Bà Xã Của Tôi Ai Dám Theo Đuổi
Tác giả: Sheryl Nome
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 134873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/873 lượt.
ng.” Mặt đỏ.
“Tốt lắm, mau đi ngỉ ngơi đi, buổi tối nhớ phải đắp kỹ chăn, đừng để bị cảm lạnh.”
“Hắc hắc, em biết rồi, em cũng không phải trẻ con.”
“... Ừ.” Không phải bởi vì em trẻ con, mà là bởi vì em quan trọng.
“Vậy em out trước, học trưởng anh cũng đừng quá muộn. Dự báo thời tiết nói chỗ anh mai mốt có thể sẽ trở lạnh, anh ra ngoài nhớ... ” Nói một nửa thì phát giác chính mình thật giống mấy bậc cha mẹ nói liên miên cằn nhằn, lại nghe tiếng cười nhẹ nhàng của đối phương, cả người liền nháy mắt cảm thấy quẫn bách đến không chịu được.
“Được. Anh biết. Vậy thế nhé. Ngủ ngon.”
“Dạ. Ngủ ngon.”
Người Ta Nói, Đây Gọi Là Vì Hạnh Phúc Mà Cố Gắng
Quá hạnh phúc vân vân, tóm lại cũng phải có điểm khiến người ta lo lắng.
Cuối tuần lúc lên QQ, Trì Quy nhìn mấy tin nhắn tổ kịch phát tới giục âm thô cùng hai lời mời làm khách quý buổi ca hát trên YY, nhịn không được mà nhíu mày hoài nghi, mình có phải từ nay về sau nên dứt khoát cự tuyệt mấy lời mời như thế này một chút hay không.
Mở CE(1), điều chỉnh thử một chút liền bắt đầu thu âm thô đầu tiên.
(1) Một phần mềm ghi âm.
Vừa mới trả lời xong, QQ của A Cửu quả nhiên lại bắt đầu vang lên.
[A Cửu'>: 凸!! Trì Quy ông giỏi! Còn dám không trả lời!! Ông nha đắc tội ta không chỉ một hai ngày, tôi đây tặng ông một ngón tay giữa!!
[Trì Quy'>: ...
[A Cửu'>: ╭(╯^╰)╮Hối hận quá muộn, hừ. Bà đây không tha thứ cho ông, nói lầm bầm. Ai cho ông tư hữu ngốc ngốc, ai cho ông không chịu chia sẻ!
[Trì Quy'>: Nếu không tha thứ coi như xong, vốn định hôm nào mời cô đi ăn bữa cơm xem như đáp tạ, nhưng xem ra cô cũng không cần.
[A Cửu'>: !!! Trì Quy đại thần!!! Cần!! Cần!! Tôi rất cần!! Cầu ăn cơm cầu chia sẻ van cầu a!! Khi nào ở đâu, ông sẽ mang tiểu ngốc theo sao!! Gào khóc, tôi có thể trông chờ buổi hẹn hò ngọt ngào chói mù hai mắt tôi không? Mắt long lanh.
[Trì Quy'>: Đổ mồ hôi. Cậu ấy không tiện đến đây, lần này vẫn là quên đi. Chỉ hai người chúng ta thôi.
[A Cửu'>: Được rồi tôi chỉ là nói vậy thôi.
[Trì Quy'>: Ừ. Vậy khi nào chọn thời gian đi, tôi đến tìm cô.
[A Cửu'>: Gào khóc! Tốt! Tiểu Trì ông đẹp nhất!! Yêu ông!
[Trì Quy'>: Đổ mồ hôi. Nếu tôi nhớ không lầm, mới vừa rồi mắng tôi hình như cũng là cô.
[A Cửu'>: =v= Nhớ lầm nhớ lầm rồi. Ai da, Trì Quy đầu óc ông thật không tốt a. =v= Được rồi được rồi, người ta phải đi phối âm. Chux-moa =3=.
[Trì Quy'>: ...
Hai người gặp mặt đã là nửa tháng sau, trong lúc Trì Quy gia tăng tốc độ để thu xong âm thô của những vở kịch còn chậm trễ lúc trước, cũng xem như trong thời gian ngắn hoàn thành xong nhiệm vụ còn nợ lại.
“Gào khóc tiều Trì ông càng ngày càng suất a, chẳng lẽ đây gọi là tình yêu là sản phẩm chăm sóc sắc đẹp tốt nhất trong truyền thuyết sao!! Kêu gào!!” Vừa thấy mặt, A Cửu liền bắt đầu không để ý đến hình tượng mà gào to.
“Tôi nói này, như thế nào cô cũng phải chú ý chung quanh một chút đi.” Trì Quy nhìn người nào đó túm chặt tay mình, nhịn không được bất đắc dĩ nói.
“Đệt, bà đây chỉ là không kiềm chế được giọng nói hơi lớn thôi được không? Ông ghét bỏ sao?”
“Ừ.”
“Ừ em gái ông!!”
“... ”
“Đi nhanh đi nhanh, cầu chia sẻ chi tiết trải qua, bà đây thật sự là bị cái kiểu úp úp mở mở của các người tra tấn đến chết rồi! Ông hôm nay không hảo hảo kể rõ ông đừng mong ra khỏi cửa lớn Tland(3) này!”
(3) Tên nhà hàng mà hai bợn Trì Quy và A Cửu đến ăn ý mờ
“... Tôi thực hối hận đã đến đây.”
“Hắc hắc, hối hận đã muộn, mau mau.”
“Ai... Cô muốn nghe cái gì? Nếu tiện, tôi sẽ thành thật trả lời.” Bất đắc dĩ thỏa hiệp.
“Ngao ô!! GJ!”
Trán Trì Quy theo bản năng mà nhăn lại .
“Các người đã thổ lộ với nhau rồi?”
“... Ừ.”
“Ngao ô!! Vậy, ai mở miệng trước? Ngốc manh, hay là ông?”
“... Tôi cự tuyệt trả lời.”
“Đệt, nhất định là ông, nói lầm bầm. Một vấn đề khác, hắc hắc, hôn thì sao?” Cửu cô nương vẻ mặt cười gian tiếp tục hỏi.
“... ”
“Đệt, chắc chắn hôn rồi. Tôi đã quên ông là cầm thú nghẹn lâu như vậy, khẳng định liền khi dễ tiểu ngây ngốc nhà ta.” Người nào đó tự biên tự diễn thật sự rất HIGH.
“Ê, cô đủ rồi nha.” Cầm thú gì đó, thật sự là...
“Được rồi, bà đây tấm lòng từ bi không làm khó dễ ông, hỏi lại một vấn đề khác là được.” A Cửu vỗ vỗ vai Trì Quy, vẻ mặt còn trở nên có chút nghiêm túc, “Trì Quy, ông xác định, phải không?” Xác định là Ngà