Tác giả: Bồng Vũ
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 134562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/562 lượt.
, hắn là bị người gần gũi nổ súng bắn thủng đầu, mất mạng.” Đằng Tuấn sửa chữa đáp án.
“Làm sao có thể? Hắn bên người có Hades bảo hộ hắn…”
“Người giết hắn đúng là nghĩa tử Hades của hắn.” Đằng Tuấn tươi cười làm cho những người có mặt lạnh run.
Tôn Trường Dung trừng lớn mắt, không thể tin nhìn Đằng Tuấn, yết hầu cô lỗ vang không ngừng, đúng là nói không nên lời.
Một hàng Kỳ Lân, trừ bỏ Giang Trừng, những người khác cũng đều ngạc nhiên không thôi.
“Hades không chịu bất luận kẻ nào khống chế cùng chi phối, lại càng không muốn cùng phàm nhân hợp tác, hiểu không? Người muốn cùng hắn giao dịch, cuối cùng sẽ lấy tánh mạng bồi thường đại giới. Đây là ác ma nhất quán tác phong.” Đằng Tuấn khóe miệng giương lên, đùa cợt nở nụ cười.
Tôn Trường Dung không dự đoán được sẽ bị cự tuyệt hoàn toàn như vậy, hắn thở phì phò, khó có thể bình ổn dục vọng giữ lấy trong lòng. Phút chốc, hắn thân thủ bắt lấy cánh tay Đằng Tuấn, lớn tiếng reo lên: “Không! Đừng tưởng rằng như vậy có thể dọa lui ta! Ta tìm ngươi nhiều năm như vậy, mỗi ngày trong lòng đều là bộ dáng dũng mãnh phi thường khi ngươi giết người, ta chỉ muốn đem ngươi ở lại bên người ta… Ngươi hẳn là trở thành anh hùng! Một thiếu niên anh tuấn vô song, cũng là sát thủ lợi hại nhất trên đời… Ta tuyệt không buông tha cho ngươi! Ta muốn cất giữ ngươi!”
Đằng Tuấn cùng Ngũ Hành Kỳ Lân thế này mới phát hiện Tôn Trường Dung “biến thái”. Hắn đối với Đằng Tuấn… Không! Là Hades, cuồng nhiệt đã vượt qua lý trí một người bình thường, tựa như một ít tín đồ tôn giáo cuồng nhiệt ủng hộ giống nhau, lâm vào si điên.
Đằng Tuấn xoay người tránh khai tay hắn, một cước nhanh chóng gạt ngã hắn, “Tinh binh đoàn” thiếu niên tiến lên trước nâng hắn dậy, có mấy người đã ra tư thế chuẩn bị đánh.
“Ở trước mặt chúng ta còn dám xằng bậy. Tôn Trường Dung, ngươi lá gan thực không nhỏ.” Phương Đằng ra hiệu bốn phía chính sảnh mấy thuộc hạ đang cầm súng, ý bảo bọn họ đừng hành động thiếu suy nghĩ.
Tôn Trường Dung thế này mới tỉnh ngộ chính mình ở trong này chiếm không được tiện nghi, hơn nữa Đằng Tuấn đối với chuyện công khai thân phận tuyệt không khẩn trương, kế hoạch của hắn phải thay đổi mới được.
“Ngươi đã không cần nghĩ đến chuyện ngươi chính là Hades sẽ được đăng báo, vậy chúng ta cứ chờ xem! Ngươi chờ bị nước miếng dư luận đại chúng làm cho chết đuối đi!” Tôn Trường Dung oán hận nói, xoay người hướng nhóm thủ hạ vung tay lên, muốn rời đi.
“Chậm đã, Tường Hòa Hội Quán là nơi muốn đến thì đến muốn đi thì đi sao?” Phương Đằng không nghĩ cứ như vậy để cho hắn chạy, không thể thả cọp về núi, biết đâu có thể gặp phải càng nhiều phiền toái.
“Các ngươi dám đụng ta sao?” Tôn Trường Dung nhe răng cười nói. “Chúng ta một hàng mười người nhưng là ở trước mắt bao nhiêu người vào đây, các ngươi dám đối với chúng ta như thế nào?”
“Cho bọn họ đi.” Đằng Tuấn mở miệng.
“Như vậy được không?” Lâm Kiếm Hi cau mày.
“Hắn không dám ở Hồng Kông dây dưa.” Đằng Tuấn chắc chắn nói.
Tôn Trường Dung âm điệu xót xa cười nói: “Ngươi khẳng định? Chúng ta xem như chào hỏi qua, sau này nếu phát sinh chuyện gì, cũng đừng trách ta trước không có nhắc nhở các ngươi.”
“Những lời này cũng đồng dạng dâng tặng cho ngươi.” Vũ Bộ Vân lập tức phản kích.
“Tôn Đổng, Hồng Kông nơi này tuy rằng ngũ quang thập sắc, nhưng là hàng năm cũng có không ít người vô duyên vô cớ mất tích, thỉnh cẩn thận!” Đinh Dực giảm bớt lời nói nặng.
Tôn Trường Dung vẻ mặt tức giận mà dẫn chín tên thiếu niên đi ra, dưới sự theo dõi của người ở Tường Hòa Hội Quán mà ngượng ngùng rời đi.
“Thật khó tưởng tượng cư nhiên cũng có loại lão gia sùng bái thần tượng này, hắn hiển nhiên đã sớm ‘mê’ Đằng Tuấn.” Sau khi đoàn người Tôn Trường Dung rời đi, Vũ Bộ Vân ngạc nhiên thở dài.
“Không, hắn “mê” là Hades.” Giang Trừng nói xong nhìn về phía Đằng Tuấn.
Những người khác theo tầm mắt hắn cũng đem ánh mắt tập trung trên người “thần tượng”. Bọn họ thật sự là tò mò, năm đó Đằng Tuấn rốt cuộc như thế nào dẫn theo hung thần “Ác ma thiếu niên” làm điên đảo giang hồ? Nay nhìn thấy hắn trông như tao nhã nho nhã nhưng còn lưu bóng dáng âm ngoan lãnh khốc bọn họ mới giật mình, hắn cá tính độc đáo, khí thế khiếp người là từ nhỏ tích lũy mà thành. Hơn một năm qua, bọn họ thật sự cùng một “Ác ma” ở chung cùng một chỗ mà không biết.
Thật sự nên may mắn hắn không phải địch nhân!
Đằng Tuấn lảng tránh ánh mắt mọi người, trầm tư một lát mới nói: “Liên lạc chúng huynh đệ, hai mươi tư giờ đều giám thị hành động hắn.” Hắn dặn dò mọi người xong, thần sắc tối tăm đi ra chính sảnh.
Người điên cuồng thường làm ra chuyện khó có thể đoán trước, Tôn Trường Dung đúng là người điên cuồng, hắn đem chuyện Đằng Tuấn đã chôn sâu tất cả đều đào ra. Chuyện cũ đầy huyết tinh kia đúng là khúc mắc vĩnh viễn của Đằng Tuấn. Ngũ Hành Kỳ Lân sẽ như thế nào đối xử với hắn? Là một sát thủ hắc đạo hung ác, bọn họ có thể bao dung chuyện niên thiếu nhiễm đầy huyết của hắn sao? Hắn lần đầu tiên cảm thấy nội tâm bất an cùng trầm trọng, đơn giản là vì hắ