Tác giả: Sheryl Nome
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 134864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/864 lượt.
ật sâu hổ thẹn cùng khó chịu. Luống cuống tay chân mà bắt đầu soạn tin nhắn, rất sốt ruột muốn biểu đạt cũng tự nhiên vì vậy mà nói năng lộn xộn.
[Không phải, học trưởng, tôi không phải có ý đó. Tôi thật khẩn trương cho nên không biết phải mở miệng thế nào, thật sự rất khó tin cho nên theo thói quen nghĩ muốn đem bản thân trốn đi. Tôi thật không phải là muốn giữ khoảng cách với anh. Thực xin lỗi thực xin lỗi. Tôi thật sự không có trách anh.'>
Mặt có chút nóng lên, rốt cục cũng cố lấy dũng khí soạn tin nhắn kế tiếp.
[Cảm thấy thật hạnh phúc cho nên, không biết phải làm sao bây giờ.'>
[Anh đừng tức giận. Thực xin lỗi.'>
Tin nhắn gửi đi rồi, tim đập cũng đã tới cực hạn. Trong xe không gian nhỏ hẹp, hai người ngồi thật sự rất gần, tựa hồ có thể nghe thấy âm thanh hít thở của đối phương.
Sau đó, tay bị người kia nhẹ nhàng bắt lấy, cầm thật chặt. Bàn tay đối phương truyền đến nhiệt độ cao hơn so với chính mình không ít, nháy mắt liền dọc theo cánh tay truyền đến trong ngực.
...
“Nhóc con, cậu có phải cảm thấy không thoải mái hay không a, mặt đỏ như vậy, hay là phát sốt rồi?” Từ kính chiếu hậu nhìn thoáng qua Tô Nhiên, tài xế taxi quan tâm mà nói chen vào.
“... Không, không có việc gì, cảm ơn bác tài. Con không sao.” Tốt rồi, mặt càng đỏ hơn.
Người nào đó vẫn đang cầm tay mình rốt cục nhịn không được cười ra tiếng.
Người Ta Nói, Đây Gọi Là Ngọt Ngào Vừa Mới Bắt Đầu
“Vậy, em đi vào trước.”
“Được.”
“Học trưởng anh sớm một chút nghỉ ngơi.”
“Ừ.”
Ngồi xe trở lại nhà trọ, lấy điện thoại di động ra xem đã thấy có một tin nhắn chưa đọc.
[Tiểu Trì! Tôi thật sự không nhịn được a a a a, cào tim gãi phổi ông xem như thương hại kẻ đáng thương bỉ nhân này đi! Cầu tường thuật trực tiếp cầu chia sẻ! Cùng lắm thì bỏ luôn đoạn H, không, về sau cũng không dùng mấy cái thứ âm thanh thở hổn hển a!!!'>
Trì Quy cười cười, sau đó lưu loát ở trên điện thoại bấm bấm vài cái gửi đi, cầm quần áo xoay người tiến vào buồng vệ sinh.
[Bí mật.'>
Một đêm này, có hai người ngủ không ngon.
Một là kẻ ở trong ổ chăn tim đập như sấm trở mình lộn đến lộn đi giằng co cả đêm bạn học Tô Nhiên của chúng ta, một là cái người đối với di động hét lớn một tiếng hung hăng phun ra một búng máu Cửu cô nương.
***
Tô Nhiên là bị tiếng chuông điện thoại gọi tỉnh, mơ mơ màng màng trở mình, vươn tay từ bên giường sờ soạn lấy điện thoại ra nhấn nút nghe.
“Alo.”
“Alo, Nhiên Nhiên. Còn chưa dậy sao?”
“Ba?... A, ba như thế nào gọi sớm như vậy?”
“Ba muốn ra ngoài, trước gọi điện thoại cho con một chút. Con không phải nói cuối tuần sẽ về nhà sao? Hôm nay hay ngày mai trở về?”
“... A, quay về.” Đầu óc có chút thanh tỉnh trở lại, Tô Nhiên đột nhiên ý thức được ba đang nói cái gì, vì thế vội vàng bật người dậy, “Ba, hôm nay là cuối tuần? Ách, mấy ngày nay mãi lo cho kỳ thi đến có chút hồ đồ.”
“Đã là thứ bảy rồi. Con đứa nhỏ này tại sao lại mơ hồ như vậy chứ.”
“... Cái kia, ba, cuối tuần này con có chút việc, đột nhiên xảy ra, có thể sẽ không về được. Bằng không mấy ngày nữa con sắp xếp thời gian rảnh trở về, thật xin lỗi a, con lại quên báo cho ba biết.”
“... Ừ, cũng được. Ba chỉ sợ con trở về ba lại không có ở nhà, nên hỏi trước. Cuối tuần này không về cũng được. Con sau này trước khi về báo ba một tiếng là được.”
“Dạ được. Phải rồi, ba, mẹ bên kia.”
“Không có việc gì, con đừng lo lắng chuyện này. Ba hôm trước có đến xem, mẹ con rất tốt, tình hình thân thể cũng không sai biệt lắm, cảm xúc cũng ổn định, không phát bệnh.”
“Được. Con hôm khác sẽ vào thăm bà.”
“Vậy trước cứ như vậy đi. Con nếu không ngủ nhiều thêm một chút đi, hảo hảo nghỉ ngơi.”
“Dạ, ba nhớ chú ý thân thể. Tạm biệt.”
“Được.”
Cúp điện thoại, người cũng đã tỉnh táo lại. Nhìn di động không đến bảy giờ rưỡi, đoán Trì Quy bên kia hẳn còn chưa có dậy, ý thức phục hồi liền nhớ lại, sự tình tối hôm qua liên tục nhảy ra, không khỏi lại một trận mặt đỏ tim đập. Tô Nhiên ở trên giường le lưỡi, nhìn nhìn giường đối diện Trình Ngạn Thần đang ngủ mà giương nanh múa vuốt, sau đó nhẹ tay nhẹ chân xuống giường đi rửa mặt.
Rửa mặt còn chưa xong đã nghe di động vang lên, là một dãy số xa lạ, Tô Nhiên buồn bực đợi trong chốc lát vẫn không thấy ngừng reo, vì thế phải nhấn nghe.
“Dậy rồi?”
“... Học trưởng?!”
“Ừ. Lúc ra cửa liền