Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Truyền Kỳ

Ác Ma Truyền Kỳ

Tác giả: Bồng Vũ

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 134506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/506 lượt.

n để ý đám “bằng hữu” này.



Đào Ý Khiêm nghe nói Tôn Trường Dung đến Tường Hòa Hội Quán tìm Hades, tâm tình của nàng cũng phập phồng không yên. Tôn Trường Dung đã biết Đằng Tuấn là Hades, hắn đến tột cùng muốn làm gì?
Nghi vấn của nàng không bao lâu đã có đáp án. Tôn Trường Dung vừa ly khai Tường Hòa Hội Quán đã dùng điện thoại liên lạc, đưa ra một mệnh lệnh khác.
“Ngươi tìm được Hades sau không cho ta biết liền tự tiện hành động. Chuyện này ta sẽ không cùng ngươi truy cứu, bất quá, xem tình huống trước mắt, ngươi quyết tâm giết hắn tựa hồ đã dao động.” Tôn Trường Dung ở đầu kia điện thoại lạnh lùng nói. Hắn đã sớm nghe từ nữ nhi của mình biết được Đào Ý Khiêm vẫn đang ở Tường Hòa Hội Quán, việc giết Đằng Tuấn cũng không nghe động tĩnh gì, nhất định là thất thủ.
“Ta…” Nàng có nên nói cho hắn biết nội tâm mình đã có biến hóa?
“Không muốn báo thù sao?”
“Nhưng, ta bị giám thị.” Nàng tổng cảm thấy không ổn.
“Bằng thân thủ của ngươi, muốn phá hư giám thị sẽ không là vấn đề, không phải sao? Hay là, ngươi đã không muốn rời khỏi nơi đó?” Tôn Trường Dung cao giọng chất vấn.
“Không có, ta…” Nàng không muốn rời đi sao? Thật sao?
“Vậy theo lời ta mà làm. Chỉ cần bắt lấy một người vợ của Kỳ Lân, tất cả bọn Ngũ Hành Kỳ Lân sẽ đi ra ngoài. Hơn nữa Đằng Tuấn cũng sẽ vì thế lo lắng không thôi, sẽ tự trách, cuồng loạn, đến lúc đó, hắn vì cứu người sẽ ngoan ngoãn nghe ta sai phái.”
“Ngươi muốn hắn làm gì? Lại làm Hades?” Nàng chán ghét cau mày.
“Đúng vậy, hắn là trời sinh là làm lãnh đạo, là anh hùng trong cảm nhận của ta. Ta muốn có được hắn!”
“Ngươi điên rồi…” Nàng thì thào trừng to mắt, cũng không biết Tôn Trường Dung thoạt nhìn ổn trọng cũng sẽ có tâm bệnh như vậy.
“Ta không điên. Hắn là chiến hữu mà thượng đế tạo ra cho ta. Hắn không nên ở Tường Hòa Hội Quán, nơi đó chỉ làm mai một tài năng trời cho của hắn. Hắn nên cầm đao súng suất lĩnh tinh binh của ta giết lần toàn thế giới…” Tôn Trường Dung hưng phấn mà hô to.
“Đủ!” Nàng nhớ tới khi Đằng Tuấn nhắc tới “Ác ma thiếu niên” thì sắc mặt yếm khí, có thể thấy hắn cũng không nguyện ý sống trong những ngày giết chóc đã qua, mà Tôn Trường Dung cư nhiên lại muốn lôi hắn tha xuống vực sâu sao?
“Như thế nào? Ngươi không phải là đã yêu thương hắn rồi chứ?” Tôn Trường Dung đa tâm hỏi.
“Ta không có.” Nàng vội vàng phủ nhận.
“Vậy theo lời ta mà làm.”
“Nhưng mà…” Nàng do dự. Ngũ Hành Kỳ Lân cùng nàng lại không có thù hận, nàng không hy vọng liên lụy đến người khác.
“Ngươi từ sau khi đến Hồng Kông đã trở nên không quả quyết, đừng quên mục đích ta dưỡng dục ngươi sáu năm, Ý Khiêm, ngươi nói ngươi phải cường mạnh, phải biến ngoan, ta mới thu lưu ngươi.”
Nàng không nói gì. Báo thù đã làm cho lương tâm của nàng bị vấy bẩn, nay, tẩy cũng tẩy không sạch sẽ.
“Buổi tối liền động thủ!” Hắn không đợi nàng trả lời liền gác điện thoại.
Đào Ý Khiêm cầm ống nghe tim đập mạnh, loạn nhịp, bất an một thời gian, sau đó, nàng khẽ cắn môi, hạ quyết định. Đây đều là do Đằng Tuấn, đừng trách nàng.
Đêm đó, Phương Nhân chờ chúng nữ quyến rồi lục tục đi vào Tường Hòa Hội Quán, Ngũ Hành Kỳ Lân cùng Đằng Tuấn theo thường lệ “khai lưu”, không muốn cùng nhóm nương tử này cùng một chỗ. Bọn họ đều thức thời đi đến câu lạc bộ của Phương Đằng uống rượu nói chuyện phiếm, rồi trở về tiếp thê tử của chính mình.
Phương Nhân từ Giang Trừng nghe được chuyện Đào Ý Khiêm và Đằng Tuấn trong lúc đó có một ít ân oán, hai người lại có chút giống như tình tố, vì thế nhóm nữ quyến thỉnh nàng đến nói chuyện phiếm cùng nhau đàm tiếu.
Đào Ý Khiêm biết đó là một cơ hội tốt, nhưng, các nữ nhân này đều ôn nhu, xinh đẹp lại thiện lương, nàng nghĩ vậy lại tự bản thân cảm thấy xấu hổ, quyết tâm động thủ lại lần nữa dao động không chừng.
“Ý Khiêm, ngươi thật sự hận Đằng Tuấn như vậy sao?” Hách Liên Thuần Thuần tò mò hỏi.
“Ta…” Nàng đối với sự thân thiết của mọi người thật không phải làm sao.
“Hắn cũng không có giết cả nhà ngươi a. Ngươi thấy hắn động thủ sao?” Phương Nhân hỏi ra một câu làm Đào Ý Khiêm không biết nói gì.
Khi Hades suất lĩnh “Ác ma thiếu niên” xâm nhập thì nàng vẫn bị cha mẹ khóa ở trong phòng, vẫn chưa thấy hắn giết người.
“Lấy cá tính hắn, ta đoán hắn chính là thờ ơ lạnh nhạt, chân chính giết cha mẹ ngươi nhất định là người khác.” Du Hiểu Tịnh ôm con một bên đùa một bên nói.
“Nhưng, nếu hắn không dẫn người đến…” Nàng cắn môi dưới, thống khổ hồi tưởng lại tình cảnh năm đó.
“Có lẽ hắn không thể không tiếp nhận mệnh lệnh.” Lạc Dĩnh Phàm nhẹ giọng nói.
“Đúng vậy. Nghe nói Biện Lâu Tiên có tiếng tàn bạo, Đằng Tuấn thuở nhỏ bị hắn nắm trong tay, khả năng là theo thói quen nghe lệnh làm việc.” Phương Khuẩn đem sự tình một lần nữa suy diễn, chính là thay Đằng Tuấn nói tốt.
“Rất nhiều sát thủ đều là bị bất đắc dĩ.” Đỗ Tuyết Dương vợ của Phương Đằng đem nữ nhi bỏ vào nôi, quay đầu nhìn nàng nói.
“Hơn nữa, hắn còn cứu ngươi ra khỏi đám cháy, không phải sao?” Lạc Dĩnh Phàm lại nói.
“Nh