Tác giả: Bồng Vũ
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 134581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/581 lượt.
hông bỏ qua ta. Ta đã đợi ngươi hơn sáu năm. Như thế nào? Ngươi đã quên lời ngươi nói lúc trước sao?” Hắn uống một ngụm rượu, thần sắc cũng không vì súng trong tay nàng mà chịu ảnh hưởng.
“Ngươi đã sớm… biết?” Nàng lẩm bẩm, chậm rãi từ trong khiếp sợ hồi phục lại.
“Sát khí trong ánh mắt ngươi tiết lộ nhiều lắm, mục đích chân chính ngươi tiếp cận ta không phải vì thay Tôn Trường Dung làm việc, mà là vì giết ta, đúng không?” Khuôn mặt tươi cười tà ác làm cho một chút tình cảm dâng lên trong lòng nàng tất cả đều biến mất.
“Ngươi nhớ rõ…? Ngươi đã sớm biết ta là nữ nhi của Đào Chấn Đông vậy mà còn làm cho ta tiếp cận ngươi?” Nàng thở hổn hển nói. Nguyên lai mọi chuyện hắn đều xem trong mắt.
“Đúng vậy, bởi vì ta rất muốn nhìn xem ngươi tính như thế nào giết ta.” Tư vị bị giết với tư vị giết người là giống nhau sao? Hắn vẫn muốn biết.
“Ngươi hy vọng ta giết ngươi?” Nàng không thể tin hỏi.
“Đây là tâm nguyện của ngươi, không phải sao?”
“Tâm nguyện của ta ngươi cũng nhớ rõ? Ngươi cũng đối với chuyện năm đó cảm thấy hổ thẹn và hối hận sao?” Nàng lạnh lùng hỏi.
“Một khi làm chuyện, về sau ta cũng sẽ không hối hận, đó là hành vi ngu ngốc. Ta chỉ là nhớ kỹ lời ngươi nói, tò mò một cô gái mười hai tuổi như thế nào còn sống lớn lên, thay người nhà báo thù.” Hắn cúi đầu tà nghễ nàng.
“Quá hiếu kì sẽ đem chính mình rơi vào hiểm cảnh.” Nàng dùng lời hắn nói qua để châm chọc hắn.
“Ta đã thói quen ở hiểm cảnh.” Hắn ngạo nghễ cười cười.
“Ngươi cho rằng ta căn bản giết không được ngươi, mới có thể yên tâm làm cho ta tiếp cận ngươi, đúng hay không?” Nàng lửa giận tăng thêm, trừng mắt hắn.
“Tùy ngươi nghĩ như thế nào. Bất quá, sự thật chứng minh, từ lúc ngươi xuất hiện ở bên người ta đến nay, ngươi cũng chưa động thủ, lãng phí cơ hội ta cho ngươi. Vì sao?”
“Cái gì vì sao?” Tay nàng cầm chặt súng lục.
“Vì sao ngươi thấy ta liền không đem ta giết? Vì sao lại do dự?” Hắn thân mình càng tới gần, làm cho ngực trực tiếp để trước miệng súng trong tay nàng.
“Ta…” Lòng nàng có điểm loạn, nhiều ngày nay, nàng cũng không ngừng tự hỏi vấn đề này.
“Sẽ không là vì… ngươi thích ta, không hạ thủ được chứ?” Hắn ái muội cười với nàng, trên khuôn mặt tuấn tú tất cả đều là đùa cợt.
Nàng ngây ngẩn cả người. Nàng thích hắn? Thật buồn cười!
“Đừng nằm mơ! Ai coi trọng ác ma như ngươi!” Nàng mạnh mẽ lên án nói.
“Nga? Ngươi không biết đấy thôi, có rất nhiều nữ nhân thích ác ma nam nhân.”
“Đừng đem ta cùng với nữ nhân bình thường nhập làm một, Hades.” Nàng hô lên tên hắn khi hắn còn là vị thiếu niên trước kia.
Hắn sắc mặt khẽ biến, lát sau lại cười nhẹ, nói “Ngươi còn nhớ rõ tên của ta a?”
“Ta chưa từng quên ngươi, Hades, bắt đầu từ ngày ta quyết định giết ngươi, ngươi chính là điểm xuất phát và là nơi quy tụ làm ta cố gắng sống sót.” Nàng oán hận nói.
“Vậy thì thật sự là vinh hạnh của ta.” Hắn cuồng tiếu cười to.
“Nếu sự tình đều chuyển đến bước này, hôm nay chính là ngày chết của ngươi.” Nàng lên đạn, miệng súng nhắm ngay tim hắn.
“Phải không? Vậy ngươi nổ súng đi!” Hắn mặt không đổi sắc.
“Ngươi… không sợ chết sao?” Nàng không hiểu, vì sao hắn đối với nàng không hề sợ hãi, chẳng lẽ hắn thực sự nghĩ nàng không dám giết hắn?
“Chết có gì phải sợ?” Đôi mắt hắn trở nên lạnh lẽo.
“Chết đến nơi còn cậy mạnh. Hừ! Vậy để cho ta tới giải quyết ngươi đi, ác ma!” Nàng lại nhắm ngay ngực hắn, lên cò súng.
Trong mắt hắn con ngươi trong suốt, không mang theo tạp chất, ngược lại lại chiếu ra khuôn mặt nữ nhân bị tràn ngập cừu hận, hơn sáu năm khúc mắc nàng luôn chờ đợi cơ hội này, nhưng giờ phút này hiện lên trong đầu nàng lại là hình ảnh hắn cứu nàng ra khỏi đám cháy, hắn vì bảo hộ nàng làm cho trên người dính đầy sắc huyết (máu), ôm nàng chạy ra khỏi căn nhà đang bị đốt cháy…
Giết hay không giết? Mâu thuẫn trong lòng làm nàng phập phồng. Nàng biết Biện Lâu Tiên mới là chủ mưu giết hại phụ thân nàng, Đằng Tuấn cũng không phải là hung thủ trực tiếp giết cha mẹ nàng, nhưng… hắn là đồng lõa. Hắn là thủ lĩnh “Ác ma thiếu niên”. Nếu hắn không phụng mệnh làm việc, nhà nàng như thế nào lại phát sinh chuyện bi thảm huyết án diệt môn?
“Ngươi quả thực không hạ thủ được.” Đằng Tuấn nhìn thấu do dự của nàng, lạnh lùng nói. “Xem ra, ‘Tinh binh đoàn’ của Thượng Đế huấn luyện ngươi còn chưa đủ.”
“Ngươi biết ‘Tinh binh đoàn’?” Thì ra chỉ có nàng là ngây ngốc nghĩ chính mình che dấu rất khá, kết quả, hắn cái gì cũng đều biết.
“Tôn Trường Dung đối với chuyện ‘Ác ma thiếu niên’ năm đó chẳng phải ấn tượng rất sâu đấy thôi. Hắn nảy ra ý nghĩ kỳ lạ muốn lợi dụng các thiếu niên thành niên thay hắn giành chính quyền. Thật sự là ngu ngốc không ai bằng!”
“Bảy năm trước có thể có Biện Lâu Tiên, bảy năm sau vì sao không thể có Tôn Trường Dung?”
“Ngươi hẳn là đối với tổ chức như vậy tràn ngập cừu hận, vì sao còn muốn thêm người?” Hắn bén nhọn hỏi.
“Vì sao? Bởi vì để đối phó ngươi ta phải biến cường, biến ngoan, mới có thể tự tay giết ngươi, thay Đào gia báo thù.” Nàng nói.
“Chỉ vì đối phó