Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.
ách ai, cũng không muốn đẩy gánh nặng này cho người khác, cho dù là Bộ Hoài Vũ hay là Hà Thích, họ đều chẳng liên quan gì đến gia đình tớ, đó là trách nhiệm, là số phận của bản thân tớ. Thực tế mà cậu nói thì tớ hiểu, nhưng tớ chẳng thể làm gì được, điều duy nhất làm được là chọn cách như không nhìn thấy, không để ý đến tất cả những khó khăn cản trở, tớ chỉ muốn bản thân vui vẻ hơn, Bì Hối, đừng nói nữa, nhé? Hãy cứ để tớ lừa dối chính mình đi, được không?”
Viên Hỷ quay đầu lại cười với Bì Hối, ánh mắt lại toát lên nét thê lương vô cùng, vẻ mặt ấy của cô thực sự khiến Bì Hối giật mình khiếp đảm, Bì Hối bắt đầu hối hận mình đã bày tất cả những việc tàn khốc như thế trước mặt Viên Hỷ, gia đình của cô, tình yêu của cô, tương lai của cô, Bì Hối biết Viên Hỷ rất nhạy cảm và nghĩ nhiều, những việc Bì Hối lo lắng thì Viên Hỷ chắc hẳn đã ý thức được từ lâu, tại sao mình lại còn bức bách cô ấy phải đối diện những vấn đề đó? “Xin lỗi, Viên Hỷ.” Bì Hối thì thầm.
Viên Hỷ cười, lắc đầu: “Không sao, tớ biết cậu cũng vì tớ thôi, thật đấy, tớ rất cảm động.”
Phải, cô rất cảm kích Bì Hối, cũng biết rằng chỉ có người bạn thật sự mới thẳng thắn nói hết mọi thứ với cô như vậy, bao nhiêu năm rồi, Bì Hối đã vì cô mà làm quá nhiều, còn cô gần như chưa làm gì cho bạn mình, có được một người bạn như vậy bên mình, quả thực là sự may mắn của cô.
Viên Hỷ làm một bữa sáng gọn nhẹ, Bì Hối ăn xong chưa ngồi được bao lâu đã đi, bảo đã hẹn Tiêu Mặc Đình đến thăm Bộ Hoài Vũ, lúc nói câu này, Bì Hối luôn e dè quan sát sắc mặt của Viên Hỷ. Viên Hỷ biết, cho dù cô đã nói toạc ra, thì Bì Hối vẫn hy vọng cô có thể đến thăm Bộ Hoài Vũ, nhưng cô biết mình không thể đi. Đến lúc sắp đi rồi mà Bì Hối vẫn không chịu thua, nói cho Viên Hỷ biết bệnh viện anh đang nằm, hiểu tâm tư của bạn mình, Viên Hỷ cười cười, chỉ bảo Bì Hối đi cho nhanh, gửi lời hỏi thăm hộ cô và bảo với anh cô đã đi công tác, không đến thăm được.
Trương Hằng không ngờ Bộ Hoài Vũ đã ra nông nỗi này rồi mà còn muốn ra viện gấp, hơi đờ ra một lúc rồi cười giễu: “Bộ Hoài Vũ, tớ phục cậu thật rồi, sắp thổ huyết đến nơi mà còn đòi ra viện? Cậu có còn xem mình là người không?”
Bộ Hoài Vũ không nói gì, quay đầu lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, Trương Hằng nhìn theo ánh mắt anh, cũng cảm thấy rất lạ lùng, bèn đứng lên bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài qua lớp cửa kính, miệng làu bàu: “Nhìn cái gì vậy? Cao thế này mà nhìn được gì…”
Lời Trương Hằng ngừng lại đột ngột, vẻ mặt thoáng chốc trở nên kỳ dị, anh quay lại liếc nhìn Bộ Hoài Vũ, thấy bạn mình vẫn ngồi với vẻ mặt vô cảm thì nghi ngờ mình có phải nhìn nhầm không, thế là lại vội vàng mở cửa sổ nhoài người ra nhìn, chăm chú một lúc lâu sau mới xác định bóng dáng dưới kia là Viên Hỷ.
“Lão Bộ…” Trương Hằng quay lại nhìn Bộ Hoài Vũ với ánh mắt kỳ dị, “Cô bé Viên Hỷ lúc nãy đến đây à?”
“Không.” Bộ Hoài Vũ đáp ngắn gọn, đưa tay kéo tài liệu đến, Trương Hằng lại ném nó đi xa hơn, mồm kêu lên: “Không thể, người dưới kia chắc chắn là cô ấy, tớ không thể nhầm được.”
Bộ Hoài Vũ thấy không với được tới tập tài liệu cũng bỏ cuộc, nhắm mắt lại với vẻ mệt mỏi, nói gọn: “Cô ấy không vào.”
“Không vào?” Trương Hằng có vẻ không tin, không vào thì đến làm gì? Không kìm được lại hỏi: “Cậu nhìn thấy cô ấy à?”
Bộ Hoài Vũ nhắm nghiền mắt không đáp, lúc nãy anh cũng không dám khẳng định người ngoài kia là Viên Hỷ, người ấy không hề dừng lại, cứ thế mà đi qua, anh cũng chỉ cảm nhận được ánh mắt của cô, trong lòng như có tiếng nói mơ hồ rằng đó là cô ấy. Muốn ngẩng lên nhìn, nhưng lại sợ không phải cô, mà cũng sợ chính là cô, thế là nghĩ rằng nếu cô đã không muốn anh nhìn thấy, thì anh sẽ giả vờ như không thấy.
“Tên này lại giả làm người chết!” Trương Hằng hậm hực đạp vào chân giường anh một cái, “Dậy mau, tớ biết đồ nhà cậu chưa ngủ!”
“Tôi là bệnh nhân,” Bộ Hoài Vũ nói, “Tôi phải nghỉ ngơi, nếu không còn chuyện gì khác, cậu đi làm được rồi.”
“Cậu là bệnh nhân?” Trương Hằng giận quá hóa cười, hừ hừ vài tiếng, “Tôi bảo cậu biết nhé Bộ Hoài Vũ, nếu không nể mặt cậu trước kia chăm sóc tôi suốt một tháng cả đêm lẫn ngày, tôi đã mặc kệ chuyện của cậu!”
Bộ Hoài Vũ nằm im, một lúc sau không nghe thấy động tĩnh của Trương Hằng, nghĩ rằng anh ta tức quá đã bỏ đi, ai ngờ vừa mở mắt đã thấy Trương Hằng đang ngồi trên ghế trừng mắt nhìn mình, Bộ Hoài Vũ bất lực hỏi: “Rốt cuộc cậu muốn gì?”
Trương Hằng hí hửng, cũng không nói ngay, mà nhìn Bộ Hoài Vũ chằm chằm, đến khi Bộ Hoài Vũ bị nhìn đến nỗi muốn sởn da gà, anh ta mới hỏi với nụ cười gian xảo: “Bệnh tình cậu lần này có phải là vì Viên Hỷ?”
“Không phải, tôi bị bệnh dạ dày lâu rồi, cậu có phải không biết đâu, liên quan gì đến Viên Hỷ?” Bộ Hoài Vũ đáp, thấy Trương Hằng vẫn nhìn mình chằm chằm thì có vẻ thiếu tự nhiên, quay nhìn đi nơi khác.
Trương Hằng cười cười vẻ giễu cợt: “Ở cạnh Viên Hỷ hơn nửa năm, bệnh dạ dày của cậu chưa bao giờ tái phát, lần này mới chia tay hơn hai tháng, dạ dày cậu đã xuất huyết? Bộ Hoài Vũ, ta nói sao đến giờ cậu vẫn chưa chịu nói thật với tớ? A