The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Ai Của Ai

Ai Là Ai Của Ai

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1546 lượt.

ch đã nói, cô ấy chưa từng làm sai điều gì, thấy người mình thích thì dũng cảm theo đuổi, cũng trả giá bằng tình cảm, sau đó lại bị người mình yêu bảo rằng anh ấy không yêu mình, người anh yêu từ đầu đến cuối là bạn gái cũ, vậy bảo cô ấy phải nghĩ thế nào đây? Ella không sai, Viên Hỷ khẽ lắc đầu, lẽ nào Hà Thích sai ư? Nhưng anh chưa bao giờ lừa dối bất kỳ ai, yêu thì yêu, không yêu thì không yêu, rất nhiều lúc những việc tình cảm không thể dùng đúng sai đơn giản thế để phán quyết. Cô cũng không rõ mình hiện giờ tại sao lại nghĩ vấn đề rắc rối này bằng thái độ bình thản đến thế, là vì cô là người được yêu chăng? Nếu đặt cô vào vị trí của Ella, cô còn có thể thản nhiên hờ hững được nữa không?
Viên Hỷ bỗng cười, thấy ánh mắt nghi ngại của Hà Thích thì nhướn mày hỏi: “Sao em lại thấy mình như kẻ thứ ba thế nhỉ? Haizzz! Hà Thích à, em và cô Ella kia thật sự rất giống nhau sao? Giống chỗ nào? Sao em không thấy thế nhỉ? Hai người chúng em ai đẹp hơn?”
Hà Thích ngẩn ngơ, không ngờ lúc này rồi mà Viên Hỷ còn hỏi được câu này, liếc nhìn cô một cái, thấy nụ cười của cô thì nhẹ nhõm hẳn, nghiêng đầu sang nhìn Viên Hỷ rất chăm chú. Viên Hỷ vội vàng xoay đầu anh lại, kêu lên: “Lái xe nghiêm túc kìa! Nhìn gì mà nhìn!”
Hà Thích cười cười, sau đó nói với vẻ nghiêm túc: “Nói thực, Ella đẹp hơn em một chút.” Chưa đợi tay Viên Hỷ véo lên đùi mình, anh lại vội vàng bổ sung một câu: “Có điều cô ấy không đáng yêu bằng em!”
Viên Hỷ lườm anh một cái, nhưng cũng không làm gì nữa, xem ra có vẻ đã chấp nhận câu nói bổ sung của anh.
Viên Hỷ đờ ra, thẫn thờ nhìn theo hướng xe Bộ Hoài Vũ mất hút.
Hà Thích lặng thinh nhìn Viên Hỷ rồi lại nhìn đi nơi khác, hàng lông mày nhíu chặt.
Bì Hối đứng trước cửa sổ trên lầu, dùng tay bịt mắt lại không dám nhìn, miệng lảm nhảm: “Thượng đế ơi, đúng là sao Hỏa đâm trái đất rồi, Viên Hỷ đáng thương, cậu phải làm sao đây?”
Phải, Viên Hỷ, cậu phải làm sao đây? Từ trước đến nay, cậu luôn cho rằng mình đã nhìn thấu đáo những chuyện trong phương diện tình cảm, nhưng đêm nay, anh ấy nói đã rõ tất cả, còn cậu thì vẫn chưa.
Viên Hỷ thẫn thờ một lúc lâu mới quay sang nhìn Hà Thích, định mở miệng giải thích nhưng há mồm ra lại chẳng biết phải nói gì. Hà Thích không nén được cười, khẽ đẩy trán cô một cái, cười bảo: “Được rồi, đừng ủ rũ nữa, lên trên làm chút gì anh ăn đi, anh còn phải quay lại công ty!”
Viên Hỷ nhếch khóe môi cười gượng, đưa Hà Thích lên lầu, Bì Hối đã đứng đợi ở cửa tự lúc nào, không đợi họ gõ cửa đã mở ra trước, đến khi Hà Thích vào trong rồi cô mới khẽ giật vạt áo Viên Hỷ, thì thào: “Tớ đi hay ở lại?”
Viên Hỷ nhìn Bì Hối, thầm nghĩ tất nhiên là ở lại rồi còn hỏi gì? Ít nhất có Bì Hối ở đây, cô không cần phải giải thích những lời Bộ Hoài Vũ nói lúc nãy. Bì Hối và cô là bạn bè lâu năm, hai người chỉ cần một ánh mắt đã nhìn ra tâm tư của đối phương, Bì Hối thấy vẻ mặt cô như vậy thì thở dài, lẩm bẩm: “Được, cứ để tớ diễn vai ác đi!”
Đúng là diễn vai ác, biết rõ người nào đó không hề muốn cô là bóng đèn điện, thế mà cô vẫn phải phát huy ánh sáng và nhiệt lượng của mình. Bì Hối hít hơi, cố trấn tĩnh lại rồi hỏi vu vơ với Hà Thích: “Thế nào? Bữa cơm tình yêu Viên Hỷ đưa đến có hợp khẩu vị không?”
Hà Thích đang định vào nhà bếp, nghe Bì Hối hỏi thì quay lại cười: “Đừng nhắc nữa, bị bọn họ giành hết rồi, anh chưa ăn được bao nhiêu, đúng rồi, Viên Hỷ,” Anh lại quay nhìn Viên Hỷ, “Trong nhà bếp còn gì không? Anh đói thật ấy!”
Viên Hỷ vừa thay giày và áo ngoài, thấy Hà Thích hỏi thì ngẩng lên nhìn Bì Hối: “Còn không? Cậu chưa ăn hết đấy chứ?”
Bì Hối nhướn mày lên với Viên Hỷ: “Còn, tất nhiên! Trong nhà bếp ấy!”
Viên Hỷ vào trong hâm lại thức ăn rồi mang ra cho Hà Thích, anh ăn rất ngon lành, đến khi sạch sẽ mới lau miệng bảo, “Anh ăn no rồi”. Bì Hối nhìn đến trợn tròn mắt, chỉ Hà Thích hỏi Viên Hỷ: “Cậu nuôi anh ấy ra nông nỗi đó, mà còn bảo người khác là lợn à?”
Trong lòng Viên Hỷ cứ gặm nhấm ý nghĩ phải giải thích chuyện Bộ Hoài Vũ thế này, không tâm trí đâu đùa lại với Bì Hối, chỉ nhìn bạn mình một cái rồi im lặng, Hà Thích cười, sau đó bảo phải đi về gấp, lão Từ đã cuống như thể lửa cháy vào tận phòng rồi. Viên Hỷ bất đắc dĩ đưa anh ra ngoài, chỉ nói một câu “Đi đường chậm thôi” rồi không biết nói gì nữa, Hà Thích xuống mấy bậc thang, bỗng quay đầu lại cười với cô, nói: “Được rồi, đừng cắn môi nữa, anh tin em.”
Viên Hỷ đờ đẫn, rồi sực nhận ra anh đang ám chỉ những lời Bộ Hoài Vũ vừa nói, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm, cũng cười theo anh. Trong tình yêu, chỉ cần tin tưởng lẫn nhau thì còn gì khó khăn nữa?
Vào nhà, Bì Hối đang bò mọp trên salon thở vắn than dài, thấy Viên Hỷ vào thì thở một hơi dài thườn thượt rất khoa trương, kêu lên: “Viên Hỷ à, ta nói cậu phải làm gì đây? Cậu không thấy chứ, dáng vẻ Bộ Hoài Vũ dựa vào xe cứ hút thuốc mãi, bóng dáng ấy cô đơn đến nỗi tớ thấy rất đau lòng! Một người đàn ông như thế cậu đành lòng buông ra thật ư?”
Viên Hỷ không nói gì, tiến đến phát một cái thật mạnh vào mông Bì Hối, khiến cô nàng kêu lên thả