Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.
hải bắt đầu nói từ ngày ra khỏi biệt thự của Lâm Tĩnh, Hàn Duệ trực tiếp mang cô về nhà. Trên đường còn hỏi cô có mang theo người chứng minh thư, hộ tịch hay không... làm cho Tả Tư Ninh sợ tới mức nghĩ rằng anh muốn trực tiếp đi lĩnh chứng. Nhưng nghĩ lại thì hôm đó đã quá thời gian làm việc, đâu còn người nào làm chứng nữa?
Bất quá đầu óc của cô vẫn ngắn. Ngày hôm đó không được thì có ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa... một ngày nào đó sẽ làm được. Vì thế sáng ngày thứ hai sau khi rời biệt thự của Lâm Tĩnh, Hàn Duệ đã xin phép cho cô nghỉ nửa ngày sau đó trực tiếp chở cô đến cục dân chính.
Nhớ rõ lúc nhân viên công tác hỏi Tả Tư Ninh có tự nguyện gả cho Hàn Duệ hay không, Tả Tư Ninh còn chưa kịp mở miệng thì Hàn Duệ đã tiếp lời: “Không cần hỏi, cô ấy nguyện ý. Không thì chúng tôi đến nơi này làm gì?”
Nhân viên công tác không cho anh sắc mặt hòa nhã nào, nhưng đó chính là tự anh tìm đến, chẳng trách được ai.
Bốp một cái, tờ giấy hôn thú rơi xuống mặt đất. Tả Tư Ninh giật mình tỉnh lại, cô ngẩng đầu lên liền thấy trong chiếc gương ở phía đối diện có khuôn mặt tươi cười của một người phụ nữ. Không cần phải nói, nhất định là cô đang cười tình cảnh Hàn Duệ bị nhân viên công tác xem thường.
Sau đó cô còn nhìn thấy trong gương một vật khác – hai tai, bốn chân, một đôi mắt động vật – sói con!
Phản ứng vừa nhanh như chó lại vừa như giống người sói, Tả Tư Ninh lập tức nhảy lên giường, khẩn trương túm lấy giấy chứng nhận kết hôn, làm ra động tác phẩy phẩy, thấp giọng quát lớn muốn đuổi sói con đi.
Sói con ngồi chồm hỗm ở một bên, hơi hơi ngẩng đầu nhìn Tả Tư Ninh khoa tay múa chân, bộ dáng vui sướng. Nó chun mũi lại, có phần xoắn xuýt cố lí giải người phụ nữ này cuối cùng đang làm gì.
Từ khi Tả Tư Ninh bị Hàn Duệ mang ra khỏi biệt thự thì đều ở lại trong nhà của anh. Theo cách nói của Hàn Duệ thì là: Lâm Tĩnh sẽ không buông tha cho cô dễ dàng như vậy, gần đây cô đừng đi loạn. Ở lại bên cạnh tôi, tôi có thể chiếu cố cô.
Tuy lời này nghe rất khó chịu nhưng không thể không nói rằng nó có cái lý của nó. Tả Tư Ninh ra khỏi nhà không xem giờ, đắc tội với Lâm tiểu thư hắc bạch bất phân. Lúc này ngoại trừ Hàn Duệ thì đúng là tìm không ra người có thể đối kháng cùng với Lâm tiểu thư.
Sói con thấp giọng kêu hai tiếng sau đó hấp tấp chạy tới chỗ chủ nhân đồng thời khinh bỉ liếc Tả Tư Ninh một cái. Bộ dáng không ai bì nổi, quả thực còn kiêu ngạo hơn so với chủ nhân của nó.
Hàn Duệ cười cười sờ đầu sói con, ngón tay thì chỉ vào ổ chó xa xa ở ngoài phòng, muốn nó ngoan ngoãn chờ đợi.
Tả Tư Ninh nhìn con sói con chậm rãi rời đi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Khi còn bé cô bị chó cắn một lần cho nên tới bây giờ đối với loại này vẫn còn bị ám ảnh. Từ xa nhìn vào thì không sao, chứ lại gần thì toàn thân Tả Tư Ninh liền không thoải mái, chỗ bị chó cắn vẫn thấy ân ẩn đau. Cô thu hồi tầm mắt, vô ý đụng vào ánh mắt của Hàn Duệ.
Tóc Hàn Duệ vẫn còn đang ẩm ướt. Từng giọt nước chảy dọc từ má xuống đến cằm. Vết sẹo trên khóe mắt cũng không thấy rõ ràng. Nụ cười của anh vẫn không thu lại, có chút thả lỏng cùng trêu đùa.
Tả Tư Ninh thốt lên: “Sao lại giống như đứa bé thế kia, tóc cũng không lau khô.” Lời nói vừa ra khỏi miệng cô mới phát giác là không đúng, cô muốn cắn rụng đầu lưỡi của mình. Mình coi anh như Hữu Hữu mà đối đãi rồi...
Hàn Duệ hơi hơi nhíu mày rồi quay lưng lại nói: “Thay đổi y phục đi. Chúng ta đi ăn cơm thôi.” Vẻ mặt anh lúc này hơi có chút bất đắc dĩ, rồi lại mỉm cười. Ánh mắt giống như có hơi nước phảng phất vẻ ngượng ngùng. Sau nhiều năm như vậy, ngoại trừ anh trai, còn có người dùng thái độ nói chuyện như đối với trẻ con với anh. Cảm giác này cảm thấy khá ấm áp.
Tả Tư Ninh bối rối a, Hàn Duệ có phải đã quên mất rằng cô vẫn còn phải biểu diễn, chiều còn phải về công ty. Người chế tác nói đĩa đơn mới nhất sắp phát hành nên cần phải tu sửa rất nhiều. Ngay sau đó sẽ tiến hành một loạt quảng cáo tuyên truyền vì muốn thúc đẩy bài hát chiếm một vị trí trong bảng xếp hạng.
Cô nhảy chân trần từ trên giường xuống, la hét: “Không được! Tôi không thể đi ăn cơm trưa với anh được. Hôm nay tôi phải làm việc đến khuya. Nói không chừng tôi sẽ không ở lại đây...”
Cô còn chưa nói xong Hàn Duệ đã quay người lại. Trong mắt đã khôi phục vẻ lạnh lùng trong veo: “Nơi này là nhà của cô, không ở đây thì ở đâu? Nếu cô cảm thấy cô có thể trở về căn hộ thuê kia vậy thì cô hết hi vọng đi. Mấy ngày hôm trước tôi đã bảo lão Phương trả lại cho chủ nhà rồi. Nếu muốn thuê lại nhà thì phải đặt cọc tiền thuê ba tháng, cô có tiền sao?”
Sắc mặc của anh cùng Lâm đại tiểu thư trong loại việc như thế này thật không khác biệt lắm. Hai người cùng nhận định Tả Tư Ninh không có biện pháp cũng như không có tiền. Tả Tư Ninh lại bắt đầu đấm ngực, hận không thể phun ra một ngụm máu bày tỏ kháng nghị. Nhưng có thể làm sao a, chính mình thật thiếu tiền đến thế.
Nhất thời... thỏa hiệp.
Hàn Duệ để cho lão Phương nghỉ ngơi, lần này anh tự mình lái xe. Trên đường tới quán ăn, anh mở radio FM 104.7. Trên đài đang phát