XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Ai Của Ai

Ai Là Ai Của Ai

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.

của Hà Thích, trong lòng Viên Hỷ thấy thấp thoáng một nỗi hổ thẹn, mới phát giác ra mấy tháng nay, cô gần như chỉ bị động đón nhận tình cảm của anh, còn tình cảm đáp lại cho anh thì rất dè xẻn.
“Anh đợi em, em đến ngay.” Cô cười đáp, “Em chỉ mang đến phần của anh thôi, không có phần cho đồng nghiệp, có sao không?”
Hà Thích cười ngốc nghếch bên kia, thì thầm nói: “Không sao, anh trốn bọn họ để ăn, ăn xong mới báo, để họ hâm mộ chết luôn!”
Nơi Hà Thích làm việc Viên Hỷ đã từng đến, cũng khá thuận đường, chỉ phải đổi một lần xe là đến. Đến dưới tòa nhà anh làm thì sắc trời đã hơi tối, Viên Hỷ khóe môi ẩn hiện nụ cười, trong lòng nghĩ xem khi Hà Thích gặp cô thì câu đầu tiên sẽ là gì, ôm chặt hộp cơm rồi lên lầu, vừa đến cửa thì nhìn thấy Hà Thích đang đứng đợi bên trong. Mấy hôm không gặp, anh có vẻ mệt mỏi, dưới cằm hàm râu hơi nhú lên xanh xanh, sắc mặt hơi tái nhưng vẻ mặt thì rất vui, thấy Viên Hỷ lên thì đưa tay lên môi ra hiệu cô đừng lên tiếng, sau đó bước ra kéo tay Viên Hỷ, cười khe khẽ: “Đừng nói gì, anh đưa em đến văn phòng lão Từ, anh ấy không có ở đó, chúng ta chiếm địa bàn của anh ấy.”
Thấy vẻ trẻ con của Hà Thích, Viên Hỷ không nhịn được cười, để mặc anh kéo tay cô ra vẻ thản nhiên vào văn phòng lớn. Mọi người đều đang bận rộn, chẳng mấy ai chú ý đến Viên Hỷ đi sau lưng Hà Thích. Anh chàng lần trước thi uống rượu với Hà Thích đang cắm mặt vào máy tính gõ lách ca lách cách, thấy có người đi ngang qua mình, đầu chả ngẩng lên mà hỏi: “Cơm hộp khi nào đưa đến? Lát nữa mà còn không đến thì tôi chết đói trên bàn phím mất.”
“Chắc sắp đến rồi, lúc nãy hình như có người giục rồi, chịu đựng tí đi.” Hà Thích mặt không biến sắc đáp lại, chân không dám dừng lại chút nào, cứ đưa thẳng Viên Hỷ vào cánh cửa trong cùng, nhẹ nhàng đẩy cửa vào trong, đó là một căn phòng nhỏ, rất bừa bộn, Hà Thích bước đến đẩy hết sách vở tạp chí trên đó sang một bên, dọn ra một khoảng nhỏ sạch sẽ.
“Đây là văn phòng của lão Từ?” Viên Hỷ hỏi, đặt hộp cơm lên khoảng trống trên bàn mà Hà Thích vừa dọn ra, lơ đãng quan sát căn phòng nhỏ này, phát hiện ra diện tích không lớn mà đồ đạc thì đầy ắp, những vật dụng thường ngày cơ bản đều có đủ, trên bệ cửa sổ còn bày cốc, bàn chải và kem đánh răng, Viên Hỷ không kìm được sự ngạc nhiên: “Thấy anh ấy cũng có vẻ rất gọn gàng, sao lại bày bừa văn phòng ra nông nỗi này?”
Hà Thích đã nôn nóng mở hộp cơm ra, bốc một miếng cho vào miệng, ậm ừ cười đáp: “Lão Từ cũng vất vả lắm, mới lập nghiệp nên khi bận thì ở lì trong này mười mấy ngày, cũng xem như gọn gàng lắm rồi đây, ít nhất thì còn vào đây được.”
Viên Hỷ thấy anh lại dùng tay bốc thức ăn thì vội ngăn lại, hỏi: “Rửa tay chưa?” Hà Thích vội vàng cầm đũa lên khua khua, cười khẽ: “Dùng nó là được, rửa tay thì phải ra ngoài, bị họ phát hiện thì tiêu, cơm hộp chưa mang đến, người bên ngoài không mệt đến gục ngã thì cũng đói xanh cả mắt rồi, nếu biết trong này có thứ ăn được thì anh sợ hộp cơm này cũng em cũng đi đứt mất.”
Viên Hỷ tỏ ra bất lực, đành giúp anh lấy từng phần từng phần thức ăn ra, mùi thơm lập tức lan tỏa khắp gian phòng, Hà Thích nuốt ực nước bọt vẻ rất khoa trương, mắt thao láo nhìn động tác của Viên Hỷ, cô nhìn thấy vẻ mặt anh thì không nhịn được cười, hỏi: “Không đến nỗi thế chứ, trình độ em cao thế à?”
Hà Thích thu vẻ mặt khoa trương của mình lại, khẽ cười và lắc đầu với cô, ánh mắt trở nên rất đỗi dịu dàng: “Khác chứ, Viên Hỷ, đây là hạnh phúc, biết chưa?” Giọng anh nhỏ dần, chầm chậm tiến sát lại cô, khẽ nói bên tai cô: “Em biết mà, anh biết thế, em cũng cảm nhận được, phải không?”
Viên Hỷ cúi đầu không đáp, khóe môi lại thấp thoáng nụ cười, hơi thở của anh mỗi lúc một gần, khiến gò má cô nóng hực… Không khí đang lúc mờ ám thì bên ngoài vẳng đến một tiếng gào: “Trời ơi! Tôi đúng là đói muốn điên rồi, khứu giác cũng có ảo giác đây này, ngửi thấy mùi thơm thức ăn mới ghê chứ, chết tiệt thật, đứa nào đặt cơm vậy? Chết trên đường đi rồi à? Tại sao chưa đến???”
Hà Thích và Viên Hỷ giật mình, đồng thời lúng túng nhìn ra cửa, thấy cửa vẫn khép chặt thì cùng lúc thở phào, hai người nhìn nhau, cùng nở nụ cười gian xảo, đang lúc đắc ý thì nghe bên ngoài lại một tiếng gào to: “Hình như tôi cũng ngửi thấy mùi thơm, giống như mùi há cảo hấp ấy.”






Hai người trong phòng than trời, thầm nghĩ không biết mũi người đó là kiểu gì mà cách một cánh cửa vẫn ngửi ra mùi thức ăn! Ngoài phòng bỗng yên tĩnh hẳn, Viên Hỷ liếc nhìn Hà Thích với vẻ nghi ngại, thấy anh cũng lộ nét hoài nghi, đanglúc định mở miệng hỏi anh phải làm sao thì thấy sắc mặt anh thay đổi, tiếp đó luống cuống che đậy thức ăn lại, miệng thì thầm “Nhanh lên, mau giấu đi!”
Lời chưa dứt, cửa đã bị đẩy mạnh ra, Viên Hỷ giật thót mình, suýt nữa ném luôn hộp cơm trên tay đi. Mấy người chen chúc ngay ở cửa, đều thò đầu vào nhìn hai người trong phòng với vẻ kinh ngạc, ánh mắt di chuyển từ hai người đến hộp thức ăn đang tỏa hơi nóng nghi ngút trên bàn rồi lại quay về hai người, gương mặt