XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341783

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.

ét.
Tiểu Mỹ đến gần, liếc mắt một cái liền kêu lên: “Đây không phải là Tôn Minh Huân sao? Anh ta gần đây cực kì hot a. Diễn viên chính trong phim truyền hình hit không nói, lại còn điện ảnh, quảng cáo khắp nơi... Bên cạnh là bạn gái hay sao? Xem bộ dáng bọn họ cùng đi dạo siêu thị thật sự là ngọt ngào... Nha, người này nhìn như thế nào lại giống...” Tiểu Mỹ ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Tả Tư Ninh một cái.
Tả Tư Ninh dở khóc dở cười: một nơi hẻo lánh của ảnh chụp không phải cô cùng Hàn Duệ sao? Ngày đó trong siêu thị, bởi vì đám đông xôn xao, cô bị đụng ngã, mà Hàn Duệ giữ chặt cô... Người chụp ảnh thật là bắt được thời điểm tốt a. Bất quá lợi hại nhất không phải là cái này, mà là, lúc Hàn Duệ kéo tay Tư Ninh, ánh mắt của anh nhìn sang Tôn Minh Huân. Mà cùng lúc đó, người phụ nữ bên cạnh Tôn Minh Huân cũng nhìn sang bên này, nếu tính không sai thì ánh mắt hai người bọn họ là giao hội cùng một chỗ...
Thần sắc người phụ nữ ôn hòa trầm ổn, hợp với tên của cô: Lâm Thiến, quả nhiên là dung mạo tốt đẹp, nụ cười tươi đẹp.
Lâm Thiến – nhị tiểu thư nhà họ Lâm, thiên kim thượng lưu chân chính.
Tả Tư Ninh không khỏi bật cười: lúc nhị tiểu thư nhà họ Lâm nhìn thấy mình thân cận đi cùng Hàn Duệ, đằng sau nụ cười đó có mấy tầng ý tứ? Ôn hòa? Thân thiết? Quỷ mới tin a! Chỉ sợ cô ta hận không thể cắt đứt tứ chi của mình, xé nát miệng của mình, bảo mình không được dựa gần vào người của cô ta như vậy.
Tả Tư Ninh lại nhìn chằm chằm vào tờ báo một cái, chỉ cảm thấy nụ cười của Lâm tiểu thư càng lúc càng giống một cây đao, liên tiếp nhảy ra từ tờ giấy, đâm thẳng vào người cô. Tư Ninh không bình tĩnh đem tờ báo ném lên trên bàn, lấy lon Red Bull đè lên khuôn mặt của Lâm Thiến, chính là cái gọi là nhắm mắt làm ngơ.
Lúc gần kết thúc, Tả Tư Ninh thông báo cho lão Phương rằng cô có chuyện muốn làm cho nên không cần hắn tới đón. Cô lại nhắn một tin ngắn cho Hàn Duệ: trong nhà xảy ra chút việc, tối nay sẽ không tới chỗ anh.
Thật vất vả mới tránh khỏi theo dõi của đám chó săn, cô quẹo phải quẹo trái quanh quẩn, mất không ít chặng đường oan uổng mới về đến nhà. Cái nhà này không phải là phòng ốc náo nhiệt mà cô thuê mà là chỗ của con trai.
Nơi nào có con trai thì nơi đó mới chính là nhà của cô, điểm này không thể nghi ngờ.
Mới vừa mở cửa liền nghe thấy tiếng khóc của Hữu Hữu. Tâm Tả Tư Ninh căng thẳng, giày cũng không kịp cởi liền xông vào. Tại phòng của Hữu Hữu, cô thấy một màn giật cả mình. Hữu Hữu đang bò ở trên giường còn chị Phương thì cầm trong tay một cây thước dài đuổi theo đánh bé...
Trong mắt Hữu Hữu đầy hoảng sợ, bé cầu xin tha thứ: “Hữu Hữu sai rồi, dì Phương đừng đánh... Hữu Hữu đau...” Bộ dáng hoảng sợ và bất lực làm cho trái tim của người co giật mà chị Phương thì nửa phần tình cảm cũng không có, cái thước dài trong tay cứ một phen lại một phen hạ xuống người của Hữu Hữu, không chút khách khí. Đó chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, nó cuối cùng đã làm gì sai mà phải chịu đối đãi như vậy?
Tả Tư Ninh xông tới, đồng thời bắt được tay của chị Phương, túm lấy cái thước trong tay chị ta. Tư Ninh nắm thật chặt cái thước trong tay, hận không thể trả lại gấp đôi những cái đánh mà chị ta đã đánh lên người Hữu Hữu. Nghẹn ngào, phẫn nộ, cô thất vọng nhìn vào chị Phương: “Tôi vẫn cho rằng chị đối đãi với Hữu Hữu như với con mình. Thì ra đây chính là phương thức chăm sóc của chị sao?”
Hốc mắt cô hồng hồng ôm Hữu Hữu vào trong ngực. Đứa nhỏ đang sợ hãi, dù ở trong lòng Tư Ninh vẫn lạnh run. Ánh mắt sưng đỏ vì khóc len lén nhìn trộm chị Phương, trông cực kì giống chim sợ cành cong.
Tả Tư Ninh ôm chặt con trai, thấp giọng an ủi: “Hữu Hữu không khóc, mẹ đã trở lại. Nói cho mẹ nghe, con đã làm chuyện bướng bỉnh gì chọc giận dì Phương?”
Chị Phương lúc này rất tức giận. Cô không nghĩ tới Tả Tư Ninh trở về vào lúc này, mà cô càng tức giận ở chỗ là, đã chiếu cố nhiều năm như vậy, vậy mà Tả Tư Ninh lại dùng cái loại ánh mắt này đối đãi mình. Chẳng lẽ Tả Tư Ninh lại cho rằng cô có thể ngược đãi trẻ con sao? Bộ ngực cô phập phồng: “Tả tiểu thư, cô có biết hay không? Hôm nay Hữu Hữu thừa dịp tôi đi mua thức ăn liền len lén trốn ra ngoài, lưu lạc ở ngoài cả ngày. Nếu không có người hảo tâm đưa về, chúng ta cũng không biết nó sẽ bị kẻ bắt cóc nào mang đi rồi.”
Tả Tư Ninh rùng mình, giận dữ mắng mỏ: “Xảy ra chuyện lớn như vậy mà tại sao chị lại không gọi cho tôi?”
Chị Phương bất đắc dĩ cười: “Làm sao lại không gọi? Nhưng phụ tá của cô nói là cô đang bận rộn công việc, không rảnh. Tôi lại gọi lần nữa thì điện thoại đã bị tắt. Tôi có thể làm sao? Tôi chuyện gì cũng không làm, chỉ đi tìm Hữu Hữu cả ngày. Gặp ai cũng hỏi, chạy đến mức chân như bị chặt đứt, bị dọa cho mất hồn mất vía, lo lắng Hữu Hữu bị bắt cóc, lo lắng nó xảy ra chuyện...” Chị Phương nói xong liền khóc lên. Cô được mời về chiếu cố Hữu Hữu từ khi Tư Ninh vừa mới sinh, có thể nói là nhìn thấy Hữu Hữu sinh ra. Mấy năm nay sớm chiều ở chung đã sớm đem Hữu Hữu trở thành con mình. Hiện tại xảy ra chuyện như vậy đương nhiên là vừa nóng vừa giận, khó trách c