm quỳ dưới chân mình cầu xin tha thứ thì còn có thể hiên ngang lẫm liệt vậy không?
Bởi vì anh không nói gì , Lâm Khả Tâm nhìn sự trầm mặt của anh ,