Tác giả: Sheryl Nome
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 134843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/843 lượt.
hắn, lại liếc mắt nhìn đến vé tàu để trên bàn mới phát hiện mình lại nhớ lầm thời gian, rõ ràng trong phiếu viết 9 giờ 20 khiến cho Tô Nhiên thật có chút khóc không ra nước mắt. Phản ứng đầu tiên chính là nghĩ muốn gởi tin nhắn cho Trì Quy đính chính lại, sau đó ngẫm lại cảm thấy cũng không thật sự quá cần thiết, hơn nữa cũng rất... xấu hổ, quên đi quên đi, tốt hơn cứ xem như lời nói gió bay đi. Tự mình an ủi vài câu như vậy, Tô Nhiên ngáp một cái đi vào buồng vệ sinh rửa mặt.
Lúc ra khỏi cửa đã là hơn 8 giờ một chút, rõ ràng bất quá chỉ là lộ trình mười mấy phút đồng hồ, Tô Nhiên ngốc lăng mà đi đến hơn nửa tiếng mới tới nhà ga.
Kiểm phiếu lên xe xong, Tô Nhiên lại gởi cho Trình Ngạn Thần một tin nhắn, đại ý là ‘Tao hôm nay trở về ký túc xá, lúc đi quên mang theo chìa khóa, mày nhớ phải ở ký túc xá chờ tao một chút.’ Đương nhiên lại một lần nữa bị khinh bỉ.
Tin nhắn của Cửu cô nương là năm phút sau được gởi đến.
[TAT Tiểu Nhiên bảo bối tôi sai rồi, mới vừa rồi không phát hiện tin nhắn của cậu. Gần đây đi thực tập cũng không có thời gian đi tiễn cậu a lệ tuôn. Chú ý an toàn nhé, tới nơi nhắn cho tôi một tin.'>
[Ừm.'>
[Nựng má'>
Gởi xong một cái tin nhắn nhàm chán, có chút buồn ngủ vì thế nghiêng đầu tựa lưng vào ghế ngồi híp mắt ngủ gật. Mơ mơ màng màng không biết bao lâu, di động trong tay lại rung lên.
[Cậu đến nhà ga rồi chứ? Hiện tại ở đâu?'>
Tô Nhiên có chút buồn bực mà nhìn tin nhắn của Trì Quy, trong chốc lát đột nhiên kịp phản ứng, đại thần vẫn không biết mình nhớ nhầm thời gian, vì thế theo bản năng le lưỡi, thực ngượng ngùng mà trả lời.
[Thật có lỗi a học trưởng, cái kia, tôi nhớ nhầm thời gian, phải là 9 giờ 20. Hiện tại đã xuất phát rồi. Hắc hắc.'>
Đại sảnh trong nhà ga, một người bởi vì đi vội vàng mà hô hấp có vẻ dồn dập, thấy trên màn hình mấy chữ ‘đã xuất phát’ trong nháy mắt có chút ngây ngốc, lúc hiểu được thật sự không biết là nên khóc hay nên cười.
Ngay cả thời gian cũng nhớ lầm cho được.
Cũng thật sự là, ngốc ngếch đến độ có chút thái quá đi.
Bất quá... lại nhịn không được mà bật cười khẽ, bản thân không biết chạm phải cái dây thần kinh nào lại chạy đến đây đưa tiễn, thật sự là không có chút khôn ngoan nào mà.
Tia sáng không quá nóng chiếu rực về phía một người con trai tuấn đĩnh đang tựa người vào vách tường nhíu mày cười yếu ớt, thoạt nhìn phá lệ nhu hòa mà tốt đẹp.
Mà bạn nhỏ Tô Nhiên của chúng ta lại một lần nữa ngủ gục, hiển nhiên không biết mình rốt cục đã bỏ lỡ cái gì.
Người Ta Nói, Đây Gọi Là Đại Thần Cũng Có Lúc Hồ Đồ...
Lúc Cửu cô nương đăng nhập QQ đã thấy biểu tượng hình cái đầu nho nhỏ của Trì Quy nhấp nháy.
[Trì Quy'>: Lên rồi?
[Cửu cô nương'>: Ai yô, hôm nay ngọn gió nào thổi ngài Trì Quy sama đến đây a? Lại có thể chủ động chào hỏi tôi bày tỏ lệ rơi đầy mặt.
[Trì Quy'>: ...
[Cửu cô nương'>: Đương sự không biết chứ không biết chứ?!!!
[Trì Quy'>: Nếu cô không nói cho cậu ấy biết, như vậy, sẽ không biết.
[Cửu cô nương'>: ... Ừ.
[Cửu cô nương'>: Ban ngày đi làm không có đi tiễn tiểu Ngày nắng, áy náy thương tâm khổ sơ a a a.
[Trì Quy'>: Ừ.
[Cửu cô nương'>: Đệt,ông cái đồ không có lương tâm! Em gái ông a a a! Ngày nắng người ta chính là vì ông mà ngàn dặm xa xôi đến đây, ông cũng không biết xấu hổ mà để cho ngốc manh đáng thương của chúng tôi một mình lẻ loi ở khách sạn lạnh băng lại một mình ở sân ga lạnh băng rời đi! Tôi xỉ vả ông!
Người ở màn hình máy tính bên này rốt cục nhịn không được hung hăn run rẩy.
Cái kiểu dùng từ này, còn có thể khoa trương hơn nữa không?
Hơn nữa, aizz, thật sự là nhịn không được yên lặng oán thầm một câu, cái người cuối cùng một mình rời đi khỏi sân ga lạnh như băng kia, không chỉ một mình tên kia đâu. Đương nhiên, lời này không thể nói ra được.
[Trì Quy'>: Nén được chưa?
[Cửu cô nương'>: ... Ông cũng quá sốt ruột đi.
[Trì Quy'>: ...
[Cửu cô nương'>: Tôi thật sự nhịn không được mà hoài nghi, tiểu Trì ông thật sự không có động tâm sao thật sự không có sao!! Ông nha rõ ràng đã muốn hoàn toàn phù hợp với hình tượng trong tiểu thuyết cái gì mà bá đạo phúc hắc tiểu công đối với tiểu thụ nhà mình dục chiếm giữ cường đại a!!
[Cửu cô nương'>: Ông không cần lại lôi ra cái lý do thối nát gì mà bản thân không muốn tìm đối tượng lý tưởng của mình thông qua internet a kính