Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Ai Của Ai

Ai Là Ai Của Ai

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.

Hỷ, khệ nệ túi lớn túi nhỏ mang vào nhà bếp.
Bì Hối nhìn theo bóng Hà Thích khuất sau nhà bếp, không kìm được thò đầu ra ngó nghiêng vào phòng ngủ, vẻ mặt đầy hậm hực, chồm đến sát bên tai Viên Hỷ thì thào, “Viên Hỷ, cậu đúng là đứa hết thuốc chữa, sao mà ngốc thế hả?”
Viên Hỷ vừa nhìn vẻ mặt đó của Bì Hối là biết ngay bạn mình nghĩ lung tung, nên cười khẽ, lắc đầu, “Không có gì, tối qua anh ấy uống nhiều quá, nên tớ bảo ngủ lại đây thôi, không có gì khác.”
Bì Hối lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thấy Viên Hỷ cười hí hí nhìn mình, lại lườm cô một cái muốn rách mắt, “Còn cười à! Hôm nào anh ta say rượu làm càn, lúc đó tha hồ mà đẹp mặt nhé!”
Hà Thích vào phòng vệ sinh tắm rửa, lát sau quần áo chỉnh tề bước ra, thấy hai người đang ngồi trên salon trò chuyện, bèn cười cười, bảo: “Hai người nói chuyện vui nhé, công ty anh còn chút chuyện, anh đi trước đây.”
Viên Hỷ cười he he, cũng không nói nhiều với Bì Hối nữa, quay người vào phòng vệ sinh tắm rửa. Bì Hối lẽo đẽo theo sau cô, dựa vào cửa nhìn cô đánh răng. Viên Hỷ nhổ ra một đám bọt kem đánh răng, nhìn thấy Bì Hối trong gương, có phần thắc mắc không hiểu cô nàng này hôm nay bị làm sao, hỏi: “Sao vậy? Cậu theo tớ làm gì?”
Bì Hối như có vẻ mâu thuẫn, mím môi, nhưng vẫn nói: “Trương Trằng gọi điện cho tớ, bảo… Bộ Hoài Vũ nhập viện rồi.”
Viên Hỷ cứng người, đờ đẫn nhìn Bì Hối trong gương một lúc lâu, rồi mới “ừ” khẽ một tiếng, sau đó lại cúi đầu tiếp tục đánh răng. Bì Hối đợi mãi cũng không thấy Viên Hỷ nói gì, bắt đầu hơi sốt ruột, lại hỏi: “Cậu có muốn đến thăm không?” Viên Hỷ vẫn không đáp lại, chỉ cúi đầu mải mê đánh răng, Bì Hối rất tức cái dáng vẻ chẳng nói chẳng rằng này, trong lòng rất bực bội, thêm vào đó cô vẫn luôn bất bình thay Bộ Hoài Vũ, thế nên mới hậm hực nói: “Dù là bạn bè bình thường cũng phải đi thăm chứ, đừng nói gì là hai người từng thân với nhau như thế! Viên Hỷ, cậu quá đáng thật! Chẳng lẽ mọi người cứ phải là kẻ thù mới được? Tại sao cậu không dám đi? Là vì cậu thấy sợ! Lòng cậu biết rõ, nếu như chẳng có gì với Bộ Hoài Vũ, mắc mớ gì hai người gặp nhau mà tỏ vẻ không quen biết? Trương Hằng nói tớ biết hết rồi!”
Viên Hỷ nhổ bọt kem ra, hơi đỏ, có vẻ như đã đánh quá mạnh vào chân răng, có lẽ trong người nóng quá, cô nghĩ, chắc phải đổi kem đánh răng loại khác xem sao.
“Bộ Hoài Vũ người ta trước kia khỏe mạnh thế, sao lại bị bệnh dạ dày nhỉ? Cậu thật sự không biết nguyên nhân hay giả vờ không biết? Cho dù trước kia cậu thế nào, là cô đơn hay không chịu được buồn chán cũng được, tóm lại là cậu đã quậy cho nước đục ngầu lên, rồi bây giờ phủi đít bỏ đi, có bao giờ cậu nghĩ đến người ta chưa? Cũng may người ta phóng khoáng, không nói bất cứ lời thừa nào! Nếu cậu gặp phải người đeo bám dai dẳng, cậu…”
“Anh ấy không yêu tớ,” Viên Hỷ cắt ngang lời Bì Hối, rồi cười khổ sở, “Bọn mình chưa hề yêu nhau.”
“Đó là do cậu tưởng! Cậu dựa vào đâu mà bảo anh ấy không yêu? Là vì không nói ra lời yêu à, thế chẳng lẽ chỉ xoen xoét nói yêu mãi mới gọi là yêu? Viên Hỷ, làm người không thể thế, lúc sáng Trương Hằng gọi điện cho tớ, anh ta vẫn ở trong bệnh viện với Bộ Hoài Vũ, thực ra muốn gọi cho cậu cơ, nhưng lại thấy có một số chuyện không thể nói thẳng với cậu, nên mới gọi cho tớ, chúng ta là bạn bè lâu năm, nên dù cậu đúng hay sai tớ vẫn nghiêng về cậu, nhưng Trương Hằng với Bộ Hoài Vũ cũng giống như tớ với cậu, họ là anh em thân thiết từ lâu, Bộ Hoài Vũ đau buồn hay không thì anh ta nhìn ra ngay, anh nói Bộ Hoài Vũ từ trước luôn là người trầm lặng ít nói, dù trời có sập xuống anh ấy cũng không lên tiếng, chỉ cắn răng gồng mình chịu đựng. Rõ ràng hai người đã bắt đầu thân với nhau, một ông Hà Thích quay lại, là cậu đã buông tay ra ngay, thậm chí đến một lời giải thích rõ ràng cũng không chịu nói với Bộ Hoài Vũ, cậu xem anh ấy là gì chứ? Bộ Hoài Vũ thương cậu, sợ cậu khó xử, nên mới lặng lẽ rời xa cậu một cách không rõ ràng như thế, cũng chẳng nói với cậu câu nào khiến cậu đau lòng, nhưng Viên Hỷ à, cậu không thấy mình làm vậy là quá đáng à? Hả? Viên Hỷ, Trương Hằng đã hỏi tớ như thế trong điện thoại, tớ muốn bảo vệ cậu cũng không nổi, vì cậu thực sự đã làm vậy, cậu bảo tớ phải nói gì đây?”
Bì Hối trước nay miệng lưỡi sắc bén, nhưng cô hiếm khi vận dụng với Viên Hỷ, cô nghe Bì Hối chất vấn mình như vậy, trong lòng cảm thấy rất bức bối, có rất nhiều câu muốn phản bác lại Bì Hối, nhưng ra đến miệng lại không thốt nổi tiếng nào, Trương Hằng và Bì Hối đều nói Bộ Hoài Vũ khổ, bảo cô không nên tuyệt tình như vậy, nhưng cô phải làm sao? Cô đã chọn Hà Thích rồi thì còn làm gì được? Nếu đã cắt đứt thì không nên cắt đứt sạch sẽ gọn ghẽ không lưu chút gì sao? Chẳng lẽ làm thế là sai? Chẳng lẽ Bộ Hoài Vũ biểu lộ vẻ không đành lòng thì chứng tỏ cô có lương tâm à? Chẳng lẽ bắt buộc phải ngồi xuống với Bộ Hoài Vũ nói thẳng ra là chúng ta chia tay đi, mới gọi là xứng đáng với anh ư? Chẳng lẽ thế mới gọi là thẳng thắn? Tất cả mọi việc, không cần cô nói, Bộ Hoài Vũ chẳng cũng đã biết rõ? Chẳng phải anh cũng đã nói quá rõ rồi đấy thôi? Anh nói nếu