Thái Hậu Mười Lăm Tuổi - Phần 2
Tác giả: Xà Thôn Kình
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341315
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1315 lượt.
động muốn đứng dậy , người y tá vội vàng tiến lên đỡ
lấy cô: " Lâm Tiểu Thư , cô đừng kích động , đứa nhỏ không sao , hiện tại đang ở trong nôi giữ nhiệt , cô vừa làm giải phẫu nên nghĩ ngơi trước đi , ngàn vạn lần đừng tức giận gấp gáp , sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ."
Nghe thấy đứa nhỏ không sao , Lâm Khả Tâm thở phào nhẹ nhõm .
"Tốt lắm , Lâm Tiểu Thư , cô nghỉ ngơi chốc lát , tôi đi báo cho Tư Đồ Tiên Sinh là cô đã tỉnh , anh ấy nhất định sẽ cao hứng."
Lâm Khả Tâm vốn định sẽ nhắm mắt lại nhưng nghe y tá nói vậy , cô liền bật người mở mắt: " Không cần báo cho anh ta".
Tưởng tượng đến Tư Đồ Viêm chạy xe đến hướng cô , cảm giác đi vào con đường chết đánh úp lại lần 2 , cô không tự chủ run rẩy , chính là y tá không biết giữa hai người xảy ra chuyện gì nên khuyên Lâm Khả Tâm nói: " Lâm Tiểu Thư , chuyện cô tỉnh lại lớn như vậy , làm sao có thể không nói cho Tư Đồ Tiên Sinh biết? Anh ấy vì cô mà chờ ngoài cửa 2 ngày 1 đêm rồi , ngay cả nhắm mắt nghỉ ngơi cũng không có , nếu như cô không tỉnh , không chừng anh ấy liền huỷ bệnh viện của chúng tôi."
Lời nói của người y tá làm cho Lâm Khả Tâm ngoài dự kiến , liền vậy trong nháy mắt cô lại mềm lòng :" Được , cô đi nói đi , tôi nghỉ ngơi"
Cùng lắm thì Tư Đồ Viêm đến đây chính cô giả vờ ngủ là được rồi như vậy không cần đối mặt với anh.
Được sự cho phép của Lâm Khả Tâm , người y tá ra ngoài đem tin tức cô tỉnh lại báo cho Tư Đồ Viêm , mà anh thậm chí chờ không kịp liền vọt vào trong phòng bệnh .
Đi vào phòng , Lâm Khả Tâm trắng thuần nằm trên giường , nhìn qua hẳn là đang ngủ , như sợ đánh thức cô anh chậm rãi đến bên cạnh cô lẳng lặng quan sát khuôn mặt của cô.
Vì mất nhiều máu nên khuôn mặt trở nên tái nhợt , không chút máu , nguyên bản
đôi môi phấn nộn non mềm cũng nhợt nhạt khô nứt ra .
Mang theo chút đau lòng , Tư Đồ Viêm lấy tay xoa xoa đôi môi của Lâm Khả Tâm
, bất thình lình bị anh doạ cô liền không tự chủ co rúm lại , mà một chút nho nhỏ
biến hoá này Tư Đồ Viêm cũng không bỏ qua. "Em dậy đi , tôi biết em không ngủ."
Bị Tư Đồ Viêm nói toạc , Lâm Khả Tâm cũng không tình nguyện mở to mắt nhìn anh nói: " Tôi không có chết , làm anh thất vọng rồi".
Ngữ khí trào phúng của Lâm Khả Tâm làm cho trong lòng Tư Đồ Viêm có chút rầu rĩ , anh định nói gì đó nhưng vẫn nuốt xuống , đổi thành giải thích: " Thực xin lỗi , tôi khôg cố ý chạy đến hướng của em , lúc đó tôi uống say quá , tôi. . . . . ."
"Anh không cần giải thích với tôi đâu" Lâm Khả Tâm ngắt lời nói: " Tư Đồ Viêm , tôi không có hứng thú nghe lời giải thích đó , nếu anh thật lòng áy náy vậy những gì mà anh đã gây thương tổn cho tôi mới là điều anh đáng phải áy náy."
"Tôi mệt rồi , muốn ngủ, phiền anh ra ngoài dùm cho. . . . . ."
Hạ lệnh đuổi khác , Lâm Khả Tâm trở mình đem lưng hướng về phía Tư Đồ Viêm
, sau đó nhắm mắt không để ý đến anh ..
Nghe cô nói vậy , anh cũng chỉ có thể rời đi: " Được vậy em nghỉ ngơi trước có gì cần em nói với y tá , tôi đã sắp xếp hết rồi." Nói xong , Tư Đồ Viêm bước ra cửa , cùng vào thời điểm , bước chân thong thả của anh trở nên chút trầm trọng
Một tuần sau , Lâm Khả Tâm sức khoẻ cũng tốt hơn nhiều ,mặc dù nhiều lần cô muốn gặp đứa nhỏ nhưng y tá cứ nói: " Vì đứa bé sinh non , sức khoẻ không tốt , không thể tiếp xúc với ngoại cảnh để tránh virus xâm nhập".
Mặc dù Lâm Khả Tâm không hiểu từ ngữ của chuyên môn y nhưng cô vì sức khoẻ của đứa bé nên chỉ chịu đựng , nhưng dần dần cô bắt đầu hoài nghi có phải Tư Đồ Viêm ra lệnh cho cô không được đến gần đứa bé không? Hay là đứa bé căn bản không còn sống nên mọi người hợp lại lừa cô?
Vì muốn xác nhận , Lâm Khả Tâm lại một trận náo loạn , cái này người y tá cũng không có biện pháp cự tuyệt chỉ có thể hỏi ý kiến của Tư Đồ Viêm , sau khi đáp
ứng yêu cầu , Lâm Khả Tâm được mang đến phòng giữ ấm nhìn đứa nhỏ
"Lâm Tiểu Thư , đứa bé thứ 7 đang giữ ấm là con trai của cô , thân thể của đứa bé thực suy yếu , cô đứng đây nhìn là được rồi , gnàn vạn lần đừng ôm đứa bé đi ra bằng không sẽ nhiễm bệnh không tốt đâu"
"Được. . . . . ."
Bởi vì kích động , Lâm Khả Tâm chỉ có thể dùng bản năng trả lời sự nhắc nhở của y tá , cách một lớp kính , cô nhìn tiểu sinh mệnh do cô mang nặng đẻ đau ra trong lòng dâng lên một cỗ ấm áp .
So với đứa bé khác , cục cưng của cô gầy hơn nhiều , tuy còn nhỏ nhưng trên mặt vẫn có thể ẩn ẩn nét của cô và Tư Đồ Viêm , cô chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và Tư Đồ Viêm kết hợp lại có thể sinh ra hài hoà tốt đẹp như vậy , nghĩ đến thiếu chút nữa cô bóp chết tiểu sinh mệnh đáng yêu trong bụng , cô liền cảm thấy thật tội ác cảm , hơn nữa vốn không thể nhịn được , Lâm Khả Tâm liền khóc nức nở ra.
" Lâm Tiểu THư , Lâm Tiểu Thư" Thấy Lâm Khả Tâm khóc vậy , y tá nhất thời luống cuống , cô vội vàng gọi người tới mang Lâm Khả Tâm trở về phòng
Chắc hẳn phải vậy , phản ứng của Lâm Khả Tâm không tránh khỏi lổ tai của Tư Đồ Viêm , lúc anh vào phòng bệnh , cô liền nhắm mắt loại , ngoại trừ mí mắt dựt dựt thì thoạt nhìn như đang ngủ say .
Từ cuối tuần tới